“Cái gì? Phủ Thống Soái tối hôm qua bị tập kích rồi ư?” Sắc mặt Liễu Phong nhất thời đại biến, kinh hãi dị thường nhìn Mắt Gà Chọi đang thở không ra hơi.
Bọn người Kiệt Phu lúc này cũng toàn bộ cả kinh đứng dậy, lẫn nhau hai mặt nhìn nhau, có thể thấy rõ trong mắt đối phương tràn ngập sợ hãi. Bọn họ mạo hiểm đến thành Evan, mục tiêu chính là Phủ Thống Soái Bảo Khắc, nay nghe được tin tức này, tự nhiên khó tránh khỏi liên tưởng đến vô vàn khả năng.
Miễn cưỡng áp chế rung động trong tâm, Liễu Phong kéo Mắt Gà Chọi đến ghế ngồi, lại rót một chén nước cho hắn, lo lắng hỏi: “Nói rõ chi tiết, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
“Cô lỗ… cô lỗ…” Mắt Gà Chọi ực mạnh một trận, cuối cùng cũng thở dốc được một hơi, tiếp lời: “Tình huống cụ thể tại hạ cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói đêm qua có thích khách đột nhập Phủ Thống Soái, tạo thành một mảnh hỗn loạn. Bất quá thích khách số lượng không nhiều, thực lực Phủ Thống Soái cũng có chút cường hãn, đại bộ phận thích khách đều bị thủ vệ chém giết, chỉ có một thích khách bị thương đào thoát!”
Dừng một chút, trên mặt Mắt Gà Chọi hiện lên một tia thần sắc cổ quái, nhìn mọi người một lượt rồi nói tiếp: “Nghe nói thích khách đào thoát là nữ, hơn nữa còn là Ma pháp sư!”
Nữ thích khách? Ma pháp sư? Liễu Phong chỉ cảm thấy trong đầu nổ vang một tiếng, trong tâm vô lực rên rỉ, trước mắt lập tức hiện lên hình ảnh Ma đạo sư bát cấp Sara của tiểu tổ khác.
Bọn người Kiệt Phu cũng đồng thời sắc mặt đại biến, hiển nhiên cũng có suy đoán tương đồng với Liễu Phong. Ngoại trừ Sara, mọi người thật sự không nghĩ ra được còn ai rảnh rỗi đến Phủ Thống Soái với thủ vệ sâm nghiêm kia. Dù Đại lục nữ thích khách cùng Ma pháp sư số lượng không ít, nhưng trước mắt ở nơi này, phù hợp điều kiện, tựa hồ chỉ có Sara một người mà thôi!
Kinh ngạc qua đi, Liễu Phong càng thêm mê hoặc. Sara bọn họ đã đến thành Evan, vì sao không đến nơi này cùng mọi người tụ hợp trước? Hơn nữa nhiệm vụ của Sara bất quá là tìm hiểu tin tức mà thôi, hành động phải do tiểu tổ Liễu Phong làm chủ lực, sao lại tự tiện hành động?
Liễu Phong nghĩ mãi mà không ra, bọn người Kiệt Phu cũng đều đầu đầy sương mù. Bất quá có một điều mọi người có thể xác định, trải qua hành động lần này, Phủ Thống Soái nhất định sẽ tăng cường cảnh giác, lần sau hành động độ khó, không thể nghi ngờ phải tăng lên gấp bội!
Gượng cười bất đắc dĩ ngồi xuống, Liễu Phong hận không thể có xúc động bóp chết nữ Ma pháp sư ngu ngốc kia. Vốn dĩ nhiệm vụ đã khó khăn trùng trùng, nay lại bị một phen quấy rối, hi vọng hoàn thành cơ hồ có thể đợi cùng với linh.
“Sara sao có thể như vậy! Cũng quá lỗ mãng!” Phổ Lỗ bất mãn lầm bầm, phát tiết oán khí.
“Có lẽ là quá nóng vội a! Ai! Lại hao tổn nhiều nhân lực như vậy, không biết Sara thương thế có nặng hay không, Phủ Thống Soái nhất định sẽ truy bắt nàng, có chút nguy hiểm!” Kiệt Phu thở dài, trên mặt tràn ngập lo lắng, xem ra cảm tình với Sara cũng không tệ lắm.
“Tự làm tự chịu, đáng đời!” Simon vẻ mặt lạnh lùng, nhếch miệng thản nhiên nói. Tính cách người này chẳng những cao ngạo, hơn nữa vô luận đối với người khác hay bản thân đều thập phần đạm mạc, điều này làm cho Liễu Phong không khỏi nhớ tới thầy thuốc Lyes.
Rời khỏi Tội Ác Chi Đô, Lyes cũng không đi theo Ni Cổ Lạp một đường trở về, ngược lại đi Tây Đại Lục. Đối với Liễu Phong, việc này thật cũng không đáng bận tâm, Lyes cố hương chính là Tây Đại Lục, vất vả lắm mới rời khỏi Tội Ác Chi Đô, khó tránh khỏi phải trở về nhìn xem.
Bất quá nghĩ đến cừu hận giữa tên kia và Giáo Đình, Liễu Phong không khỏi có chút lo lắng.
“Cũng không thể nói như vậy, Sara dù sao cũng là vì nhiệm vụ lần này, chúng ta đều là người của một học viện, hiện tại chúng ta nên giúp đỡ nàng mới phải!” Kiệt Phu gượng cười khuyên giải Simon.
Lạnh lùng hừ một tiếng, Simon tuy rất không tán thành, nhưng cuối cùng cũng ngậm miệng, không nói thêm gì nữa. Tựa hồ đã sớm thành thói quen với tính cách của Simon, Kiệt Phu cũng lơ đễnh, gượng cười nhìn về phía Liễu Phong.
Bất đắc dĩ thở dài, Liễu Phong biết rõ ý tứ của Kiệt Phu, chuẩn bị muốn tìm đến Sara để viện thủ. Tuy rất không hài lòng với việc cô nương kia tự tiện quyết định, nhưng loại thấy chết mà không cứu Liễu Phong cũng không thể mở miệng nói được, đành phải nhíu mày nói: “Kiệt Phu, ngươi dẫn bọn họ ra ngoài tìm Sara đi, bất quá hết thảy phải cẩn thận, kỳ hạn định đến trước lúc trời tối, nếu như tìm không thấy thì tranh thủ thời gian trở về, thành Evan ta nghĩ sẽ không còn bình tĩnh nữa đâu!”
Trong mắt Kiệt Phu trong nháy mắt hiện lên vẻ vui mừng, hướng về phía Liễu Phong cảm kích nhẹ gật đầu, lại cũng không nói nhảm, lập tức kêu gọi bốn người khác ra đi tìm tung tích của Sara. Lúc này trong phòng chỉ còn lại có Liễu Phong cùng Mắt Gà Chọi hai người. Còn Ngải Liên Na, từ khi đến thành Evan đến nay, vẫn tự giam mình trong phòng, không biết suy nghĩ điều gì, Liễu Phong cũng không tiện tìm nàng, tự nhiên để nàng tự do hành động.
“Ni Cổ Lạp, ngươi có phát hiện hay không vấn đề có điểm không thích hợp rồi?” Thấy bọn người Kiệt Phu đã đi rồi, Mắt Gà Chọi nhíu mày hỏi.
Đâu chỉ không thích hợp, quả thực là tương đương quỷ dị! Liễu Phong bất đắc dĩ thở dài. Sara đột nhiên làm ra hành động này, đánh chết Liễu Phong cũng không tin đây là Sara tự chủ hành động.
Sara mặc dù là một trong những tổ trưởng của tiểu tổ, nhưng không có quyền lực tự mình quyết định hành động. Coi như là nàng muốn làm như vậy, những đội viên khác cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý, bởi vì tiểu tổ của Sara và tiểu tổ của Liễu Phong bất đồng. Ngoại trừ hai đội trưởng là người của Học viện Lan Phong, còn lại toàn bộ là hảo thủ do quân cung La Lâm cung cấp.
Đám binh sĩ sẽ không hoàn toàn nghe lệnh Sara, duy nhất có thể khiến bọn họ vô điều kiện phục tùng mệnh lệnh, chỉ có một người, chính là La Lâm! Chỉ là Liễu Phong bây giờ càng nghĩ càng không ra, La Lâm rốt cuộc muốn làm gì, khiến Sara đột nhiên làm ra một hành động không hợp lẽ thường, mục đích lại là gì?
Ngải Liên Na Harrisburg đột nhiên xuất hiện, người đánh lén quen thuộc địa hình trong rừng rậm, Sara đột nhiên hành động… Những chuyện thoạt nhìn không liên quan gì đến nhau, nhưng không biết vì sao, Liễu Phong càng ngày càng cảm thấy, hết thảy phảng phất có mối liên hệ nào đó, nhưng lại vô pháp nắm bắt được tường tận!
“Lão ca, ngươi nói Bán Thú Nhân nhất tộc thật sự là trời sinh vì phá hoại mà Thần linh vứt bỏ tộc chủng sao?” Đã nghĩ mãi mà không ra những chuyện loạn thất bát tao kia, Liễu Phong dứt khoát tạm thời buông xuống, suy nghĩ chuyển sang Bán Thú Nhân mà hắn gặp phải trên đường.
Nếu như đám người kia thật sự là hướng về phía Ngôi Sao Bỉ Lăng mà đến, Liễu Phong hiện tại mới chính thức ở vào trong nguy hiểm. Bởi vì nếu như La Lâm phái người đến thất bại, có lẽ hết thảy còn có thể có chút chuyển cơ, nhưng một khi Bán Thú Nhân tìm tới mình, Liễu Phong phỏng chừng cả đời cũng đừng hòng an tâm.
Trừ phi vứt bỏ Ngôi Sao Bỉ Lăng, nếu như lúc trước Liễu Phong không thấy Ngôi Sao Bỉ Lăng có bộ dáng như vậy, có lẽ còn có thể làm như vậy. Chính là hiện tại Ngôi Sao Bỉ Lăng có bộ dáng giống như đúc với Pha Lê Thần Phạt Chi Lệnh của gia tộc tổ truyền, hơn nữa kính tượng quỷ dị mà hắn thấy được trong vòng tay, đã khiến Liễu Phong từng chút một bị trói buộc với Ngôi Sao Bỉ Lăng, muốn vứt bỏ dễ vậy sao?
Cho nên, Liễu Phong cảm thấy hiện tại mình nên hảo hảo tìm hiểu về chủng tộc Bán Thú Nhân, để đối phó với tình huống tương lai, ít nhiều gì cũng có chút chuẩn bị.
“Nói nhảm! Từng chủng tộc tồn tại đều có một sự cân bằng, nói cái gì là sinh ra để phá hoại, nói như vậy, chẳng lẽ chúng ta nhân loại phá hoại còn ít sao? So với bất kỳ chủng tộc nào, nhân loại phá hoại thế giới còn nhiều hơn, chẳng qua là vì thế giới này do nhân loại chúa tể mà thôi!”
Nghe được vấn đề của Liễu Phong, Mắt Gà Chọi lập tức trên mặt dâng lên vô cùng phẫn nộ, tức giận nói. Tuy ngữ khí của Mắt Gà Chọi thập phần không thiện, nhưng Liễu Phong không thừa nhận cũng không được, người này nói vô cùng có đạo lý. Chỉ là Liễu Phong có chút không hiểu, gần đây tên hèn mọn bỉ ổi đến cực điểm, vừa mới gặp Bán Thú Nhân lại thập phần hưng phấn kia, sao đột nhiên lại nói những lời tốt đẹp cho Bán Thú Nhân đến vậy?
Chẳng lẽ thân phận thật sự của người này cũng là một Bán Thú Nhân? Liễu Phong trong ánh mắt mang theo vẻ quái dị nhìn từ trên xuống dưới Mắt Gà Chọi, trong lòng ác độc suy đoán người này có chút liên quan đến dã thú nào, là chuột? Là hồ ly? Hay là dã thú quái dị mà mình không biết?
Đang tức giận, Mắt Gà Chọi không khỏi bị ánh mắt của Liễu Phong làm cho từng đợt sợ hãi, nửa ngày sau mới hiểu rõ Liễu Phong rốt cuộc đang suy nghĩ gì, lập tức càng thêm tức giận, tức giận mắng to: “Tiểu tử ngươi đừng có suy nghĩ lung tung, lão tử cùng Bán Thú Nhân không có nửa xu quan hệ!”
Theo tiếp xúc với Liễu Phong càng sâu, những lời cửa miệng của Liễu Phong cũng bị Mắt Gà Chọi học được không ít, tuy không biết nửa xu rốt cuộc là có ý gì, nhưng cũng dùng được vừa đúng.
Thầm khen đầu óc của người này tuyệt đối hảo hạng, Liễu Phong vừa muốn tiếp tục trêu ghẹo Mắt Gà Chọi, lúc này thanh âm của Simon đột nhiên vang lên từ ngoài cửa, mang theo một tia quái dị. “Ni Cổ Lạp, ngươi ra đây một chút, có một nữ nhân tìm ngươi!”
Không có thời gian kỳ quái vì sao Simon không cùng Kiệt Phu đi tìm Sara, Liễu Phong hơi sững sờ, không nghĩ tới ở đây còn có người quen biết mình, hướng về phía Mắt Gà Chọi ra hiệu chú ý, kinh ngạc hướng phía ngoài cửa đi ra.
Vừa ra khỏi cửa, lọt vào trong tầm mắt là một gương mặt xinh đẹp mang theo khí chất cao ngạo, cùng mái tóc dài hỏa hồng và dáng người cao gầy, giống như một vị nữ vương cao cao tại thượng, tản ra vô tận hấp dẫn!
“Thuyền trưởng Cát Tinh? Ngươi… Sao ngươi lại tới nơi này?” Thấy rõ nữ nhân, Liễu Phong nhất thời há hốc mồm, kinh ngạc đến không thể kinh ngạc hơn, tuyệt đối không ngờ rằng, lại gặp Cát Tinh trên thuyền hải tặc!
Một vòng thần sắc phức tạp hiện lên trong đôi mắt đẹp của Cát Tinh, tức giận trừng Liễu Phong, nhẹ giọng nói: “Có người muốn gặp ngươi!”
Chứng kiến hai người quả nhiên quen biết, Simon nhàn nhạt nhìn Liễu Phong, xoay người thức thời đi ra ngoài cảnh giới.
Hung hăng véo hai đùi xác nhận mình không phải đang nằm mơ, Liễu Phong còn chưa kịp tiêu hóa sự ngạc nhiên khi đột nhiên nhìn thấy Cát Tinh, lại bị những lời kia khiến cho càng thêm kỳ quái, buồn bực hỏi: “Ai muốn gặp ta?”
“Quang minh Thần ở trên, Ni Cổ Lạp các hạ, nhìn thấy ngài thật vinh hạnh, xin cho phép tại hạ tự giới thiệu, ta là Giáo chủ Giáo Đình Lai Đức!” Cát Tinh còn chưa trả lời, một thanh âm nhu hòa đột nhiên truyền tới, tiếp đó một người trung niên nhân mặc Tế tự pháp bào màu trắng mỉm cười hướng phía Liễu Phong đi tới.
Giáo Đình? Giáo chủ? Liễu Phong càng thêm có điểm sờ không được đầu óc. “Quang minh Thần ở trên, có thể nhìn thấy hài tử của Đỗ Linh Thánh Nữ, ta nghĩ chuyến đi này thật không tệ!” Trung niên nhân Lai Đức thiện ý vừa cười vừa nói.
“Khách khí… khách khí… Ta… Cái gì? Ngươi nói gì? Đỗ Linh Thánh Nữ?” Liễu Phong vừa muốn khách sáo vài câu, nhưng nghe rõ ràng lời của Lai Đức, lập tức chỉ cảm thấy đầu ong ong, thân thể bị chấn đến có chút lảo đảo, trong mắt tràn đầy kinh hãi, hướng về phía Lai Đức gian nan hỏi: “Ngươi… Ngươi nói mẫu thân ta Đỗ Linh là… Là Thánh Nữ?”
Liễu Phong đột nhiên cảm giác được, thế giới thật sự điên rồi…