Vô đề...
Thiếu... tựa hồ như thiếu một mảnh ký ức vô cùng trọng yếu. Tâm thần ta cuồng loạn, nguyên anh chấn động, tựa hồ muốn nứt vỡ. Một cỗ đau đớn xé rách linh hồn, khiến ta không thể nào suy tư.
Trong thức hải, vô số mảnh vỡ ký ức trôi nổi, như những vì sao cô độc trong vũ trụ bao la. Ta muốn vươn tay nắm bắt, nhưng lại vô lực. Chúng cứ thế lướt qua, để lại trong lòng ta một khoảng trống không thể lấp đầy.
Rốt cuộc... ta đã quên đi điều gì? Điều gì đã khiến ta trở nên như thế này? Một tiếng thở dài vang vọng trong tâm khảm, mang theo sự cô đơn và tuyệt vọng vô tận.
Ta... là ai?