Vô đề...
Thiên địa tịch mịch, vạn vật giai hưu. Chỉ còn lại một mảnh hư không, vô tận vô biên, tựa hồ nuốt chửng tất cả âm thanh cùng ánh sáng.
Trong khoảnh khắc vĩnh hằng ấy, ta cảm nhận được sự cô độc đến tận cùng. Thân thể tựa như một chiếc lá khô trôi nổi giữa biển khơi, không biết phương hướng, không biết bến bờ.
Ký ức dần phai nhạt, chỉ còn lại những mảnh vụn ký ức chắp vá, không thành hình. Ta là ai? Đến từ đâu? Mục đích của ta là gì?
Một luồng khí tức lạnh lẽo xâm nhập vào thức hải, tựa như lưỡi dao sắc bén, muốn xé toạc linh hồn ta. Ta cắn răng chống đỡ, cố gắng bảo vệ chút ý thức cuối cùng.
Không! Ta không thể Vẫn lạc tại nơi này! Ta còn có chấp niệm, còn có những điều chưa hoàn thành. Dù cho chỉ còn một tia hy vọng, ta cũng phải kiên trì đến cùng!
Bỗng nhiên, một tia sáng yếu ớt xuất hiện, xé tan màn đêm vô tận. Ánh sáng ấy tựa như ngọn hải đăng, dẫn đường cho ta giữa biển khổ.
Ta nắm chặt lấy tia sáng ấy, dốc toàn lực lao về phía trước. Dù cho phía trước là vực sâu vạn trượng, ta cũng không hề lùi bước!