Chỉ thấy trước mắt một thân ảnh, a không! Hẳn là không thể dùng "người hầu" để hình dung! Chỉ thấy trước mặt một gã, dáng người ục ịch dị thường, bụng phệ như trống, dung mạo lại có chút không tương xứng với nhân loại, một chiếc mũi cao vút tận trời, không ngừng bốc lên hơi nóng, hai chiếc tai to quạt gió không ngừng ve vẩy phía sau, thoạt nhìn quái dị phi phàm; răng nanh dài hơn tấc trong miệng, lúc này đang nhỏ dãi cuồng phun, tay cầm một thứ vũ khí quái dị phảng phất như cái cào, uy vũ sinh phong.
Lại đúng là Liễu Phong đã gặp tại Hải Lan thành trước đây, nhị sư huynh, Trư tộc chiến sĩ!
Sao gã lại cùng Tinh Linh tộc ở cùng một chỗ? Tự nhận là cao ngạo, chẳng phải là tối kỵ đám Thú nhân đầu óc ngu si sao? Liễu Phong lập tức nổi lên nghi ngờ, hơn nữa quan trọng nhất là, tại Hải Lan thành, Liễu Phong nhớ rõ ràng, nhị sư huynh hẳn là thuộc về một tiểu đội dong binh, lúc trước vẫn cùng mấy gã đồng bạn sắm vai một nhân vật khách mời, là Annabelle đứng ra mời chào.
Cho nên Liễu Phong đối với mấy gã dong binh coi như là đã từng có kết giao ngắn ngủi, chính là bên cạnh nhị sư huynh lúc này, lại rõ ràng không phải mấy người kia, vài tên thực lực, so với mấy vị dong binh khách mời kia, cường hoành hơn nhiều, ít nhất đều là thất cấp, thậm chí có kẻ đạt tới bát cấp hạ phẩm.
Đặc biệt là một gã thấp bé, đấu khí trên người càng cực kỳ cường hoành, xem khí thế kia, so với Hắc Đặc cũng không kém bao nhiêu, cho dù không đạt tới bát cấp đỉnh phong, ít nhất cũng phải bát cấp thượng phẩm.
Bởi vì Liễu Phong vẫn ẩn thân tại nơi bí mật, đám người nhị sư huynh tự nhiên không thể nào phát hiện sự hiện diện của hắn, hơn nữa thấy Tinh Linh nữ hài lập tức lâm vào nguy hiểm, cũng không có thời gian đi nghiên cứu những thứ khác, liền vung binh khí của mình, phát khởi công kích về phía ba gã Hắc y nhân.
Nhị sư huynh cùng đồng bọn vừa vặn năm người, thêm Tinh Linh nữ hài, đối mặt ba gã Hắc y nhân đã hoàn toàn chiếm cứ ưu thế, Hắc y nhân tuy thực lực đều xấp xỉ bọn họ, nhưng số lượng lại chỉ bằng một nửa, đâu phải là đối thủ, ưu thế ban đầu trong nháy mắt biến mất, ngược lại bị đám người nhị sư huynh công kích đến chật vật chống đỡ.
Bất quá có chút kỳ quái, tuy như thế, ba gã Hắc y nhân cũng không lựa chọn thối lui vào trong thôn trang, càng không lên tiếng gọi viện binh, điều này làm cho đám người nhị sư huynh càng thêm cuồng hỉ, chính là Liễu Phong đang xem cuộc chiến, lông mày đã lần nữa nhíu lại.
Đám người nhị sư huynh không rõ, Liễu Phong lại biết, hắn nhớ rõ ràng, tại cửa ra vào sơn cốc, ngoại trừ ba gã Hắc y nhân, còn ẩn giấu hai trạm gác ngầm!
Để tránh kinh động hai trạm gác ngầm, Liễu Phong không dám cẩn thận đi cảm giác vị trí cùng thực lực của hai người, nhưng từ khí tức nguy hiểm mơ hồ cảm nhận được, Liễu Phong biết, thực lực hai trạm gác ngầm tuyệt đối không yếu, ít nhất phải mạnh hơn ba gã Hắc y nhân!
Đây cũng là điều khiến Liễu Phong cảm thấy quái dị.
Theo khẩu khí của ba người, bọn chúng hẳn là thuộc về một đoàn đạo tặc tại Tây Nam sơn mạch, "Đại ca" mà bọn chúng nhắc tới hẳn là thủ lĩnh đám thổ phỉ, bởi vì trừ đám sơn tặc thuộc thế lực dưới lòng đất, rất ít người dùng xưng hô như vậy.
Nhưng dựa vào thực lực của ba gã Hắc y nhân cùng hai trạm gác ngầm đang ẩn nấp, thực lực hỏa đạo tặc này cũng quá mức khủng bố đi! Tùy tiện vài tên canh gác, đã có thực lực không thua gì thất cấp, cho dù là một vài dong binh đoàn lớn nổi danh, thậm chí trong một vài thế lực, cũng rất ít khi đạt tới như vậy!
Tình huống này trừ phi chỉ có hai khả năng, một là đám đạo tặc phái cao thủ đến nơi này canh gác, thứ hai chính là thực lực đám đạo tặc vượt quá xa so với tưởng tượng của Liễu Phong.
Khả năng thứ nhất có chút không thực tế, dù sao, loại việc này không thể nào để cường giả đạo tặc đi làm, chỉ có khả năng thứ hai hợp lý hơn một chút, có thể là vì như vậy, thực lực đám đạo tặc được đạt tới trình độ nào?
Liễu Phong chỉ cảm thấy sau lưng từng đợt lạnh lẽo, có chút không dám suy nghĩ sâu hơn.
Phải biết rằng, Tam Hoàng tử tới Tây Nam sơn mạch lần này, hộ vệ thủ hạ đều là chọn lựa kỹ càng, thực lực toàn bộ đạt tới thất cấp trở lên, nhưng Tam Hoàng tử là ai? Đó là Hoàng tử của Thánh Mã Đế quốc, phía sau còn có Tây bộ Thống Soái La Lâm duy trì, mới có thể tập hợp được một đội ngũ như vậy, một đạo tặc đoàn làm sao có thể làm được?
Chẳng lẽ nói vận khí của mình thật sự tốt, gặp được tinh binh đội ngũ mạnh nhất của đạo tặc đoàn tại Tây Nam sơn mạch?
Nghĩ tới đây, Liễu Phong không khỏi nở nụ cười gượng gạo.
Khác với suy đoán lung tung của Liễu Phong, hai bên giao chiến cách đó không xa đã đạt tới trình độ kịch liệt, tựa hồ bởi vì nghe được lời nói của ba gã Hắc y nhân, đám người nhị sư huynh đều mặt mũi tràn đầy dữ tợn, mang theo sát khí vô cùng nồng đậm, ra tay sắc bén phi thường, hận không thể đem vài gã Hắc y nhân thiên đao vạn quả.
Hắc y nhân vốn số lượng đã ở vào hoàn cảnh xấu, hơn nữa đối phương thực lực chẳng những cường hoành, hơn nữa phảng phất còn muốn liều mạng, càng có chút ngăn cản không nổi, chỉ vài chiêu, trên người đã có thêm vài đường vết thương.
Nhưng điều khiến Liễu Phong kỳ quái, ba gã Hắc y nhân không gọi viện binh, mà hai trạm gác ngầm cũng vẫn án binh bất động, phảng phất đang đứng ngoài xem náo nhiệt.
Bọn chúng rốt cuộc có chủ ý gì? Liễu Phong thì thào, trong mắt đột nhiên hàn quang lóe lên, cẩn thận cảm giác, sau đó thân thể lặng lẽ di chuyển, hướng phía trạm gác ngầm gần mình nhất mò qua.
Nếu cứ đánh tiếp, nhất định sẽ kinh động đến đám đạo tặc, đến lúc đó đối với hành động của Liễu Phong khó tránh khỏi lại có ảnh hưởng, hơn nữa đã chứng kiến nhị sư huynh ở nơi này, Liễu Phong quyết định giúp bọn họ một chuyện nhỏ.
Nhị sư huynh tuy hành động như một kẻ tiện khách, Liễu Phong đối với hắn cũng không có ác cảm, càng bởi vì lúc quyết đấu, chỉ có nhị sư huynh một người vì mình trầm trồ khen ngợi, hơn nữa mình lại làm hỏng binh khí của người ta, tuy nhị sư huynh không để ý, nhưng đối với chiến sĩ Thú nhân tộc tính cách thẳng thắn, Liễu Phong vẫn có hảo cảm, lúc này gặp lại, tự nhiên muốn giúp đỡ một chút.
Đương nhiên, chủ yếu là đám đạo tặc này cũng là vô cùng súc sinh, trong lòng Liễu Phong đã tràn đầy sát ý, giết bọn chúng, coi như là mở miệng ác khí cho những nữ nhân trên núi bị nhục nhã.
Động tác của Liễu Phong thập phần nhỏ bé, bởi vì không cách nào xác định thực lực chân chính của trạm gác ngầm, càng không dám khinh thường, may mắn là một đoạn thời gian nay, đối với việc vận dụng Hồn lực, hắn đã đạt tới trình độ thuần thục nhất định, thực tế bây giờ còn là ban đêm, thêm khí tức trên thân bị che dấu bởi công pháp đặc thù, ngược lại chiếm cứ ưu thế rất lớn, hữu kinh vô hiểm mò tới bên cạnh trạm gác ngầm.
Đây là một gã có tướng mạo dữ tợn, lúc này đang trừng mắt nhìn chằm chằm vào trận chiến cách đó không xa, không hề chú ý tới Liễu Phong đã tiếp cận đến bên cạnh gã.
Kỳ thật đây không phải do trạm gác ngầm quá mất cảnh giác, mà là công pháp Thần hồn Bát Cảnh quá mức quái dị, bởi vì tác dụng của tinh hạch, Hồn lực của Liễu Phong không giống như đấu khí hay ma lực, luôn tràn đầy trong người, hơn nữa Liễu Phong lúc này lại có thể che dấu, trạm gác ngầm nhất thời không phát giác.
Bất quá khi Liễu Phong tiếp cận đến cự ly vài mét, bản năng cảnh giác của trạm gác ngầm rốt cục phát huy tác dụng, trong nháy mắt cảm giác được một loại nguy hiểm khó hiểu, đầu trong sát na quay lại.
Âm thầm bội phục tính cảnh giác của trạm gác ngầm, Liễu Phong biết mình không ra tay không kịp nữa rồi, thân thể đột nhiên gia tốc, trong nháy mắt vọt tới bên cạnh trạm gác ngầm, sau đó trên tay đột nhiên hào quang lóe lên, một vũ khí tiêm hình màu bạc mang theo vầng sáng quỷ dị theo trên nắm tay Liễu Phong xuất hiện, hướng phía yết hầu trạm gác ngầm đột nhiên cắm tới.
Đúng vậy, là từ trên nắm tay đột nhiên xuất hiện, thực sự không phải là do Liễu Phong cầm trong tay, điểm này trạm gác ngầm thấy hết sức rõ ràng.
Nguyên bản hắn đang chuẩn bị cảnh báo, chứng kiến trên nắm tay một người đột nhiên mọc ra một binh khí, loại hiện tượng quỷ dị này quả thực là văn sở vị văn, trạm gác ngầm nhất thời có chút ngây ngẩn cả người.
Cao thủ động thủ, đâu cho phép nửa phần phân thần, hơn nữa Liễu Phong là để tránh kinh động trạm gác ngầm khác, lại toàn lực ra tay, tốc độ càng nhanh tới cực điểm, trong lúc trạm gác ngầm ngây người, gã cảm giác bộ vị yết hầu truyền đến một hồi đau nhức kịch liệt, sau đó một chất lỏng mang theo nhiệt khí cùng mùi tanh cuồng bắn ra, trong nháy mắt dựa vào sinh tồn không khí phảng phất hư không tiêu thất, lại cũng vô pháp hô hấp, hơn nữa khí lực toàn thân cũng bắt đầu trôi qua.
Ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp phát ra, trạm gác ngầm chăm chú bụm lấy yết hầu đang phún huyết, phát ra từng đợt Ôi Ôi thanh âm, chậm rãi ngã xuống, trong mắt một mảnh kinh hãi.
Hiển nhiên, đến trước khi chết, hắn không thể nào suy nghĩ cẩn thận, tay của một người, làm sao có thể mọc ra một binh khí kim loại!
Nhìn thấy trạm gác ngầm rốt cục lặng yên không một tiếng động bị mình xử lý, Liễu Phong không khỏi lau mồ hôi lạnh, nhìn thanh binh khí quái dị trên tay mình, thầm kêu một tiếng nguy hiểm thật.
Hồn lực trong cơ thể khẽ động, thanh binh khí quái dị trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa, phảng phất thu hồi vào nắm tay Liễu Phong, điều này khiến trong mắt Liễu Phong hiện ra vẻ vui mừng.
Trong cơ thể con người đương nhiên không thể mọc ra binh khí, thanh binh khí này, bất quá là Liễu Phong dùng Hồn lực hóa thành mà thôi, loại công năng sử dụng Hồn lực này, là Liễu Phong mới phát hiện ra vài ngày gần đây, Hồn lực cũng không phải là chỉ có thể sử dụng trong cơ thể, đồng dạng có thể vận xuất thể, bất quá tựa hồ bởi vì Hồn lực trong cơ thể Liễu Phong còn chưa đủ cường đại, hơn nữa phương pháp sử dụng lại không quá thuần thục, chỉ có thể miễn cưỡng hóa thành một vật quái dị, thập phần ngắn nhỏ, chỉ bằng một thanh chủy thủ.
Bất quá, dùng để giết người là đủ, hơn nữa do Hồn lực của chính mình hóa thành, sử dụng càng thêm thuận tay.
Từ nay về sau nếu có thể hóa thành một cây trường thương thì tốt rồi! Liễu Phong ảo tưởng, nói như vậy, lực chiến đấu của mình khẳng định phải tăng lên, dù sao một thanh trường thương cầm trong tay và một thanh trường thương đột nhiên xuất hiện, cái nào có tính công kích hơn, không cần nghĩ cũng biết.
Xem ra phương thức sử dụng Hồn lực, không phải là cứng nhắc như mình tưởng tượng, có thời gian nên nghiên cứu một chút!
Trong lòng Liễu Phong thầm sướng, thân thể lần nữa di chuyển, lặng lẽ hướng phía trạm gác ngầm khác mò qua...