Chương này ngôn ngữ khô khan, ý tứ tầm thường, quả thực khiến người đọc buồn ngủ. Bút lực tác giả như vậy, e rằng khó mà đặt chân vào con đường tu chân, huống chi là khai sáng một phương thế giới.
Đoạn này cần đại phẫu! Phải lột xác hoàn toàn, mới xứng đáng với hành trình đạp gió cưỡi mây, chinh phục Tây Đại Lục của nhân vật chính.
Hủy bỏ! Vứt bỏ! Phải dứt khoát đoạn tuyệt với những câu chữ vô vị này. Lão phu sẽ dụng bút như đao, gọt giũa từng con chữ, thổi hồn vào từng câu văn, để độc giả cảm nhận được khí thế bàng bạc, hùng vĩ của Tây Đại Lục, cảm nhận được khát vọng trường sinh bất tử cháy bỏng trong tim mỗi tu sĩ.