Khí tức từ Vũ Thần Tháp lan tỏa, Liễu Phong dường như có biến hóa vi tế. Trải qua hơn một tháng diễn luyện chiến thuật, hắn càng thêm trầm ổn, khí độ phi phàm, tựa hồ thiên hạ đại thế đều nằm trong lòng bàn tay. Hồi đầu nhìn lại Vũ Thần Tháp, Liễu Phong hướng về tòa tháp cao kế tiếp mà đi, đó là nơi ngự trị của vị Thần cấp nhị đẳng cuối cùng.
Từ lời của ba vị Thần chi trước đó, có thể thấy Tháp Nạp Thác Tư kỳ vọng ở hắn rất sâu, ngay cả ba vị Thần cấp nhị đẳng cũng nhìn hắn với ánh mắt đầy mong đợi, dường như vận mệnh nhân loại đều đặt trên vai hắn. Liễu Phong không hề sợ hãi gánh vác trách nhiệm, từ trước đến nay, trên vai hắn vẫn luôn gánh vác những trọng trách lớn nhỏ. Dù cho gánh cả vận mệnh nhân loại, thì đã sao?
Chỉ là Liễu Phong có chút không rõ, con đường phía trước sẽ dẫn hắn đến hình dáng nào? Theo lời các Thần chi, mỗi Thần cấp sau khi sinh ra đều có một thời gian thích ứng. Trải qua giai đoạn này, thích ứng với thực lực Thần cấp của mình, sẽ dần hình thành thần cách. Mà thần cách sẽ quyết định phương hướng và nội dung mà Thần cấp đó chưởng khống, đều liên quan đến những gì mà khi còn là nhân loại hắn am hiểu nhất.
Thông thường, quá trình phát triển của các Thần cấp đều là tự mình chậm rãi lĩnh ngộ, chậm rãi củng cố. Duy chỉ có hắn, vừa mới bước vào Thần cấp đã bắt đầu học tập những thứ khác, hơn nữa, theo lời các cường giả Thần cấp, trước nay chưa từng có bất kỳ Thần cấp nào có thể học tập được những gì ngoài năng lực thần cách của mình. Dường như thần cách đã giao phó cho họ quyền uy tuyệt đối trong lĩnh vực của mình, đồng thời tước đoạt khả năng giao thiệp với bất kỳ lĩnh vực nào khác.
Ấy vậy mà hắn lại phá vỡ quy tắc này, chẳng những có thể học tập năng lực của Thần cấp khác, hơn nữa còn học rất nhanh, nắm giữ cũng rất mạnh. Mặc dù xét về tổng thể vẫn còn chênh lệch rất lớn so với các Thần cấp khác, nhưng cũng chỉ vì thần cách. Tin rằng nếu Liễu Phong có được thần cách của họ, hẳn là có thể đạt được ít nhất trình độ tương xứng.
Còn một việc khiến Liễu Phong có chút bận tâm, lý luận của Y Thần ít nhiều có đạo lý, hơn nữa trong lòng Liễu Phong thiên hướng tin tưởng phương diện này hơn. Nếu lý luận của Y Thần là chính xác, tinh thần có thể phiêu lưu từ thế giới này đến thế giới khác, thì trên lý luận cũng có thể phiêu lưu trở về. Liễu Phong đã từng không ít lần nghĩ đến việc có thể trở về thế giới nguyên lai của mình. Chính là đến khi con đường trở về thực sự bày ra trước mắt, tâm tình của hắn lại không còn vội vàng, tựa hồ vô ý thức lại có chút lảng tránh.
Hắn đã hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống ở thế giới này, tất cả của hắn đều cùng người và sự vật ở thế giới này gắn bó chặt chẽ. Nỗi lo lắng về thế giới kia đã sớm vượt qua nỗi hoài niệm về cố hương. Nếu như ở thế giới này Liễu Phong có những người hắn yêu nhất, có những bằng hữu và bộ hạ đáng tin cậy nhất, hắn gánh vác hy vọng của vô số người, là trụ cột tinh thần của vô số người, thì ở thế giới kia, Liễu Phong chẳng là gì cả.
Con người đôi khi rất kỳ lạ, họ tuy hoài niệm cố thổ, nhưng thành tựu lại khiến họ đại phóng dị sắc. Xét cho cùng, trong lòng mỗi người đều có ít nhiều mộng tưởng anh hùng.
Cất bước tiến vào tòa tháp cao cuối cùng của Thần cấp nhị đẳng, so với những tòa tháp khác, tòa tháp này càng thêm thấp bé, tổng cộng chỉ bảy tám chục mét, toàn thân tuyết trắng, hoàn toàn không tương xứng với màu đen của Thần Phạt Chi Thành, tạo cho người ta thị giác xung kích tương đối lớn. Liễu Phong cất bước mà vào, khí tức trong tháp cũng khiến người ta cảm thấy thoải mái, nhu hòa.
Có kinh nghiệm từ những lần trước, Liễu Phong dẫn đầu xem xét vách tháp. Bất quá lần này những gì triển lộ trên vách đá lại không khiến Liễu Phong giật mình nhiều lắm, không phải là bích họa rầm rộ, cũng không phải vô số thi thể ác liệt, mà là những quyển sách lớn nhỏ chỉnh tề xếp đặt khiến Liễu Phong có chút hoa mắt. Đại khái nhìn qua, trong tháp từ cuối cùng mãi cho đến tầng chót cao nhất, rõ ràng đều là những quyển sách lớn nhỏ, thô sơ giản lược tính xuống chỉ sợ không dưới trăm vạn bản.
Liễu Phong cũng không chờ đợi chủ nhân tòa tháp cao triệu hoán, tự mình bay đến đỉnh cao nhất của tháp, sau đó chứng kiến một cô gái tuyệt sắc ngồi ở ngôi cao trên đỉnh tháp, đang cầm một quyển sách, xem đến mức chuyên chú, thậm chí Liễu Phong đã đứng bên cạnh nàng cũng không hề hay biết.
Gãi gãi đầu, Liễu Phong không khỏi cảm thấy xấu hổ khi quấy rầy. Kỳ thật cũng là do khí tức của cô gái tuyệt sắc này, vẻ lạnh nhạt, bình thản của nàng khiến Liễu Phong cảm thấy quấy rầy nàng tựa hồ cũng là một loại khinh nhờn. Kỳ thật đơn thuần xét về dung mạo, Ngải Liên Na hẳn là cũng không kém hơn cô gái này, nhưng trình độ mỹ mạo của một người phụ nữ không thể đơn thuần đánh giá qua ngũ quan có tinh xảo hay không, còn có rất nhiều yếu tố phải xét đến khí chất.
Mà không thể nghi ngờ, khí chất của nữ tử trước mắt là không thể bắt bẻ. Nàng cứ cầm một quyển sách, hơi có vẻ lười biếng ngồi ở đó nhìn xem, cả thế giới tựa hồ cũng trở nên yên tĩnh. Liễu Phong không dám thở mạnh, rũ mắt đứng ở một bên, chờ đợi nữ tử sau khi xem xong nhớ tới hắn.
Nàng cầm thư, thư danh chỉ dùng Đại Lục Bỉ Lăng tự thể ghi, Liễu Phong xem rất rõ ràng, là "Đại Lục Bỉ Lăng Thông Sử". Loại sách này các đại Đế quốc hoàng gia tàng thư địa điểm đều có, bất quá "Đại Lục Thông Sử" của từng Đế quốc ít nhiều có chút bất đồng, trên cơ bản đối với bổn quốc miêu tả càng thêm trọng điểm một ít, ngôn từ càng thêm chủ quan một ít.
Chỉ là không biết "Đại Lục Thông Sử" trong tay nữ tử này là phiên bản nào.
Liễu Phong cứ đứng ở một bên, không ngờ vừa đứng chính là một ngày một đêm. Đến ngày hôm sau, nữ tử mới chậm rãi khép lại quyển sách trên tay, duỗi lưng một cái, vẻ ngây thơ khiến Liễu Phong có chút ngốc. Mặc dù định lực như hắn, nhìn nữ tử lười biếng như vậy cũng có chút cầm giữ không được.
Nàng quay đầu lại nhìn Liễu Phong, hướng phía hắn nở một nụ cười ấm áp, cảm giác Liễu Phong tựa hồ như chung quanh hết thảy thoáng trở nên minh sáng, không còn bị loại khí tức nặng nề trước đó bao phủ.
"Ngươi chính là Ni Cổ Lạp a? Ha ha, Mars bọn họ vài người đánh giá ngươi rất cao, ngay cả Tháp Nạp Thác Tư đại nhân đều đối với ngươi tán thưởng có thừa, ta đã sớm đối với ngươi rất hiếu kỳ, vừa thấy mặt đúng là một tiểu tử tương đối anh tuấn." Nữ tử khẽ cười nói.
Liễu Phong thậm chí có chút đỏ mặt, thành Thần sau dung mạo có thể tùy ý thay đổi, không biết vì sao nữ tử lại đề cập đến dung mạo.