"Con là một chú vịt nhỏ, i a i a ô..." Bảo Bảo lắc lắc cái mông nhỏ nhảy điệu vịt con, bên cạnh chú khỉ nhỏ cũng bắt chước theo một cách rất ra dáng. Mấy người lớn nhìn thấy cảnh này thì cười ha hả, con bé cong cái mông nhỏ trông thật giống tạo hình của chú vịt Donald. Lý Phong kéo Bảo Bảo lại, giơ cao bé bay vài vòng, cô nhóc vui vẻ sà vào lòng Lý Phong mãi không chịu xuống.
"Ba ơi, Bảo Bảo nhảy có đẹp không ạ? Cô giáo bảo Bảo Bảo nhảy đẹp nhất đó." Lý Phong điểm nhẹ lên mũi cô nhóc, cười hì hì khen ngợi: "Đương nhiên rồi, Bảo Bảo nhà chúng ta là giỏi nhất, nhảy đẹp thật đấy. Mệt rồi thì ăn miếng dưa đi." Lý Phong lấy một miếng dưa hấu cho mọi người cùng ăn.
"Chít chít." Hắc Cầu thấy Lý Phong không đếm xỉa đến mình thì có chút tức giận, người ta nhảy múa cả buổi mà tên này lại chẳng cho chút phần thưởng nào. Đôi mắt to tròn đen láy của Bảo Bảo chớp chớp nhìn chú khỉ nhỏ đang nhảy nhót vung vẩy móng vuốt dưới chân ba mình, bé nghiêng đầu đầy thắc mắc: "Ba ơi, Hắc Cầu bị sao thế ạ?" Lý Phong nhìn điệu bộ của chú khỉ thì không cần nói cũng biết, nó đang đòi ăn. "Linh Đang, lấy một quả óc chó cho Hắc Cầu đi, con khỉ này, chiều nay không gây chuyện chứ?"
"Dạ, Hắc Cầu hư lắm ạ." Bảo Bảo kể chuyện về chú khỉ nhỏ khiến mọi người cười nghiêng ngả. Con khỉ nhỏ này nghịch ngợm quá mức, Bảo Bảo vốn dẫn Linh Đang cùng đi học. Bảo Bảo rất được yêu quý, cô giáo cũng có cái nhìn khác biệt với cô bé, thấy chú khỉ đi theo Bảo Bảo cũng không hỏi han gì nhiều. Ai ngờ trong lúc đang học, chú khỉ nhỏ lén bò ra khỏi cặp sách của Bảo Bảo, chộp lấy chiếc kẹp tóc trên đầu một cô bé bên cạnh không buông, làm cô bé kia suýt khóc thét lên. Chưa hết, lúc Bảo Bảo học nhạc, Hắc Cầu còn lén chạy lên đàn piano nhảy nhót loạn xạ, cuối cùng ngay cả cô giáo cũng phải bật cười.
"Lạc Lạc và các bạn còn bảo ngày mai muốn đến nhà chúng ta xem khỉ nhỏ nữa kìa." Bảo Bảo tự hào ưỡn cái ngực nhỏ, ôm chú khỉ nhỏ bước ra khỏi lớp dưới ánh mắt ngưỡng mộ của một đám trẻ con. Chiều nay cô nhóc nói nhiều nhất chính là: "Đây là chú khỉ nhỏ ba nuôi cho Bảo Bảo", điệu bộ vô cùng đắc ý.
"Không ngờ con quỷ nhỏ này lại được hoan nghênh đến vậy." Thế nhưng Lý Phong không biết rằng, giáo viên của Bảo Bảo đã nghiêm lệnh cấm lần sau không được mang khỉ vào lớp nữa, vì làm cả đám trẻ chỉ mải nhìn khỉ mà quên cả học bài. Các giáo viên dở khóc dở cười, người làm ba này thật là, cái gì cũng nuôi. Bảo Bảo ngày nào cũng nói trong lớp là nhà ba có rất nhiều động vật, hươu sao, sóc, cả cá heo không vây, tê tê, thỏ con đáng yêu, hổ con, làm đám giáo viên sợ hết hồn. Cuối cùng mới biết đó là hổ vàng, nhưng đây thuộc hàng mãnh thú. Nếu thật như lời Bảo Bảo nói, ba bé tự tay bắt được hổ vàng lớn, thì người đàn ông trông có vẻ cợt nhả kia đúng là càng lúc càng bí ẩn. Nhìn những thứ ông ta nuôi xem, động vật bảo tồn cấp một, cấp hai quốc gia, những thứ này mà không ai quản lý sao? Chỉ có một lý do duy nhất: người này có gia thế khủng, không ai dám đụng đến.
Lý Phong không hề hay biết đám giáo viên đã nâng tầm mình lên cao như vậy, lúc này anh đang định chơi đùa cùng mấy đứa trẻ. Lý Phong lon ton đuổi theo Bảo Bảo, tiếng cười vang vọng khắp phòng khách, chẳng mấy chốc Kỳ Kỳ và Linh Đang cũng tham gia. Ba đứa trẻ một người lớn đùa nghịch trong phòng, tiếng cười trong trẻo như tiếng bạc khiến căn phòng tràn ngập niềm vui.
"Bảo Bảo, các con đừng nghịch nữa, ba còn phải nấu cơm." Lý Tiểu Mạn kéo cô bé Bảo Bảo đang chạy nhảy trốn tránh lại. Đứa trẻ này mải chơi đến quên cả thời gian, bên ngoài trời đã bắt đầu tối sầm, xám xịt. Anh mải chơi đùa mà quên mất mình đã chuẩn bị cả một bếp nguyên liệu, giờ đây lại quên cả nấu cơm tối.
"Nhìn kìa, anh quên mất. Bảo Bảo, các con cứ chơi đi, ba làm món ngon cho các con." Lý Phong vỗ tay, hôm nay anh định làm vài món bọn trẻ thích, như ngô chiên, món này không cần nói, không chỉ bọn trẻ thích mà hai cô gái lớn kia cũng sẽ ăn không ít. Món ngó sen, một đĩa chua cay, một đĩa trộn lạnh. Ngó sen sợ nhất là bị oxy hóa đổi màu, không chỉ trông không đẹp mắt mà còn mất ngon. Tốt nhất là dùng nồi inox, hoặc vừa xào vừa thêm chút nước sạch, như vậy ngó sen xào ra sẽ có màu đẹp như bạch ngọc, nhìn là muốn ăn ngay.
"Để em giúp anh." Mạn Dĩnh thấy nhiều nguyên liệu quá, sợ Lý Phong một mình bận không xuể nên định tiến lên giúp. Lý Tiểu Mạn bên cạnh đưa tay ngăn lại: "Cậu đấy, thôi đi, cậu ngồi nghỉ đi, để mình vào giúp." Vết thương trên cánh tay Mạn Dĩnh còn chưa lành hẳn, vào đó thì giúp được gì. Sao Tiểu Dĩnh lại đối xử tốt với người này thế không biết, thật không biết Lý Phong đã tu mấy kiếp mới được phúc như vậy.
"Không cần đâu, hai người cứ ngồi đi, anh chuẩn bị nguyên liệu từ sớm rồi, không cần giúp đâu, lát là xong thôi." Bữa tối cần món gì Lý Phong đã chuẩn bị từ sớm. Từ phố thương mại về, trong hơn hai tiếng đồng hồ, anh không chỉ thái sẵn rau củ, sơ chế cá tôm mà còn lấy không ít nước suối để ngâm rau, còn có một bình nước suối lúc nửa đêm để dùng khi nấu ăn. Anh đã chuẩn bị đâu vào đấy, chỉ việc lên bếp là xong.
Lý Phong nhìn nguyên liệu, nghĩ xem món đầu tiên nên làm gì, mấy đứa nhỏ không thể cứ đứng nhìn được. Đúng rồi, làm ngó sen kẹp thịt, làm rất đơn giản. Nấm hương và thịt nạc chân giò băm nhỏ làm nhân, thêm hành băm, hạt tiêu, lá thơm băm nhỏ. Tất nhiên nhân thịt mà không thêm nước tương thì giống như yêu đương mà không kết hôn, thuần túy là lưu manh. Lý Phong là người "tứ hữu" (có nhà, có xe, có vợ, có con), tất nhiên không thể làm lưu manh, anh dùng nước tương tự tay mình ủ. Mùa hè Lý Phong ủ một vại nước tương, lần này anh mang theo cả một thùng.
Ngó sen thái sẵn, độ dày vừa phải, hai lát dính vào nhau tạo thành cái kẹp đáng yêu, nhân thịt đặt vào trong. Dùng bột mì và bột năng tự pha chế, thêm hai quả trứng gà nhỏ tạo thành hỗn hợp bột. Lý Phong làm rất nhanh, chưa đến mười phút, một đĩa lớn ngó sen kẹp thịt chiên đã xong. Việc kiểm soát nhiệt độ dầu lần hai rất chuẩn, màu vàng kim, như thể có thêm bột nở, càng thêm giòn xốp. Lý Phong nhón một miếng cho vào miệng, nhân thịt bên trong tươi ngon mọng nước, ngó sen giòn giòn, vỏ ngoài cháy cạnh, mùi vị tuyệt vời.
"Ba ơi, có ngon không ạ?" Lý Phong đang thưởng thức hương vị thì Bảo Bảo đã bò đến bên khung cửa bếp, ngón tay nhỏ điểm nhẹ lên khóe miệng, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào miếng ngó sen trên tay ba mình. Cô nhóc này chạy vào từ lúc nào không biết. Lý Phong lấy ngón tay trắng nõn mà Bảo Bảo vừa cho vào miệng ra, giúp bé rửa sạch tay: "Nào, cẩn thận nóng, mang ra ngoài đi." Lý Phong thấy Bảo Bảo ăn hai miếng rồi vẫn muốn đưa tay lấy tiếp thì vội ngăn lại, không được ăn nhiều quá, lát nữa không ăn cơm được thì không xong. Lần này Lý Phong chỉ làm một đĩa, trong lòng sợ mấy đứa nhỏ này thấy đồ ngon là không dừng được. "Ơ, ba ơi, ba không ăn nữa ạ?" Lý Phong sờ sờ bụng cô nhóc, thấy không bị căng cứng: "Không ăn nữa, lát nữa Bảo Bảo phải ăn ít thôi, con nhìn cái bụng nhỏ tròn vo kìa, không đẹp đâu."
"Bảo Bảo đâu có, hừ, ba xấu tính." Lý Phong biết rõ, đừng nhìn cô nhóc năm tuổi này còn nhỏ mà đã rất điệu, vấn đề cái bụng nhỏ là điều bé không thích người khác nhắc đến nhất. Cô nhóc vốn dĩ đã có chút mập mạp kiểu trẻ con, thịt núng nính, cánh tay mềm mại, giống như ngó sen đẹp nhất, trắng nõn nà.
Lý Phong nghển cổ nhìn một cái, cô nhóc đang lén nhét vào miệng mình trên đường đi. Lý Phong cười ha hả, bắt đầu thu dọn ngó sen ngâm lại vào nước sạch, món chính hôm nay là ngó sen.
Tuy nhiên, giờ cứ làm món cà tím xào thơm trước đã, vừa hay còn bột, cà tím thái xong cho thẳng vào hỗn hợp bột. Kẹp ngó sen không cho muối vì nước tương đã khá mặn, nhưng làm cà tím thì không được, bột phải thêm chút muối, khuấy đều. Dầu trong nồi nóng già, rán cà tím đến khi vàng óng thì vớt ra. Sau đó dùng gia vị, tỏi băm, cà chua làm nước sốt, đổ cà tím vào. Chẳng mấy chốc một đĩa cà tím xào thơm đã ra lò.
Màu sắc đẹp, mùi thơm nồng nàn, kích thích vị giác nhất. Lý Phong làm liên tiếp món cá diếc kho, canh cá diếc ngó sen, thịt xào ớt xanh, ngó sen xào chua cay, ngó sen trộn lạnh, và món tủ là cà chua xào trứng. Lý Phong thích nhất là làm trứng không dính chảo, cảnh giới cao nhất của cà chua xào trứng là chỉ thấy cà chua không thấy trứng, nhưng lại có vị trứng. Đây là cực phẩm trong các cực phẩm, Lý Phong khổ luyện hơn mười năm, giờ mới có chút thành tựu. Cá diếc đã dùng, tôm cỏ thì Lý Phong dùng bột chiên xù, làm thành món tôm chiên nhỏ, vàng óng tỏa hương thơm.
Lý Phong làm một hơi hơn mười món, Bảo Bảo, Linh Đang, Kỳ Kỳ chạy qua chạy lại bê thức ăn. Không ít món được làm theo khẩu vị của trẻ nhỏ, ngọt ngào ngon miệng, Bảo Bảo cứ khen ba làm ngon hơn cả đồ bán ở cửa hàng "Chú Quái Dị". Không ngon sao được, những nguyên liệu này đều sinh trưởng trong không gian, tưới bằng nước suối, mùi vị hơn hẳn bên ngoài không biết bao nhiêu lần. Tay nghề Lý Phong không tệ, thức ăn làm ra sao mà không ngon cho được?
Món cuối cùng là món chính và tráng miệng, đây là món tốn nhiều tâm huyết nhất của Lý Phong. Cả buổi chiều phần lớn thời gian đều dùng để chuẩn bị hai món này. Lê tuyết đường phèn ngô ngó sen, dùng nước đường nấu từ hoàng tinh, kết hợp với nước dùng từ thảo dược. Đây là bí pháp mà Lý Phong thêm vào, ít người biết đến. Ngó sen chọn phần giữa to nhất, đường kính hơn mười phân, ngó sen lớn như vậy chưa chắc siêu thị đã mua được. Hạt ngô tươi trộn cùng đường phèn vụn, lê tuyết thái nhỏ, từng chút một nhét vào lỗ ngó sen to bằng ngón tay, dùng đũa ấn thật chặt. Lý Phong chỉ làm hai củ, nhưng mỗi đoạn ngó sen dài khoảng ba mươi phân, coi như là ngó sen khá lớn. Làm xong cho vào nồi, bên trong có câu kỷ tử, táo đỏ, nhân sâm, hoàng tinh, hơn mười loại thảo dược cùng đường đỏ. Đun sôi bằng lửa lớn, rồi ninh nhỏ lửa từ từ. Nước dùng làm càng phức tạp, nguyên liệu lên đến hai mươi loại, cuối cùng Lý Phong điều chế ra loại nước dùng đậm đà thơm nức, màu sắc đậm đà, ẩn chứa một chút cám dỗ. Nước dùng rưới lên miếng lê tuyết ngô ngó sen đường phèn là xong, ăn vào ngọt thanh, lê tuyết hòa quyện với vị ngô thanh mát, ngó sen mềm dẻo, nước dùng tuyệt diệu. Chính Lý Phong ngửi thôi cũng thấy khó cưỡng, cuối cùng kết hợp với món há cảo tôm hoàng gia, vỏ ngoài trắng trong suốt, nhìn thấy nhân bên trong, dùng tôm tươi, thịt nạc lợn, măng làm thành món chính, còn gì hấp dẫn bọn trẻ hơn thế nữa.