Đội trưởng đội tuần tra sông Thames, Thomas Hiller, trông vô cùng phờ phạc. Anh vừa đói vừa buồn ngủ, không những toàn thân ướt sũng mà còn đang hừng hực dục vọng. Dẫu vậy, anh vẫn không chắc vận đen của mình còn kéo dài bao lâu nữa. Có vẻ như, anh chỉ còn cách tiếp tục nhẫn nhịn.
Anh buồn ngủ vì vị hôn thê Flora đã hành hạ anh suốt cả đêm, vừa gào thét vừa đánh đấm; anh đói cồn cào vì lúc Flora còn đang mắng nhiếc sa sả, anh đã sắp đến giờ làm, chẳng kịp nhét miếng gì vào bụng. Anh thấy dục vọng dâng trào là vì Flora không cho anh đụng vào người. Toàn thân anh ướt như chuột lột là bởi anh đang ngồi trên chiếc tàu tuần tra dài vỏn vẹn ba mươi thước, thiết bị chẳng mấy tiện nghi. Chỉ cần gió thổi qua là nước mưa sẽ hắt vào buồng máy chật hẹp. Với anh, chuyến tuần tra như hôm nay chẳng có lấy một ý nghĩa đặc biệt nào.
Phạm vi tuần tra của đội tuần tra sông Thames trải dài từ cảng Dartford đến cầu Strand, mặt sông dài khoảng tám mươi lăm cây số.
Thông thường, Đội trưởng Hiller vẫn rất thích ra ngoài tuần tra trên sông. Nhưng chắc chắn không phải trong hoàn cảnh của đêm nay.
Người đàn bà chết tiệt!
Anh nghĩ đến cảnh Flora nằm trần trụi trên giường như một con chim cánh cụt đang dỗi hờn; khi cô ta gào thét, cặp mông đồ sộ cứ rung lên bần bật. Anh liếc nhìn đồng hồ, còn nửa tiếng nữa là kết thúc chuyến tuần tra khổ ải này. Tàu tuần tra đã quay đầu, bắt đầu hướng về phía cầu tàu Waterloo.
Giờ đây, vấn đề duy nhất của anh là quyết định xem nên đi ngủ, ăn cơm trước, hay là nhảy thẳng lên giường của Flora. Anh dụi mắt, cố xua đi cơn buồn ngủ, rồi xoay người nhìn dòng nước đục ngầu cuồn cuộn trong mưa.
Trông như một cảnh quay mờ dần trong phim, trước mắt anh có thứ gì đó trắng dã như bụng cá lớn đang trôi nổi trên mặt nước. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Đội trưởng Hiller: "Nếu vớt nó lên, chắc chắn sẽ thối hoắc cho mà xem". Nó cách tàu tuần tra chỉ mười thước, nhưng giờ đang trôi ngày một xa. Nếu anh ra lệnh vớt nó, con cá thối này sẽ làm trễ giờ tan làm của anh. Họ sẽ phải dừng lại, dùng móc câu, lật nó lên hoặc kéo thẳng lên tàu. Dù thế nào, điều này cũng sẽ làm chậm trễ thời gian anh gặp Flora. Ừm, thực ra anh chẳng cần phải làm lớn chuyện. Nếu anh giả vờ như không thấy thì sao? Nếu... Con tàu càng chạy càng xa, sắp không còn nhìn thấy gì nữa.
Thế nhưng, đúng lúc này, Đội trưởng Hiller đột ngột hét lớn:
"Cảnh sát! Hướng mười giờ bên mạn phải có một con cá đang trôi. Trông có vẻ là một con cá mập lớn."
Động cơ diesel một trăm mã lực lập tức giảm vòng quay, tốc độ tàu chậm dần lại.
Cảnh sát Gaskin bước tới.
"Ở đâu?" Anh ta hỏi.
Trong mưa, đường nét của vật thể đó càng thêm mờ nhạt.
"Ở đằng kia!"
Cảnh sát Gaskin dường như do dự một chút, vì anh ta cũng đang rất muốn về nhà, nhất là trong cái thời tiết này. Anh ta chẳng hề muốn đụng đến con cá chết tiệt kia.
"Nó có đủ lớn để cản trở giao thông đường thủy không?"
Đội trưởng Hiller đấu tranh một lúc rồi nói:
"Có."
Vốn dĩ Hiller định nói: "Không cản trở gì cả".
Thế là tàu tuần tra quay đầu, chậm rãi chạy về phía nơi vật thể đó xuất hiện lần cuối. Hình dáng của thứ đó ngày càng rõ nét khi tàu tiến lại gần, gần như nằm ngay dưới mạn trái.
Họ sững sờ đứng tại chỗ, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào nó — đó không phải là một con cá, mà là thi thể của một cô gái tóc vàng. Họ chắc chắn là như vậy.
Cô ta không mảnh vải che thân, chỉ có một dải ruy băng màu đỏ quấn quanh cái cổ đã bị nước sông ngâm đến sưng phồng.