Bóng đen kia xòe đôi cánh thịt khổng lồ, rộng hơn năm trăm thước, lượn một vòng trên bầu trời rồi lao thắng về phía doanh địa của Lawrence.
Khi nó đến gần, Lawrence mới nhìn rõ hình dạng.
Đó là một con dơi khổng lồ, hình thù dữ tợn, nhưng thân nó không phủ lông mà là một lớp vảy ám lam bóng loáng như hắc diệu thạch.
Đầu nó tựa đầu rồng hung tợn, miệng đầy răng nanh sắc nhọn, đôi mắt đỏ ngầu toát lên vẻ tàn nhẫn và khát máu trong đêm tối.
Nhưng điều gây chú ý nhất là ngọn lửa màu lam u quỷ dị đang bùng cháy trên thân nó.
Lam Diễm Bức Long!
Cái tên ma thú chỉ tồn tại trong điển tịch cổ và truyền thuyết lập tức hiện lên trong đầu Lawrence.
Đây là một loài ma thú lĩnh vực cấp hùng mạnh, nắm giữ U Minh chi hỏa.
"Rống!"
Thái Dương nằm cạnh Lawrence cũng phát hiện kẻ không mời mà đến.
Nó đột ngột đứng dậy, hướng về phía Lam Diễm Bức Long trên trời gầm một tiếng long ngâm đầy cảnh cáo.
Hai luồng uy áp lĩnh vực cấp cường đại va chạm nhau dữ dội trong đêm.
Một luồng là long uy nóng bỏng, quang minh, bá đạo vô song của Thái Dương.
Luồng còn lại là uy áp âm trầm quỷ dị của Lam Diễm Bức Long.
Lam Diễm Bức Long lơ lửng giữa không trung, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thái Dương bên dưới, ánh mắt đầy kiêng kỵ.
Nó cảm nhận được con Cự Long vàng kia thực lực không hề thua kém, thậm chí còn mạnh hơn nó.
Vốn dĩ nó là thủ hộ giả của ngọn núi lửa này, hay đúng hơn là thủ hộ giả của Nhật Miện Chi Thạch.
Nó ngủ say hàng trăm năm ở đây để chờ ngày Nhật Miện Chi Thạch hồi phục hoàn toàn.
Sau đó, nó sẽ thôn phệ viên đá kỳ diệu chứa năng lượng khổng lồ kia để hoàn thành cuộc thuế biến cuối cùng.
Nhưng giờ đây, một đám khách không mời mà đến đã quấy rầy kế hoạch của nó.
Nó cảm nhận được mối đe dọa.
Cuộc giằng co kéo dài gần 10 phút.
Cuối cùng, Lam Diễm Bức Long chọn cách rút lui.
Nó rít lên một tiếng the thé đầy không cam lòng, rồi cụp cánh, lao xuống, một lần nữa ẩn mình vào khu Thạch Lâm đen kịt dưới chân núi lửa.
Nhìn bóng lưng nó biến mất, Lawrence hơi nhíu mày.
Anh biết, Lam Diễm Bức Long chưa thực sự rời đi.
Nó chỉ tạm thời ẩn nấp, chờ đợi cơ hội tung đòn chí mạng.
Và cơ hội đó chính là khoảnh khắc Nhật Miện Chi Thạch xuất thế vào ngày mai.
Ngày thứ năm.
Trời vừa hửng sáng, cả đại địa đã bị bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề.
Ngọn núi lửa đen trở nên hung bạo hơn hôm qua.
Khói đặc phun ra từ miệng núi lửa che gần nửa bầu trời, khuất cả ánh mặt trời.
"Ầm ầm..."
Những tiếng trầm đục như sấm nổ không ngừng vọng ra từ bên trong núi lửa.
Mặt đất rung chuyển liên hồi với tần suất nhỏ.
Trong không khí tràn ngập mùi lưu huỳnh nồng nặc, xộc thăng vào mũi, cùng hơi nóng bỏng rát.
Tim mọi người thắt lại.
Thời khắc cuối cùng sắp đến.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Cuối cùng, vào giữa trưa, khi mặt trời lên đến vị trí cao nhất.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ đỉnh núi lửa.
Cả ngọn núi rung chuyển dữ dội.
Ngay sau đó, một dòng nham thạch nóng chảy màu đỏ sẫm đặc quánh trào ra như lũ vỡ đê từ miệng núi lửa.
Núi lửa bộc phát.
Nham thạch nóng bỏng mang theo khí thế hủy diệt lao xuống từ sườn núi, tràn lan khắp mọi hướng.
Nơi nó đi qua, mọi tảng đá đều bị nung chảy.
Cả thế giới dường như chìm trong cảnh tượng tận thế.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.
Sau đợt phun trào nham thạch đầu tiên, một nguồn năng lượng cuồng bạo hơn nữa bỗng chốc bùng phát từ sâu trong lòng núi lửa.
"Oanht Oanhf Oanhl”
Những cột nham thạch đỏ sẫm cường tráng như những con hỏa long giận dữ phụt lên từ miệng núi lửa, bắn thẳng lên trời cao.
Chúng bay lên hàng ngàn mét rồi hóa thành mưa lửa trút xuống.
Bụi núi lửa che khuất bầu trời, nhuộm cả không gian thành một màu xám đen mờ mịt, tuyệt vọng.
Cả thế giới dường như bị kéo vào một lò luyện ngục đầy lửa và hủy diệt.
Đúng lúc này.
"Tê!"
Một tiếng rít the thé vang lên lần nữa.
Con Lam Diễm Bức Long đã rút lui đêm qua lại lao ra từ khu Thạch Lâm dưới chân núi lửa.
Nó xòe đôi cánh khổng lồ, bất chấp mưa lửa và bụi núi lửa, lao thẳng về phía miệng núi lửa đang phun trào điên cuồng.
Đôi mắt đỏ ngầu của nó tràn đầy tham lam và cuồng nhiệt.
Nó biết, Nhật Miện Chi Thạch sắp xuất thế.
"Rống!"
Thái Dương dưới mặt đất thấy bóng dáng nó cũng gầm lên giận dữ.
Nó đột ngột xòe đôi cánh rồng vàng, định bay lên không nghênh chiến kẻ dám nhòm ngó bảo vật của mình.
“Thái Dương, khoan đãi”
Giọng Lawrence vang lên kịp thời trong đầu nó.
Thái Dương khựng lại, khó hiểu liếc nhìn Lawrence.
"Đừng manh động."
Ánh mắt Lawrence tỉnh táo.
"Hãy để nó đến gần thêm chút nữa."
Dù không hiểu ý định của Lawrence, nhưng vì tin tưởng anh, nó vẫn cố đè nén chiến ý trong lòng, cụp cánh lại.
Lam Diễm Bức Long trên bầu trời rõ ràng cũng chú ý đến Thái Dương dưới đất.
Nhưng sự tham lam đã chiến thắng tất cả.
Tốc độ của nó cực nhanh, trong chớp mắt đã bay đến bầu trời trên miệng núi lửa.
Ngay khi nó chuẩn bị điều chỉnh tư thế, định tung ra một đòn thăm dò về phía Thái Dương.
Giọng nói băng lãnh và quả quyết của Lawrence vang vọng khắp doanh địa.
"Quân đoàn Cự Nhân!"
"Ném lao!"
Theo lệnh anh, hơn một trăm Sơn Khâu Cự Nhân đã chuẩn bị sẵn sàng đồng loạt gầm lên một tiếng rung trời.
Họ rút những ngọn lao khổng lồ từ sau lưng.
Lấy eo làm cung, nhắm chuẩn.
Động tác đồng đều như một, tràn đầy sức mạnh.
"Phóng!"
"Vù!"
Một giây sau.
Hơn 100 ngọn lao khổng lồ tựa như những cỗ nỏ công thành, mang theo tiếng rít xé gió sắc bén, hóa thành một màn đen dày đặc, lao lên trời.
Màn lao tử vong đen ngòm bao phủ ngay lập tức vùng trời Lam Diễm Bức Long đang lượn vòng.
Lam Diễm Bức Long đang lượn lờ trên không trung hoàn toàn không ngờ rằng những sinh vật tầm thường như kiến trong mắt nó lại có thể bộc phát ra một đòn tấn công kinh khủng đến vậy.
Khi nó nhận ra nguy hiểm và muốn né tránh thì đã quá muộn.
Thân hình khổng lồ của nó trở thành mục tiêu lý tưởng.
"Phốc phốc! Phốc phốc! Phốc phốc!"
Những tiếng dao cắt thịt trầm đục liên tiếp vang lên trên bầu trời.
Hơn chục ngọn lao trúng đích chính xác vào thân hình khổng lồ của nó.
Lớp vảy màu xanh lam cứng rắn, đủ sức ngăn chặn phần lớn các đòn tấn công, vẫn tỏ ra yếu ớt trước những ngọn lao được truyền sức mạnh kinh khủng của cự nhân.
Những ngọn lao dễ dàng xé toạc lớp phòng ngự của nó, đâm sâu vào da thịt.
"Tê!"
Lam Diễm Bức Long rít lên một tiếng thảm thiết.
Thân hình khổng lồ của nó đột ngột cứng đờ giữa không trung.
Ngọn lửa màu lam u trên thân nó cũng lóe lên dữ dội vài lần rồi tắt ngấm.
Sinh khí nhanh chóng tan biến trong cơ thể nó.
Cuối cùng, thân hình khổng lồ của nó mất hết sức mạnh, như một thiên thạch từ độ cao ngàn mét lao thẳng xuống dòng nham thạch đang sôi sục.
Nó không tạo ra một gợn sóng nào mà bị dòng nham thạch nóng bỏng nuốt chửng.
Một con ma thú lĩnh vực cấp hùng mạnh, đủ khiến bất kỳ lãnh chúa nào cũng phải đau đầu, đã bị tiêu diệt chỉ bằng một đợt tấn công đồng loạt.
Cả quá trình diễn ra gọn gàng.
Giải quyết xong mối phiền toái này, Lawrence lại nhìn về phía ngọn núi lửa đang phun trào điên cuồng.
Lúc này, núi lửa đã bước vào giai đoạn cao trào nhất.
Cả đất trời dường như rung chuyển theo cơn thịnh nộ của ngọn núi lửa.
"Ầm ầm!"
Một tiếng nổ vang dội hơn bất kỳ tiếng nổ nào trước đó vọng ra từ sâu trong lòng núi lửa.
Một luồng ma pháp dao động chưa từng có, cuồng bạo tột độ bùng phát từ miệng núi lửa.
Lawrence biết, Nhật Miện Chi Thạch sắp xuất thế.
Quả nhiên, ngay khi anh vừa nghĩ vậy.
Một cột nham thạch tráng kiện đến khó tin, tỏa ánh vàng rực rỡ, bỗng chốc phụt lên từ miệng núi lửa.
Cột nham thạch vàng óng ấy tựa như một thanh kiếm sắc bén đâm thủng bầu trời, lao vút lên độ cao vạn mét.
Và trên đỉnh cột nham thạch vàng rực đó, một tảng đá to bằng cái thớt, được đúc bằng vàng ròng, tỏa ánh sáng chói lóa đang theo nham thạch cùng nhau phưn lên không trung.
Nhật Miện Chi Thạch!
Khoảnh khắc nó xuất hiện, cả thế giới dường như được ánh sáng của nó chiếu rọi.
Bụi núi lửa che khuất bầu trời cũng trở nên ảm đạm dưới ánh sáng của nó.
"Rống!"
Thái Dương dưới mặt đất ngay khi nhìn thấy Nhật Miện Chi Thạch đã hoàn toàn phát cuồng.
Một khát vọng không thể kìm nén, bắt nguồn từ sâu trong huyết mạch khiến nó không thể kiểm soát bản thân.
Nó gầm lên một tiếng long ngâm chấn động trời đất, đôi cánh rồng vàng đột ngột xòe ra, thân hình to lớn như mũi tên lao lên không trung.
Trong mắt nó chỉ còn lại viên đá màu vàng đang vạch một đường rực rỡ trên bầu trời.
Nó muốn có được nó!
Bằng mọi giái
Thái Dương hóa thành một vệt lưu quang vàng, xuyên qua mưa lửa và bụi núi lửa, lao thẳng đến Nhật Miện Chi Thạch đang rơi xuống từ điểm cao nhất.
Nó há cái miệng rộng đầy răng nanh sắc nhọn, chuẩn bị nuốt chửng viên bảo vật có sức hút chí mạng đối với nó.
Nhưng ngay khi miệng nó sắp chạm vào Nhật Miện Chi Thạch.
Đột nhiên.
Một bóng đỏ thẫm nhanh đến mức mắt thường khó có thể bắt kịp, không hề báo trước lóe lên trên bầu trời hỗn loạn, bị che phủ bởi khói bụi và nham thạch.
Tốc độ của bóng người kia còn nhanh hơn Thái Dương một phần.
Nó xuất hiện sau nhưng đến trước, đoạt lấy Nhật Miện Chi Thạch sắp rơi vào miệng rồng.
"Lệ!"
Tiếng phượng minh cao vút vang vọng khắp chân trời.
Bóng đỏ thẫm kia nuốt chứng Nhật Miện Chỉ Thạch rồi mới lộ ra chân thân.
Đó là một con Liệt Diễm Phượng Hoàng có thân hình vô cùng tuấn tú, toàn thân bốc cháy ngùn ngụt.
Bộ lông đuôi rực rỡ như ngọn lửa của nó vạch một đường sáng chói trên bầu trời, mang theo lửa cháy ngập trời.
Mỗi một chiếc lông vũ của nó dường như được ngưng kết từ ngọn lửa thuần khiết nhất, tỏa ra một nhiệt độ cao kinh khủng, đủ sức thiêu đốt vạn vật.
Lĩnh vực cấp đỉnh phong!
Con Liệt Diễm Phượng Hoàng đột ngột xuất hiện này có thực lực đạt đến đỉnh cao của lĩnh vực cấp, chỉ còn cách thiên tai cấp trong truyền thuyết một bước!
"Rống!"
Con vịt đến miệng rồi lại bay mất.
Thái Dương gầm lên một tiếng tràn đầy phẫn nộ và không cam lòng.
Đôi mắt vàng óng của nó trở nên đỏ ngầu trong chớp mắt.
Ngọn lửa giận dữ ngút trời bùng cháy trong lồng ngực nó.
Nó không chút do dự, đột ngột xoay người, đuổi theo con Liệt Diễm Phượng Hoàng đã cướp bảo vật của mình.
Còn Liệt Diễm Phượng Hoàng, sau khi đoạt được Nhật Miện Chi Thạch, không hề dừng lại.
Nó vỗ cánh, cả thân mình hóa thành một quả cầu lửa đỏ thẫm khổng lồ, bay đi với tốc độ nhanh đến khó tin.
Nơi nó đi qua, bầu trời nhuộm một màu đỏ rực.
"Bạo Phong! Đuổi theof”
Dưới mặt đất, Lawrence phản ứng cũng cực nhanh.
Khi nhìn thấy Liệt Diễm Phượng Hoàng xuất hiện, anh biết mọi chuyện trở nên rắc rối.
Anh lập tức điều khiển Bạo Phong bay lên, cẩn thận bám theo sau Thái Dương.
"Ném lao!"
Gatou chỉ huy quân đoàn cự nhân tính toán tấn công lần nữa.
Hơn 100 ngọn lao lại gào thét lao lên không trung.
Nhưng lần này, đòn tấn công của họ lại trượt.
Tốc độ của Liệt Diễm Phượng Hoàng quá nhanh.
Khi những ngọn lao bay đến vị trí của nó thì nó đã bay xa hàng trăm mét.
Lawrence điều khiển Bạo Phong bám sát phía sau.
Sắc mặt anh vô cùng ngưng trọng.
Anh biết, con Liệt Diễm Phượng Hoàng này có lẽ đã ẩn nấp ở gần đây từ đầu.
Nó cũng như con Lam Diễm Bức Long trước đó, đều đang chờ Nhật Miện Chi Thạch xuất thế.
Lam Diễm Bức Long thu hút sự chú ý của mọi người.
Sau đó, vào thời khắc quan trọng nhất, nó giống như một thích khách hàng đầu, tung ra đòn chí mạng.
So với ma thú thông thường, con Liệt Diễm Phượng Hoàng mới xuất hiện này thông minh và quyết đoán hơn.
Bầu trời bị nhuộm thành hai màu vàng và đỏ thẫm.
Một cuộc truy đuổi kinh tâm động phách diễn ra trên độ cao mười ngàn mét.
Liệt Diễm Phượng Hoàng nhanh như sao băng, thân hình bốc cháy ngùn ngụt của nó xé toạc một đường dài sáng lóa trên tầng mây bụi núi lửa dày đặc.
Mỗi lần vỗ cánh đều mang theo mưa lửa, dường như muốn đốt cháy cả bầu trời.
Thái Dương đuổi theo sát sau lưng nó, tiếng gầm giận dữ như sấm rền vang vọng giữa tầng mây.