Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 238

❊ ❊ ❊

Bây giờ... ừm, chí ít nói cô bé là trẻ con sắp sửa hai tuổi, có thể có người tin rồi.

Diệp Tuyền đỡ An An lên xe buýt, An An bịch một tiếng trượt xuống từ vai Diệp Tuyền, ngồi giữa Diệp Tuyền và Lục Thiếu Chương. An An nhìn ngắm xung quanh chiếc buýt quá cỡ đối với cô bé, hưng phấn chỉ vào toa xe/"Xe buýt!"

"Ừm" Diệp Tuyền đè lại cánh tay suýt chút bay ra ngoài để tóm lấy tay cầm của An An, cảnh cáo nhìn cô bé,"Đừng phiền đến người khác."

Cái đầu nhỏ phấn khích quá mức cuối cùng đã nhớ lại lệnh cấm của bà chủ Diệp, lắc lư đôi chân nhỏ, nhìn chăm chú màn hình cuộn, che miệng nhỏ giọng đọc theo phát thanh trên xe buýt,"Trạm - trạm kế tiếp, phố Hỉ Lạc, phố Lam..."

Giọng nói trẻ con còn có chút mơ hồ bay bổng trong toa xe, mặc dù cô bé không biết được các chữ bên trên, nhưng vẫn loạng choạng mà đọc theo phát thanh.

An An và Diệp Tuyền ngồi ở hàng đầu tiên ở phía sau xe buýt, tất cả mọi người đều có thể thấy An An lưng mang cặp sách mặc một chiếc váy xanh. Chỉ cần đội thêm cho cô bé một chiếc nón màu vàng, thoạt nhìn hệt như những đứa trẻ đáng yêu ngoan ngoãn bước ra từ các sản phẩm tuyên truyền của nhà trẻ.

Đôi mắt tròn xoe đen nhánh của cô bé, tràn đầy hiếu kỳ nhìn xung quanh, khi nhìn vê phía mọi người, đáng yêu đến tưởng chừng như tim cũng muốn mềm nhữn.

Người trẻ tuổi đang trên xe bị ánh mắt An An b.ắ.n trúng, nháy mắt ôm tim: A, đứa nhỏ này là kho báu của thế giới! Lại đang lừa tôi sinh con gái!

Lại nhìn đôi nam nữ ngồi bên cạnh An An, cô gái trẻ nhất thời hiểu được vẻ ngoài của An An, ngại ngùng không dám tiến xin chụp ảnh, chỉ có thể cúi đầu điên cuồng nhắn tin với bạn thân,Aaaaaa tớ gặp được một đôi trai tài gái sắc! Con gái cũng rất xinh xắn!"

Cô gái trẻ quá mức kích động, vừa gửi tin nhắn vừa âm thâm lẩm bẩm. Đối với nhóm người Diệp Tuyền, luồng khí phát ra từ miệng cô gái đủ để ba "người" nghe được rất rõ cô ấy đang nói cái gì.

Con gái?

Lục Thiếu Chương biết đây là ý gì, có dòng m.á.u truyền thừa tương tự, anh nghi hoặc nhìn An An, lại không nhìn ra là giống nhau ở nơi nào.

Diệp Tuyên nhướng mày, mỉm cười liếc nhìn Lục Thiếu Chương.

Chỉ có An An trái phải nhìn bọn họ, vẫn cảm thấy màn hình cuộn sáng lấp lánh kia thú vị hơn.

Phụ cận phố Hỉ Lạc có xe buýt, muốn đến cửa tàu điện ngầm của phố cổ phải đi thêm một quãng đường.

Bọn họ ngồi hai trạm thì phải xuống xe, quỷ anh nghe thấy trạm dừng mà Diệp Tuyền đã nhắc đến vang trong loa phát thanh, hai mắt sáng lên,"Đến- đến rồi!"

"Ừm, xe dừng thì xuống xe." Diệp Tuyền dựa vào ghế tựa, xe còn chưa dừng đến giây cuối cùng thì vẫn lười đứng dậy.

"Đi -" Giọng nói An An hệt như chiếc bánh gạo nếp mềm dẻo ngọt ngào, nắm lấy tay Diệp Tuyền lắc lư đề nghị. Lắc cả nửa ngày vẫn vô dụng, An An quay đầu nhìn Lục Thiếu Chương. Quỷ anh xoắn xuýt một lúc lâu, như thể đã hy sinh rất lớn, biểu tình đầy vẻ anh dũng, nắm lấy ngón út của Lục Thiếu Chương, Đi -"

Lục Thiếu Chương:...

Không đợi An An tiếp tục yêu cầu, Lục Thiếu Chương dẫn lấy An An đứng dậy, đứng trong xe buýt lắc lư lại cứ như đất bằng, vững vàng đứng trước cửa xe.

An An được như ý nguyện, ngoan ngoãn đứng yên trước cửa. Xe buýt dừng lại, An An học những người khác ấn chuông, từ xa ấn vào, giống như ấn chuông cửa,"Ding dong -"

An An bĩu môi tự mình phối âm cho mình"Ding dong - xin - mở cửa -"

Liên tục nói một câu hoàn chỉnh có lẽ có chút tốn sức với cô bé, nhưng nói từng chữ ngắt quãng, ngược lại còn có chút đáng yêu.

Lời vừa nói xong, cửa xe buýt vừa vặn mở ra. An An nhếch mép muốn cười, lại nhanh chóng che lại, nhỏ giọng nói," Cảm ơn - xe buýt!"

An An xuống xe, lập tức buông tay Lục Thiếu Chương, vẫy tay tạm biệt xe buýt. Diệp Tuyền lười nhác bước xuống xe, An An lao đến kéo tay Diệp Tuyên, tung tăng bước đến cổng tàu điện ngầm.

Thanh Giang với tư cách là một tỉnh, hệ thống tàu điện ngầm khắp bốn phương tám hướng.

Mặc dù Thanh Giang không tính là đô thị cấp một trong toàn quốc, ngành du lịch cũng không phát đạt như các thành phố bên cạnh, nhưng các chuyến tàu liên tỉnh đến các thành phố phát triển và thành phố du lịch cũng đã được mở, giao thông rất tiện lợi.

Tuy là chỉ ra ngoài nhìn "xe", Diệp Tuyền cũng phải ngồi hết tất cả các xe đi quanh Thanh Giang một lần.

Bé An An không chút mệt mỏi đọc các chữ trên cửa và tên mỗi chiếc xe, chỉ đến ga tàu hỏa ở cuối cùng, Oa —— lớn!"

Lần trước khi đi máy bay bé An An chỉ lo gặm thảm, không quan tâm đến việc phân biệt công cụ giao thông bao lớn bao nhỏ. Đối với một đứa nhóc Tiểu Đậu Đinh* mà nói, ga tàu hỏa quả thật rất lớn.

*Tiểu Đậu Đinh: là một thằng nhóc trong phim hoạt hình "Đồ Đồ tai to" chuyên gây chuyện rồi giả vờ ngây thơ để Đồ Đồ gánh tội thay.

Màn đêm thong thả buông xuống, đèn pha ở quảng trường ga tàu hỏa được bật lên, một đoàn tàu cao tốc như mũi tên màu trắng sắc bén lao ra khỏi ga tàu, xé toạc đêm đen. An An không vào ga, ngồi xổm ở bên ngoài nhìn theo đoàn tàu, xem đến say sưa, Thật dài!"

"Khoai lang —— khoai lang nướng vừa ra lò đây ——" Tiếng rao hàng theo gió bay đến, gương mặt người phụ nữ bị gió thổi đến đỏ bừng, mang một đôi bao tay vải bông, mong đợi nhìn vào từng người đều có khả năng là khách hàng của mình đi ngang qua.

Khoai lang nướng kéo theo hơi thở của cuối thu, Diệp Tuyền liếc người bán hàng rong đẩy chiếc bếp lò bán khoai lang, sờ lên mái tóc mềm mại của An An.

Vừa quay đầu, Lục Thiếu Chương đã đi vê phía người bán hàng rong, cầm về ba củ khoai lang nóng hổi. Người bán hàng rong rất cẩn thận, còn tặng một chiếc muỗng rơm lúa mạch thân thiện với môi trường, không cần lo lắng quá nóng hay không an toàn.

Chú ý thấy ánh mắt Diệp Tuyền, người phụ nữ nở nụ cười với gương mặt ửng hồng do bếp lò, ánh mắt dừng lại trên người An An, nhìn đầy trìu mến. "Mỗi người một củ." Lục Thiếu Chương đưa một củ cho An An đang nhìn đến quên cả chớp mắt, lại đưa một củ cho Diệp Tuyền, ngón tay nhẹ nhàng chạm, nhiệt độ ấm nóng từ giấy gói truyên qua, như đốt nóng cả gương mặt.

Diệp Tuyền mỉm cười nhìn anh,"Mua giúp tôi à. Để tôi xem anh chọn như thế nào."

Diệp Tuyền nhìn An An miệt mài gặm khoai lang nướng, đầu nhỏ gần như vùi vào trong khoai lang, trên mặt dính đầy những mật khoai nóng hổi, hệt như chú mèo con. Diệp Tuyền vươn tay lau cho cô bé, An An ngẩng đầu nhếch mép mỉm cười.

Hơi ấm theo mật khoai mềm mại tiến vào cơ thể, luông hơi ấm nóng lan tỏa khắp tứ chi, nếu cắn một miếng vào những ngày đêm đông rét lạnh, đây có thể gọi là mỹ vị cứu tinh. An An không hiểu thế nào gọi là rét lạnh, đến hai chữ khoai lang thế nào cũng không biết, chỉ cảm nhận được ——

Thật ấm áp quá đi.

Như thể cô bé vẫn còn sống vậy.

Khoai lang nướng sớm đã khẳng định vị thế thống trị của mình trong các món ăn vặt mùa đông, nhưng khoai lang nướng của phương Nam vẫn có gì đó khác biệt.

Khoai lang nướng của phương Bắc là nguyên miếng bên trong, trong vị cháy khét có chút mềm mại, mùi hương thơm ngọt, khoai lang mềm dẻo ngọt ngào hệt như củ mài.

Còn khoai lang nướng của phương Bắc phần lớn là mật khoai, vỏ được gọt bỏ nướng cho đến khi cháy vàng khô nứt, ruột vàng đặc dẻo tỏa ra hương vị ấm ngọt, như cả một miếng mật ong tan chảy, không còn chút xơ vụn nào của khoai lang, cắn nhanh một cái, nước đường gần như sẽ chảy ra khỏi vỏ.

"Không tệ."

Diệp Tuyền gật đầu khẳng định, Lục Thiếu Chương cầm lấy phần khoai lang của mình, ánh mắt khẽ sáng lên.

Nghe được lời khen ngợi, một bóng dáng từ phía sau bếp lò lặng lẽ thò đầu ra, bổ sung như thuộc trong lòng bàn tay,"Chắc chắn là không tệ rồi, đây là khoai lang đã được chọn lựa kỹ càng, vừa mua hôm qua đấy, không phải là loại để lâu như những nhà khác đâu, ăn vào cũng không có xơ, cũng không bị khô quắt lại! Còn nữa, Oánh Oánh chúng tôi sẽ không thêm đường vào bên trong, là vị ngọt thuần túy của mật khoai, đương nhiên phải ngon rồi! Mấy người chắc chắn không phải người bản địa đúng không? Nếu là người bản địa thì đều biết, bếp lò Oánh Oánh trước ga tàu hỏa vào mùa đông, khoai lang nướng này tuyệt đối là ngon nhất trong thành phố chúng tôi!"

Anh ta vốn nhân lúc ban đêm mà bay đến đây, thấy nhóm người Diệp Tuyện, cứ như chuột thấy mèo mà tức khắc nấp sau bếp lò không dám ra, mắt thấy đám người Diệp Tuyền không định quan tâm đến anh ta, lúc này mới vội vàng giúp người bán hàng rong lôi kéo làm ăn, giới thiệu món khoai lang nướng này rốt cuộc ngon đến thế nào.

Trên bếp lò khoai lang nướng có treo một tấm biển đã bị cháy đến chuyển vàng,"Khoai lang nướng Oánh Oánh". Dù là chỉ là một chuyện nhỏ như nướng khoai lang, đã có thể nghiêm túc như thế, đến cả việc khiến người khác nhớ đến sản phẩm mình cũng làm rất tốt.

Nam thanh niên mặc trang phục cứu hỏa đứng phía sau bếp lò, mặt mày hớn hở nói những lời tuyên truyền mà có lẽ anh ta đã nghe qua rất nhiều lần từ người phụ nữ. Trong lời có bao nhiêu thổi phông tạm thời không nhắc, nhưng đều là những lời giới thiệu tình cảm không chút kỹ xảo, khiến người khác nghe vào không khỏi cảm động. Người phụ nữ vừa rao bán vừa đẩy bếp lò về rìa quảng trường ga tàu hỏa, phía bên kia đường, một cô bé lưng mang cặp sách đang quan sát xung quanh rồi tiến vê phía trước, cuối cùng từ giữa biển người cũng thấy được bà ấy, kiếng chân vẫy tay, híp mắt cười rạng rỡ, Mẹt"

"Qua đường phải đi trên vạch kẻ đường, Oánh Oánh cẩn thận chút!" Người phụ nữ vội vàng gọi cô bé đang nhảy chân sáo đến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »