Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 220

❊ ❊ ❊

Diệp Tuyền nhớ lại một chút, thực sự có hai ba hộp chưa dùng tới, bèn lấy đưa cho họ. Dã Hạc lại tiếp tục cố gắng: "Nếu như chúng tôi kết hôn, có thể để bọn họ lên được không? Chính là người già và chó ở dưới đó..."

"Đừng mơ mộng nữa, đi ăn đi." Diệp Tuyền cạn lời cắt ngang anh ta. Cân nhắc tới Đại Kim, thuận tiện hỏi xem quỷ hồn của người thân Dã Hạc dưới Thành Hoàng địa phủ có muốn tới lúc đó lại tới báo mộng hay không đã là nhiều lắm rồi. Còn muốn quỷ xuất hiện ở hiện trường hôn lễ ư, cũng chẳng nghĩ xem ý tưởng này đáng sợ tới mức nào!

Lục Thiếu Chương bưng đĩa đi tới, cụp mắt tỉ mỉ nhìn trạng thái trong thời gian yêu đương của Dã Hạc, dường như có suy nghĩ gì đó.

Vào dịp lễ trung thu, Cục quản lý chỉ luân phiên. Tăng ca xong, Lộ Băng thuận đường tạt qua tặng một phần bánh trung thu của đơn vị, sau đó vui vẻ mang bánh trung thu của cửa hàng quán ăn khuya đi.

Diệp Tuyên mở hộp bánh trung thu của Cục quản lý ra, bên trong có tám cái bánh, nhưng mùi vị..."

"... Bánh trung thu đậu lên men?" Diệp Tuyền lần đầu tiên thấy sự phối hợp nào, chọn ra vị duy nhất khiến cô tò mò, bóc ra ăn thử.

Vỏ bánh béo ngậy, mềm mại, giữ nguyên hương vị đặc trưng của bánh trung thu ở lớp ngoài. Nhưng vừa cắn vào, phần nhân đậu lên men mặn chát lập tức nghẹn lại trong cổ họng, mặn chát.

Cô vẫn còn muốn nếm kỹ một chút, nhưng mùi hơi chua của lên men xộc tới, có lẽ do nguyên liệu lên men chưa đủ kỹ, hơi đắng, kết hợp với lớp vỏ quá ngọt, hương vị lập tức trở nên khá kỳ lạ.

Diệp Tuyền mặt không biểu cảm bỏ một phần tư miếng bánh trung thu vừa cắn được một miếng xuống, sau đó rót nước uống.

Thứ như đậu lên men quả nhiên vẫn ngon hơn khi làm nguyên liệu phối hợp. Sáng tạo tốt đấy, lần sau đừng sáng tạo nữa.

Diệp Tuyền hơi nghi hoặc, hương vị này sao lại được chọn làm bánh trung thu của Cục quản lý thế? Khẩu vị của Cục quản lý sợ rằng hỏng hết rồi đấy nhé? Lộ Băng nhận được câu hỏi của cô, lập tức trả lời: [À, hiện tại ngành bánh trung thu cũng đang phát triển hộp mù, xét thấy Cục quản lý có nhiều người trẻ làm việc, lãnh đạo đã chọn phong cách sáng tạo hơn. Có sáu hương vị cơ bản, trong đó có hai hương vị ngẫu nhiên. Bà chủ Diệp đã bốc được vị cà phê chocola và đậu lên men, thực sự khá ngon... Tôi đã bốc được mì trứng và bún ốc. ]

Chỉ nhìn vị thôi, Lộ Băng đã bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng rồi. Chẳng trách lúc tới cửa hàng quán ăn khuya mua bánh trung thu lại háo hức như thế.

Diệp Tuyền cảm thấy đồng cảm cho các tu sĩ trong Cục quản lý, không để ý đến mấy lời vòng vo sau đó của Lộ Băng, cố gắng lừa cửa hàng quán ăn khuya đảm nhận vụ ăn uống.

Đùa à, nấu ăn cho Cục quản lý thì là đi làm công còn gì!

Khi thực khách mới tới, Diệp Tuyền lại phải vào bếp, thấy trên quầy mới ăn một phân tư cái bánh trung thu. Diệp Tuyên vẫy tay, kéo An An đang chạy quanh cửa hàng tới."Tiểu Lục Tiểu Du? Tới ăn miếng bánh trung thu đi."

Diệp Tuyền bình thường cũng hay chia sẻ đồ ăn. Du Tố Tố không hề phòng bị mà đi tới, tuỳ ý lấy một miếng lên nhét vào trong miệng, sau đó ngay lập tức xoay đầu sang một bên, không để cho Lục Thiếu Chương và An An nhìn rõ sắc mặt méo mó của cô ấy.

Wow! Thứ gì thế này! Vừa chua vừa mặn vừa ngọt vừa đắng?! Aaaa lưỡi của tôi! Du Tố Tố lúc này mới nhìn thấy hộp bánh trung thu đã được bóc ra trên quây, vẻ mặt lên án mà nhìn Diệp Tuyền.

Cô ấy vốn vô cùng tin tưởng tay nghề của bà chủ, thật không ngời Diệp Tuyên mặt không đổi sắc, không hề có chút chột dạ nào, đẩy đẩy hai miếng bánh còn lại.

Lục Thiếu Chương chú ý thấy nhân bánh trung thu có màu hồng và trắng với nước sốt đỏ, ngay lập tức liên tưởng tới cái đĩa "chua ngọt mặn đắng cay" mà Diệp Tuyền đã đưa cho anh lúc trước.

Kiếm linh tóc trắng lấy một miếng bánh trung thu cắn một miếng, vẻ mặt bình tĩnh, tựa hồ không hề thất vọng chút nào, thậm chí còn có thể bình luận: "Không bằng bánh ngũ vị."

Diệp Tuyền nhướng mày, không nhìn thấy biểu cảm méo mó và thất vọng của Lục Thiếu Chương, hứng thú nhìn về phía An An.

Mấy người phía trước đều đã ăn, đỉnh đầu An An tựa như có một bóng đèn sáng lên, nghĩ tới những món ăn ngon mà Diệp Tuyền thường chia sẻ, cô bé hưng phấn vẫy tay rồi leo lên quầy. Vừa leo lên, An An dùng đôi tay mũm mĩm chộp lấy một phần tư miếng bánh trung thu còn lại, há to miệng nhét vào, như sợ có người giật lấy. Về mặt vật lý, miệng của Quỷ Anh há lớn có thể ngoạm được cả một cái đầu. Vừa ngậm miệng lại, An An sửng sốt mấy giây, ngơ ngác nhìn Diệp Tuyền đang cười nhạt, sau đó ngơ ngác nhìn lại Lục Thiếu Chương vẻ mặt hiếm khi d.a.o động, cuối cùng cũng thấy rõ Du Tố Tố đang quay lưng về phía mọi người với vẻ mặt nhăn nhó. Quỷ Anh ngốc nghếch cuối cùng cũng hiểu, không phải do vị giác cô ấy có vấn đề, mà là do cái bánh trung thu xấu xa này hư rồi!

An An há miệng, gào thét đến kinh thiên động địa: "Oa!!! Tệ quá!!!" Quỷ Anh khóc lên không có nước mắt, âm thanh chói tai quái dị đến mức nếu có tu sĩ khác ở đây, chắc chắn họ sẽ bịt tai lại, tay chân mềm nhữn lao tới để diệt yêu. Diệp Tuyên mí mắt cũng không động đậy, nhét một miếng bánh trung thu ngũ vị vào miệng An An.

"Hức-Hehe...Nhóc An An nếm được mùi vị, l.i.ế.m mép, ngay lập tức quên đi vừa rồi vì sao lại gào khóc.

Thôn hoa quả, thôn Huyền Kiều, mặt dây chuyền hồ lô. Nhóc An An quả thực là một nhóc quỷ dễ nuôi.

Ừm, bánh trung thu đến cả Quỷ Anh cũng thấy khó ăn thì quả thực là một kiểu sáng tạo. Sáng tạo khiến người ta sang chấn tâm lý.

Cũng may mấy vị khác của bánh trung thu này cũng không tồi, an ủi được tâm hồn bị tổn thương của Du Tố Tố, đến cả Diệp Tuyền nhìn các loại nhân bánh mà Lộ Băng gửi tới cũng có cảm giác muốn thử phối hợp chúng.

Bốn "người" trong cửa hàng quán ăn khuya ăn thử bánh trung thu của Cục quản lý xong, đêm trung thu, Dư Thiền cũng nhận được bánh trung thu mà cửa hàng gửi tới. Dư Thiền vô cùng bận bịu bước vào tiệm để ăn khuya vào ban đêm. Cô gái tóc ngăn khá gầy, quâng thâm dưới mắt chứng tỏ nhiều ngày đã không được ngủ tử tế, nhưng sắc mặt cô ấy hồng hào, tinh thân vô cùng phấn chấn.

"Này, bánh trung thu của cô." Du Tố Tố đặt bánh trung thu vào trong xe đẩy của An An, An An liền bò qua.

Dư Thiền nhìn xe đồ ăn tự động, lấy một hộp đồ chơi và quần áo nhỏ từ xe xuống, nhẹ giọng gọi: "An An? Tới đây."

An An vững vàng đưa hộp bánh trung thu dừng trước mặt cô ấy, Dư Thiền lấy hộp bánh trung thu đi, đặt hộp đồ chơi mình mang tới lên. An An bò trên hộp, nhìn xem bên trong là gì, sau khi nhìn ra thì "oa” lên một tiếng.

Ngẩng đầu lên, An An ngay lập tức nhận ra người thi thoảng sẽ mang đồ chơi tới cho cô bé này. Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, lựa một hồi trong cặp nhỏ, chọn ra được một bông hoa đỏ nhỏ.

Lúc đầu, những bông hoa đỏ nhỏ do Du Tố Tố gấp không đẹp lắm, tuy không trở thành phần thưởng của An An, nhưng cũng bị cô bé lấy đi, đựng hết vào trong cặp nhỏ.

Một bông hoa nhỏ màu đỏ bằng giấy đột nhiên xuất hiện bên cạnh hộp, Dư Tuyền không khỏi quay mặt sang một bên, lau khóe mắt: "Hoa rất đẹp, cảm ơn An An." An An hiểu được câu nói này, vui vẻ vỗ bụng ngôi dậy, bò về phía Dư Thiền, cắn một ngụm âm khí trên người cô ấy.

Đó là một mặt dây chuyền hình hồ lô nhỏ. Dư Thiền có kim quang công đức góp nhặt bảo vệ, âm khí của hồ lô không đến gần được, nhìn có vẻ thoi thóp. An An lại không hề kén chọn.

Diệp Tuyền đi từ trong bếp ra, vừa hay nhìn thấy cảnh này.

Diệp Tuyền:...

Xem ra phạt một tháng không có đồ chơi để chơi vẫn là quá nhẹ, vẫn có âm khí dâng tận cửa để ăn nhỉ.

Diệp Tuyền vượt qua An An, vươn tay ra, lấy hộp đồ chơi trên xe đẩy của cô bé đi: "Tháng này An An đã mắc lỗi sai, tạm thời không được chơi, tháng sau lại cho cô bé đi."

An An ngơ ngác nhìn chiếc xe đột nhiên trống rỗng, sau đó nhìn bóng lưng Diệp Tuyền ôm chiếc hộp đi, cuối cùng nhận ra đồ chơi người khác tặng cũng không thể phá bỏ lệnh cấm của bà chủ. Nhóc An An nằm trên xe, toàn thân mềm nhữn rũ rượi. Dư Thiền biết Tiểu An An ở lại cửa hàng quán ăn khuya làm gì, tuy rất đau lòng An An không có đồ chơi để chơi, nhưng cô ấy cũng biết rất rõ quá trình chăm sóc đứa trẻ không nên có người khác can thiệp, càng đừng nói tới Quỷ Anh cố chấp và dễ xảy ra chuyện như thế này.

Dư Thiền dựa vào cảm giác nhìn về phía vị trí của An An, nhẹ giọng dỗ dành cô bé, dặn cô bé làm theo hứa hẹn, bên cạnh việc nhận phần thưởng cũng phải nhận trừng phạt khi làm sai.

An An phồng má không muốn nghe, ôm đầu xoay người, m.ô.n.g vểnh lên như đà điểu, bịt tai lại vùi mình vào trong xe, trông vừa buồn cười lại vừa đáng yêu. Cô bé có bịt tai hay không cũng không ảnh hưởng tới khả năng nghe, Diệp Tuyền cũng lười quản cô bé dở trò vặt—dù sao cũng không ảnh hưởng tới kết quả. Trêu chọc An An chỉ là thuận tay, Diệp Tuyền cất hộp đồ chơi rồi quay lại, nói với Dư Thiền về chuyện chính của cửa hàng quán ăn khuya: "Chất lượng vỏ cam lụa xanh đỏ lần này không tồi, còn chưa kịp cảm ơn cô."

Đôi mắt của Dư Thiền sáng lên "Có thể lọt vào mắt xanh của bà chủ Diệp thì tốt quá rồi! Tôi vừa kết thúc vụ kiện, lấy được công ty đồ ăn nhẹ của chị gái, đang suy nghĩ xem sẽ phát triển dây chuyền sản xuất nào! Vườn hoa quả của tôi sẽ được phát triển thêm một số loại sau khi mùa thu năm nay qua đi, cũng cần phải mở rộng kênh bên ngoài nữa. Vỏ cam lần này tới từ nhà cung cấp dòng trái cây bảo quản do tôi pháát triển. Tôi thấy hương vị khá ngon, bà chủ Diệp cũng thấy ngon thì quá tốt rồi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »