Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 2867 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 150
nói dối đáng xấu hổ.

❊ ❊ ❊

". . . . . ." Nghe xong, vẻ mặt Diệp Linh Cẩm cứng đơ.

Địch Tinh nhìn Diệp Linh Cẩm, vẻ mặt của nàng có chút không thể giải thích được vì sao, trong lòng có chút bất đắc dĩ cùng phiền não."Ta nói. . . . . . Ngốc tử ngươi nói chuyện đi. . . . . ."

Mỗi bước đi của Địch Tinh để lại dấu giày, trong lòng Diệp Linh Cẩm run lên một cái.

"Ta không ngốc, được chưa. . . . . ." Diệp Linh Cẩm hiện tại chỉ muốn mời cái vị Phật này đi ra ngoài, sau đó xóa hết dấu vết của hắn để lại.

Địch Tinh đột nhiên "Phanh" vỗ một cái xuống bàn, Diệp Linh Cẩm sợ hết hồn.

"Ngươi nhỏ tiếng một chút không được sao …" Diệp Linh Cẩm đau khổ cầu xin.

Địch Tinh lườm nàng một cái, ngồi xuống nói: "Tại sao kêu lão tử nhỏ giọng một chút? Lão tử bị ngươi lừa gạt rất không vui. . . . . ."

". . . . . . Đại gia, ta sai rồi. . . . . . Ta thật sự có lỗi . . . ." Diệp linh Cẩm trong lòng hết sức gấp gáp, cố gắng ngồi xuống.

"Bộ dáng ngươi làm sao lại miễn cưỡng vậy?" Ngươi đã đoán đúng rồi, ngươi còn không đi cho ta nhờ? Diệp Linh Cẩm oán thầm, ngoài miệng lại nói: "Nào có. . . . Làm sao có thể. . . . Ngươi nghĩ nhiều. . .. ." Đi nhanh lên đi. . . . . .

Địch Tinh suy nghĩ một chút, cảm thấy trong lòng nuốt không trôi chuyện này, vì vậy nói: "Ngươi giả bộ ngốc . . . . . Lừa ta bao nhiêu bí mật? Nhớ ngày đó bản đại gia vẫn xem ngươi ngốc nên đã thổ lộ hết với ngươi, nói với ngươi nói nhiều như vậy. . . . . ."

Đúng vậy a …. Nhưng lúc đó ta chỉ thụ động nghe mà. Diệp Linh Cẩm thầm nói trong lòng.

"Ngươi hãy nói chuyện đi …" Địch Tinh nhìn vẻ mặt rối rắm của Diệp Linh Cẩm, hết sức khó chịu.

Diệp Linh Cẩm đâu có ý định nói chuyện với hắn? "Phải … Phải … Ta nói …." Trong miệng trả lời lung tung.

"Lúc ấy ngươi cảm thấy ta rất ngốc phải không?" Diệp Linh Cẩm không chút suy nghĩ, trực tiếp đồng ý với hắn, gật đầu một cái nói: "Phải . . . . . Phải . . . . ."

"Cái gì?" Địch Tinh "Phanh" một tiếng, lại vỗ xuống bàn. Ly trà trên bàn trà nhảy lên, Diệp Linh Cẩm cả người cũng nhảy dựng theo.

"Ngươi tại sao lại như vậy a. . . . . ." Địch Tinh nhìn bộ dạng này của Diệp Linh Cẩm, phiền não nói.

Diệp Linh Cẩm vừa cẩn thận lắng nghe động tĩnh ngoài cửa, đề phòng Mẹ kế của nàng trở lại, vừa phải trả lời Địch Tinh, vô cùng khổ sở.

"Ta. . . . . . Ta không phải đang nghe ngươi nói sao . . . . ." Diệp Linh Cẩm có cảm giác bất đắc dĩ, sắp khóc.

"Tại sao lại lừa gạt ta như vậy … Ta lại là người cuối cùng biết. . . . . . Ta đã thật sự xem ngươi là ngốc tử. . . . . ." Địch Tinh lắc đầu, tiếp tục. "Thật là quá đáng thương rồi. . . . . ."

Diệp Linh Cẩm vừa chú ý ngoài cửa, trong lòng vừa châm chọc, ai bảo ngươi dễ bị lừa gạt chứ, những người khác đã nhìn ra. . . . . .Nếu là bình thường, Diệp Linh Cẩm nhất định sẽ nói ra, nhưng lúc này, nàng vội vàng nghĩ cách đưa Địch Tinh ra ngoài, nếu không nàng sẽ chết chắc.

"Ta sai rồi, ta thật sự có lỗi . . . . . ." Diệp Linh Cẩm lơ đễnh lập lại một lần nữa, trong lòng hết sức gấp gáp, thái độ giống như muốn khóc.

Bên tai chợt không còn nghe tiếng Địch Tinh oán trách, Diệp Linh Cẩm nhìn hắn một chút, lại phát hiện vẻ mặt hắn ảo não, gãi gãi đầu, nói: "Gì kia, …có thể ta đã nói quá nặng lời rồi. . . . . ."

"Ai?"

"Ta chẳng qua có chút tức giận mà thôi, nói nhiều với ngươi như vậy cũng như không…. Nhưng nhìn ngươi muốn khóc. . . . . . Nếu để tên Nhan Nhiễm Y khốn kiếp kia biết được, sẽ cho ta uống một bình độc dược rồi".

". . . . . ." Diệp Linh Cẩm trong nháy mắt không biết nói sao.

Địch Tinh nhìn bộ dạng hết sức rối rắm của Diệp Linh Cẩm, thở dài nói: "Được rồi, ta cũng đã biết ngươi biết sai rồi, cũng sẽ không nói ngươi. . . . . . Ngươi cũng đừng khổ sở nữa. . . . . ."

Tấm lòng Cô bé quàng khăn đỏ giống như Đức Mẹ a. . . . . .Diệp Linh Cẩm hoàn toàn xuôi theo hắn, nói: "Được rồi, được rồi, ta không khóc. . . . . . Ngươi đi nhanh lên đi. . . . . . Ta muốn điều chỉnh thật tốt, nếu không, nhìn thấy ngươi, ta lại cảm thấy hối hận muốn khóc. . . . . ." Nói xong, vẻ mặt nhìn rất đáng thương.

Cô bé quàng khăn đỏ luôn dễ dàng bị lừa gạt, nhất là bây giờ trong lòng cô bé quàng khăn đỏ rất bao dung giống như Đức Mẹ. Địch Tinh thở dài, đứng lên, nói với nàng: "Ta không tức giận, ngươi cũng đừng tự trách. . . . . ."

Diệp Linh Cẩm gật đầu một cái. Chỉ cần ngươi đi rồi ta sẽ không tự trách. . . . . .

"Đợi đã nào...!" Diệp Linh Cẩm gọi lại, Địch Tinh đang chuẩn bị mở cửa.

"Ngươi đi bằng cửa sổ thôi. . . . . ." Diệp Linh Cẩm nhanh mắt, nhanh miệng, thật may kịp thời gọi Địch Tinh lại, nếu không để hắn chạm mặt với Nhan Nhiễm Y thật sự là không tốt lắm.

Địch Tinh nhìn nàng một cái nói: "Ta cũng không phải trộm, làm sao không thể đi ra cửa?"

"A …." Diệp Linh Cẩm suy nghĩ một chút, nói, "Bởi vì lúc ngươi tới bằng cửa sổ, cửa sổ đóng chưa chặt, ngươi ra bằng cửa sổ có thể thuận tiện đóng kỹ cửa sổ lại . . . . . ." vẻ mặt nàng như "Van ngươi đấy".

"Được rồi. . . . . ." Địch Tinh đầy ắp tấm lòng Đức Mẹ, nhảy ra cửa sổ, đóng lại.

Địch Tinh đóng cửa sổ, phút chốc Diệp Linh Cẩm thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại bắt đầu vội vàng tiêu diệt chứng cớ, nói thí dụ như dấu chân của hắn trên bệ cửa sổ, cái ghế bị xê dịch.

"Ken két" cửa bị đẩy ra.

Diệp Linh Cẩm lập tức thẳng người lên đang tìm xem có nơi nào còn bỏ sót, lại nhìn Nhan Nhiễm Y nở nụ cười xán lạn. "Mẹ kế …. Ngươi về rồi. . . . . ."

Nhan Nhiễm Y nhìn nàng một cái, đi vào trong phòng ngồi trước bàn, nhìn chung quanh, khóe miệng cong lên chậm rãi nói ra: "Cẩm nhi đang đợi ta sao. . . . . ."

Khi Nhan Nhiễm Y nhìn về phía cửa sổ, trong lòng Diệp Linh Cẩm bị thót một cái. "Ừ!"

Cũng may Nhan Nhiễm Y quay lại, nhìn nàng, dịu dàng cười nói: "Gấp gáp như vậy chờ ta trở lại làm gì. . . . . ."

"A . . . . ." Diệp Linh Cẩm vẫn mỉm cười.

"Giường ấm tốt lắm?" Nhan Nhiễm Y nhìn nàng hỏi.

"…" Giữa ngày hè giường ấm cái gì, không phải Mẹ kế ngươi sợ nóng chết sao. . .

"Rất ấm áp, không cần làm nóng. . . . . ." Diệp Linh Cẩm đáp lời.

Nhan Nhiễm Y mỉm cười không nói gì. Diệp Linh Cẩm thở phào nhẹ nhõm, xem ra,. . . Có lẽ. . . . . . Thật sự. . . . . để nàng lừa gạt.

Chợt, cửa sổ có tiếng động, Diệp Linh Cẩm trong lòng giật mình. Nhan Nhiễm Y nhìn nàng một chút lại nhìn về phía cửa sổ, nhưng Cửa sổ không có tiếng động gì nữa.

"Ha ha …. Mèo hoang thôi. . . . . ." Diệp Linh Cẩm nhìn Nhan Nhiễm Y, thần sắc ngây ngốc cười một tiếng. Nhan Nhiễm Y cong cong môi, nói: "Cẩm nhi, ngươi biết câu nói này không. . . . . ."

"Câu gì?"

Nhan Nhiễm Y cười, trong miệng chậm rãi phun ra bốn chữ: "Có tật giật mình …”

Diệp Linh Cẩm thôi cười, ngay sau đó khôi phục bình thường, trong lòng nghĩ có phải mình biểu hiện quá rõ ràng hay không.

"Ha ha. . . . . . Những lời này a. . . . . . Ta biết. . . . . ."

"Hả? Như vậy giải thích nghe một chút?"

Diệp Linh Cẩm cảm thấy càng nói càng bị Nhan Nhiễm Y cho vào tròng, nghĩ tới nghĩ lui thôi thì nói sang chuyện khác sẽ tốt hơn. Nàng dụi dụi con mắt, nói: "Không. . . . . . Mẹ kế kể chuyện xưa đi. . . . . . Ta buồn ngủ . . . . . ."

Mặc dù nói dối đáng xấu hổ nhưng Diệp Linh Cẩm biết Nhan Nhiễm Y đã biết rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »