Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 3001 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 126
hắn thường ngược đãi ta.

❊ ❊ ❊

Ngày thứ hai, Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm thức dậy sớm, lại phát hiện Trương tẩu đã chuẩn bị bữa ăn sáng mà Hương Nhi mang cái băng ghế nhỏ ngồi kế bên nàng, nói chuyện luyến thoáng.

"Ngày hôm qua ngủ ngon giấc không. . . . . ." Trương tẩu nhìn thấy hai người, hỏi.

Diệp Linh Cẩm mỉm cười nhìn nàng, nói: "Ngủ rất thoải mái. . . . . . Trương tẩu, cần ta giúp ngươi không. . . . . .". Trước kia Diệp Linh Cẩm cũng không phải là người cái gì cũng không biết.

Trương tẩu nhìn hai người cũng không có làm ra vẻ, cảm thấy ở chung rất tốt, nhưng cũng cảm thấy không tốt, nói: "Cô nương là khách, sao có thể để cho ngươi làm …. Nhìn xem, đã gần xong rồi. . . . . ."

Diệp Linh Cẩm nói: "Gọi ta Cẩm nhi hoặc là trực tiếp kêu muội tử là tốt rồi … Như vậy lần sau có thể phải để cho ta giúp ngươi nhé. . . . . ."

Trương tẩu mỉm cười, nói: "Được. . . . . ."

Bốn người ngồi trước bàn, ăn bát cháo và bánh.

Diệp Linh Cẩm bắt đầu cảm thấy có chút không quen, chỉ ăn rất ít, cũng cảm thấy có lỗi. Nàng lo lắng chính Nhan Nhiễm Y yêu cầu rất cao, liệu có ăn được không. Nhưng mà, nàng nhìn Nhan Nhiễm Y một cái, lại thấy hắn tự nhiên uống bát cháo, một cái tay khác cầm bánh, còn thỉnh thoảng chia một ít nhi cho Hương Nhi. Xem ra. . . Nàng lo lắng quá nhiều. . . . Nếu để cho Nhan Nhiễm Y biết, sợ là hắn sẽ chê cười.

Hương Nhi phát ra tiếng cười khanh khách, thoạt nhìn rất vui vẻ. Trương tẩu có lẽ là bởi vì chồng có hi vọng rồi, vẻ mặt so với hôm qua cũng thoải mái rất nhiều.

Ăn xong điểm tâm, Nhan Nhiễm Y vào phòng chữa bệnh cho chồng Trương tẩu, nàng vừa nhìn Trương tẩu làm việc, vừa nói chuyện phiếm với nàng ta.

Trương tẩu mười bảy tuổi đã gả cho chồng của nàng, sinh ra Hương Nhi, hôm nay cũng đã hai mươi bốn tuổi. Nhà bọn họ, vốn dĩ chồng của nàng ta đi ra ngoài làm làm công kiếm sống, cuộc sống tuy rằng kham khổ nhưng hết sức vui vẻ.

"Trương tẩu gả cho người sớm như vậy, sẽ không cảm thấy chơi đùa chưa đủ chứ . . . ." Diệp Linh Cẩm chậm rãi hỏi. Bởi vì nàng cảm thấy, chừng hai mươi tuổi phải đi chơi khắp nơi, kết hôn quá sớm, trên người sẽ bắt đầu có trách nhiệm, phải học chăm sóc đối phương, không có tự do giống như trước kia.

Trương tẩu ngừng công việc trong tay, kỳ quái nhìn nàng một cái nói: "Muội tử đang nghĩ cái gì …. Ngươi không phải đã sớm gả cho Nhan huynh đệ sao . . . Chẳng lẽ …. Hắn đối đãi ngươi không tốt?". Vẻ mặt Trương tẩu không thể tưởng tượng nổi.

A, . . Không phải. . . . Chúng ta rất tốt. . . . Ta chỉ là tùy tiện nói một chút. . . . . ." Nàng quên thời xưa, thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi phải lấy chồng, cả đời căn bản cũng vì gia đình, vì chồng mình.

Thật sao. . . Nhan huynh đệ thoạt nhìn là một người tốt, ta nói thế . . . Làm sao có thể đối đãi ngươi không tốt được . . ." Trương tẩu mỉn cười, tay tiếp tục công việc.

“……..” Hắn thường ngược đãi ta đấy …. Diệp linh Cẩm trong lòng rơi lệ. Trương tẩu cho là Diệp Linh Cẩm xấu hổ, lại cười, nói: "Ngượng ngùng cái gì. . . .

“…….” Ta thật sự không có ngượng ngùng. . . . . . Trong lòng nàng, tiểu Diệp Linh Cẩm cắn khăn tay. Tại sao. . . . . . Nàng không còn giả bộ ngốc nữa nhưng tiểu Diệp Linh Cẩm lại muốn lên sân khấu biểu diễn . . . . . .

Diệp Linh Cẩm không muốn tiếp tục vấn đề rối rắm này, đột nhiên nghĩ đến một việc khác, liền nói: "Trương tẩu, ngươi và Trương đại ca có y phục nào có thể cho chúng ta mượn mặc một chút. Chúng ta căn bản không mang theo y phục. . . ." Bọn họ lúc trước đi quá tự nhiên, căn bản thật không đem theo cái gì.

Trương tẩu mỉn cười, nói: "Đương nhiên là có, nhưng y phục này vải thô, hơi rách các ngươi không chê là tốt rồi. . . . . ."

Diệp linh Cẩm triều nàng nói: "Làm sao có thể. . . . . ."

Nàng cảm thấy Trương tẩu là người rất thiện lương, hai người xa lạ đến nhà của nàng, nói có thể cứu chồng nàng, không biết là thật hay giả, liền để cho bọn họ ở lại, tuy rằng nhà nàng quả thật rất kham khổ, lại tuyệt không lo lắng cho bọn họ ăn không, ở không.

"Đi thôi …. Ta hiện tại liền dẫn ngươi đi lấy …" Nói xong, nàng xoa xoa tay, đứng dậy. Diệp Linh Cẩm đi theo nàng vào phòng của nàng, trong phòng có một giường lớn, một cái bàn, một hộc tủ cũ rách, còn sót lại một chút vật linh tinh.

Trương tẩu mở hộc tủ, lấy ra bộ y phục cho Diệp Linh Cẩm nói: "Đây là trước lúc ta xuất giá, mẹ ta làm cho ta, sau đó không có mặc, lao động cũng không còn cơ hội để mặc, bây giờ uội tử ngươi mặc thôi. . . . . ."

Diệp Linh Cẩm có chút ngượng ngùng nhận lấy y phục, đây là một bộ y phục vải bông màu đỏ dưa hấu, nhìn qua vẫn còn mới, xem ra Trương tẩu rất ít mặc.

"Cái này là tốt mà. . . . . ."

"Ngươi không chê là tốt rồi, dù sao ta cũng không mặc, để lâu ngộ nhỡ bị côn trùng đục thì không thể mặc. . . . . ."

Sau đó, Trương tẩu lại tìm một bộ y phục của chồng mình cho nàng. Chờ lúc các nàng đi ra, Nhan Nhiễm Y đã ở trong sân cùng Hương Nhi chơi đùa.

Lúc trước cho dù Nhan Nhiễm Y cười ôn hòa, cũng làm cho Diệp Linh Cẩm cảm thấy có chút không thành thật, mà bây giờ hắn chơi đùa với Hương Nhi, cũng nụ cười đó nhưng nhìn rất hấp dẫn . . .

Trương tẩu mỉm cười, nói: "Muội tử ngớ ngẫn này ..." Diệp Linh Cẩm lấy lại tinh thần, ho nhẹ một tiếng.

Lúc này Nhan Nhiễm Y nhìn thấy bọn họ, dắt Hương Nhi đi tới.

"Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ." Hương Nhi cười ôm lấy chân Trương tẩu.

"Ngoan. . . . . ." Trương tẩu dịu dàng sờ sờ đầu của nó.

Diệp Linh Cẩm đột nhiên cảm thấy bức tranh trước mặt có chút quen thuộc … dường như Nhan Nhiễm Y cũng thường vuốt đầu của nàng, nói "Ngoan", chẳng lẽ, lúc người khác nhìn đúng là hình ảnh như vậy? bỗng nhiên có chút buồn nôn.

"Nhan huynh đệ. . . . . . Hương Nhi bám lấy ngươi như vậy thật không phải . . . ."

"Không sao, Hương Nhi thật đáng yêu, làm người khác rất ưa thích. . . ." Nhan Nhiễm Y cười cười, sau đó lại nói: "Theo tình hình này, chưa tới bốn, năm ngày nữa Trương đại ca có thể tỉnh. . . . ."

"Thật sao?" Trương tẩu môi có chút run rẩy, "Vậy …ta đi vào nhìn hắn một chút".

"Mẹ. . . . . . Ta cũng vậy muốn vào nhìn cha một chút. . . . . ."

"Tốt. . . . . ." Trương tẩu mang theo Hương Nhi đi vào phòng.

Diệp Linh Cẩm nhìn họ dáng vẻ vui mừng, trong lòng cũng thật vui mừng.

"Làm gì. . . . . ." Quay đầu lại, Diệp Linh Cẩm nhìn thấy Nhan Nhiễm Y đang nhìn mình nở nụ cười. Nhan Nhiễm Y lắc đầu một cái.

Vẻ mặt Diệp Linh Cẩm không giải thích được, sau đó giơ giơ y phục trên tay, nói: "Y phục ta mượn tới rồi. . . . . ."

Hai người trở về phòng, Nhan Nhiễm Y không đầu, không đuôi hỏi một câu: "Buổi sáng ăn còn chưa quen?"

Diệp Linh Cẩm ngẩn người, sau đó mới phản ứng được, trong lòng có chút ấm áp, trên mặt lại bình tĩnh nói: "Ngươi có thể ăn được, ta làm sao không quen chứ............."

Nhan Nhiễm Y cười cười, nói: "Vậy thì tốt".

Diệp Linh Cẩm chợt cảm thấy Nhan Nhiễm Y quan tâm nàng như vậy, làm cho nàng rất không quen ….. Đột nhiên cảm thấy, Nhan Nhiễm Y tổn hại nàng giống như trước đây, dường như thoải mái hơn …… thói quen bị mẹ kế ngược đãi. . . Diệp linh Cẩm cảm thán trong lòng, mình thật không cứu nổi.

"Thay y phục đi. . . . . . Ta ra ngoài. . . . . ." Diệp Linh Cẩm ném y phục cho Nhan Nhiễm Y liền đi đến phòng Trương tẩu thay y phục.

Chờ thay y phục xong, không ngờ lại vừa người, Diệp Linh Cẩm soi gương nhìn một chút, cảm giác mình như vậy thật sự có mấy phần giống người phụ nữ đã chồng, nét mặt mình trong gương lại tràn đầy nụ cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »