Ngốc Thê Lưu Lạc Giang Hồ

Lượt đọc: 3091 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »
Chương 124
vị ca ca này chưa bao giờ gạt người đâu.

❊ ❊ ❊

"Ca Ca, Tỷ Tỷ. . . . . . Nơi nào có thể tìm được tiền. . . . ." Cô bé nét mặt ngây thơ, nhờ giúp đỡ.

Nhan Nhiễm Y ngồi xổm người xuống, sờ sờ đầu cô bé, hắn cười cười ôn hòa, nói: "Nói cho ca ca biết, muốn tiền làm gì. . . . . ."

Áo tím kéo lê dưới đất, bụi bậm trên đất dính vào nhưng nụ cười trên mặt hắn và động tác nhẹ nhàng làm cho người ta cảm thấy hắn đang làm chuyện thiêng liêng.

Diệp Linh Cẩm sẽ không thừa nhận mình mới vừa nhìn trong chớp mắt, tâm thần bị lay động. Sau đó, trong lòng nàng lại thấy có chút không công bằng. Tại sao Nhan Nhiễm Y đối với người khác dịu dàng như vậy, bộ dạng sờ đầu người khác cũng rất dịu dàng, tại sao lúc hắn sờ đầu của mình…, Diệp Linh Cẩm liền không nhịn được trong lòng cười châm biếm “đúng là dưới lầu sờ đầu chó”. . . . . . mà?

Yêu cầu đối đãi công bằng . . . . . . Diệp linh Cẩm trong lòng kháng nghị.

"Cha bị bệnh. . . . . . Mẹ nói, có tiền mới có thể cứu cha. . . . . . Không có tiền cha sẽ chết. . . . ."

Lúc cô bé nói chuyện, đôi mắt to tràn đầy hy vọng nhìn Nhan Nhiễm Y.

Bị bệnh? Diệp Linh Cẩm chợt nhớ tới Nhan Nhiễm Y trước mặt, tuy là sử dụng độc rất nghịch thiên nhưng chữa bệnh cũng có thể, vì vậy cũng ngồi xổm xuống, kéo kéo hắn.

Nhan Nhiễm Y nghiêng đầu nhìn Diệp Linh Cẩm cười một tiếng, lại quay đầu nhìn cô bé nói: "Ca ca không thể cho ngươi tiền đâu. . . . . ."

Cô bé vừa nghe, lập tức khóc òa lên. Diệp Linh Cẩm trừng mắt liếc hắn một cái, nói chuyện với đứa bé còn muốn quanh co.

Nhan Nhiễm Y mỉm cười ôn hòa, dường như hắn cười có năng lực chữa khỏi bệnh, sau đó nói tiếp: "Bất quá. . . . . . Mang ca ca về nhà, ta có thể trị hết bệnh cho cha ngươi. . . . . ."

"Thật không?" Cô bé trợn to hai mắt, vẻ mặt vui sướng, trong hốc mắt vẫn còn đọng giọt nước mắt. Diệp Linh Cẩm thở dài, đứa bé chính là như vậy, nói khóc liền khóc, nói cười liền cười.

"Dĩ nhiên, vị ca ca này cho tới bây giờ không gạt người đâu. . . Gạt người lỗ mũi sẽ bị dài nhé ….." Diệp linh Cẩm cười cười nhìn cô bé, dối lòng nói. Nhan Nhiễm Y chưa bao giờ gạt người? Ha ha. . .

"Nhưng mà. . . . . . Nhưng mà. . . . . . ca ca này nói hắn không có tiền a. . . . . ." Cô bé vẻ mặt tủi thân nói.

"A, . . . ." Diệp Linh Cẩm không biết nên giải thích làm sao với nó. Nhan Nhiễm Y cười cười nói: "Dẫn chúng ta về nhà là tốt. . . . . . Ngươi đi ra ngoài, mẹ ngươi có biết không. . . . . ."

"Mẹ. . . . . . Chăm sóc cha. . . . . ." Cô bé nói.

Xem ra chính là tự mình chạy đến . . . . . . Diệp Linh Cẩm thật không biết nên cảm thán đứa nhỏ này thật hiểu chuyện hay nên chán ngán đứa nhỏ này thực phiền phức đây. . . . . . Nói không chừng mẹ nó cũng vội muốn chết.

"Mang Ca Ca, Tỷ Tỷ đi đến nhà của ngươi được chứ. . . . . . Lớn như vậy nên nhận biết mình nhà thôi. . . . . ." Nhan Nhiễm Y cười cười.

"Dĩ nhiên!" Nói xong, dùng bàn tay nhỏ bé của nó lôi kéo Nhan Nhiễm Y đi, tay kia cũng không kéo tay mình, chuyện này mình không được hoan nghênh bằng Nhan Nhiễm Y, Diệp Linh Cẩm lặng lẽ, đau buồn.

Nhan Nhiễm Y đứng lên, để tùy ý cô bé lôi kéo hắn đi, cái tay còn lại, kéo Diệp Linh Cẩm vẫn còn đang buồn rầu vì bản thân mình không được hoan nghênh.

Một đứa bé, hai người lớn, đi lúc hoàng hôn , Diệp Linh Cẩm nhìn mình và Nhan Nhiễm Y đan tay, môi cong cong.

Bọn họ đi vào một cái hẻm nhỏ, vòng vo ngoằn nghèo nhiều lần, rồi đi đến một căn nhà cửa chính đang mở rộng, cô bé buông tay Nhan Nhiễm Y ra, chạy vào, vừa vui mừng kêu: "Mẹ. . . Mẹ. . . .. Có tiền. . . . . ."

Diệp Linh Cẩm nghe xong xấu hổ, đứa nhỏ này quả nhiên không phân biệt được việc Nhan Nhiễm Y có thể cứu người và vấn đề có tiền.

Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm gõ vào cái cửa đang mở lớn.

"Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . Ngươi đâu rồi. . . . ." Dường như mẹ cô bé không có ở đây.

Một người phụ nữ trẻ tuổi mặc y phục vải thô, có chút tiều tụy nhìn thấy hai người có mặt mũi và cách ăn mặc không tầm thường đang đứng trước cửa nhà mình, trong lòng có chút sợ hãi, nhịn xuống lo lắng, từ từ đến gần, nói: "Hai vị đây là. . . . . ."

Nghe được tiếng của mẹ mình, cô bé chạy ra."Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ."

Nghe thấy tiếng cô bé, trong lòng của người phụ nữ rốt cuộc cũng được thả lỏng, ngay sau đó vẻ mặt tức giận, đi tới giọng nói nghiêm khắc: "Ngươi, ngươi đi đâu! Ai cho ngươi không nghe lời chạy loạn đấy! Nếu như ngươi . . . . . Nếu như có việc không hay xảy ra …..". Nói xong liền muốn rơi lệ.

Nhìn thấy mẹ mình đau lòng, cô bé nóng nảy nói: "Mẹ …. Đừng nóng giận. . . . . . Ta không loạn chạy. . . . . ."

Người phụ nữ trẻ tuổi mới nhớ tới còn có hai người đứng ở cửa nhà mình, nhìn y phục và khí chất, trong lòng có chút sợ hãi, nói: "Có Hương Nhi đã gây ra tai họa gì phải không?"

Thì ra là đứa nhỏ này gọi Hương Nhi. Diệp linh Cẩm nở nụ cười nhìn người phụ nữ trẻ tuổi, nói: "Không có. . . Chúng ta tới chữa bệnh cho cha Hương Nhi. . . . . ."

Hương Nhi gật đầu nói: "Đúng vậy, mẹ. . . . . . Vị ca ca này nói có thể trị hết bệnh cho cha . . . . . Cha cũng không chết nha. . . . . ."

"Chữa bệnh?" người phụ nữ trẻ tuổi nhìn Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm một chút, có chút hoài nghi.

"Đại tẩu. . . . . tại hạ đúng là vội tới để chữa bệnh cho cha Hương Nhi. . . ." Nhan Nhiễm Y thân thiện nhìn người phụ nữ trẻ tuổi mỉm cười.

Nụ cười ấm áp của Nhan Nhiễm Y có lực sát thương, căn bản là không người nào có thể ngăn cản. Người phụ nữ trẻ tuổi do dự một chút rồi nói: "Mau …... Mau …… Hai vị quý nhân xin mời vào ….

Nhà chúng ta đơn sơ, xin đừng chê trách ….." Dứt lời, mời hai người đi vào.

Vào trong sân, Diệp Linh Cẩm quan sát một chút, đều là xây bằng bùn (đất sét), trong phòng trừ một cái bàn nhỏ, mấy băng ghế, căn bản không có đồ gì khác, quả nhiên rất đơn sơ.

"Mời ngồi. . . . . . mời ngồi. . . . . ." Người phụ nữ nói.

Diệp Linh Cẩm và Nhan Nhiễm Y ngồi xuống.

Diệp Linh Cẩm vốn tưởng rằng Nhan Nhiễm Y sẽ ghét bỏ nơi quá rách nát này, hơn nữa còn ngồi băng ghế nhỏ, nhưng hắn hoàn toàn không do dự.

Người phụ nữ trẻ tuổi thấy bộ dạng hai người không ghét bỏ, trong lòng lo sợ bị thất lễ với người, liền nói: "Hương Nhi. . . . . . Rót nước. . . . . ."

"Để tự chúng ta làm là được . . . ." Diệp Linh Cẩm đứng lên. Để đứa bé mới 5, 6 tuổi rót nước, nàng không yên lòng.

Người phụ nữ trẻ tuổi vội vàng nói: "Không, không, không. . . . sao có thể kêu các ngươi rót nước. . . . . . hãy để ta đi cho . . . . ."

Diệp Linh Cẩm không tranh với cô ấy, cũng liền bỏ qua, ngồi xuống. Hương Nhi tựa hồ thật vui mừng, chạy xung quanh bọn họ.

". . . . . . Hai vị uống nước …. Cái đó . . . Không có lá trà . . . ." Người phụ nữ trẻ tuổi nhìn Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm có chút ngượng ngùng.

Diệp Linh Cẩm hiểu có một số việc không phải lập tức có thể giải quyết nên không hề ép buộc Người phụ nữ trẻ tuổi.

"Đại tẩu (chị dâu) xưng hô như thế nào?" Diệp Linh Cẩm hỏi.

Người phụ nữ trẻ tuổi nói: "Chồng tôi họ Trương. . . . . ."

"Vậy thì gọi là Trương tẩu nhé …. Nghe nói Trương đại ca nằm trong phòng sao, có thể dẫn chúng ta đi xem hắn một chút không …" Diệp Linh Cẩm hỏi.

Trương tẩu nghe, trong mắt dường như dấy lên tia hi vọng, vội vàng nói: "Được, được. . . . . ." Nói xong liền dẫn bọn họ đi vào một gian phòng. Nhan Nhiễm Y và Diệp Linh Cẩm cùng đi vào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9. Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167
Tiến »