Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 202

❊ ❊ ❊

Nó giống như lời tạm biệt nhưng cũng giống như gửi lời chúc phúc của mình mong sự việc sẽ được giải quyết một cách suôn sẻ.

Là vật đính kèm của Đại Kim, Dã Hạc bất lực chờ đợi ở một bên, nhìn động tác của Đại Kim, biết nó đã gặp được bao nhiêu người bạn mới thật tốt, anh ra liền cảm thấy hơi buồn.

Đại Kim quay lại, câm sợi dây kéo nhét vào tay Dả Hạc: "Gâu!-"

Nhìn thấy con ch.ó lại chạy về phía mình, Dả Hạc cười cười.

Ở cửa sau cửa hàng bán đồ ăn khuya, bóng dáng con ch.ó lớn màu vàng dần dần biến mất, bóng mờ trong suốt trôi ra ngoài, chỉ để lại một con rối hình con chó. Dả Hạc không thể nhìn thấy Đại Kim, người đã rời khỏi cơ thể và lại biến thành quỷ, nhưng sợi dây kéo mà anh ta cầm tay truyền đến cảm giác lạnh lẽo một cách mơ hồ, khiến anh ta chắc chắn rằng Đạii Kim vẫn còn ở bên cạnh mình.

Đại Kim đi phía trước, đi được vài bước lại quay lại nhìn anh ta, sủa vài tiếng thúc giục cậu chủ nhỏ nhanh chóng dắt chó đến gặp chủ nhân.

Dả Hạc vẫy tay tạm biệt Diệp Tuyền: "Cảm ơn bà chủ Diệp đã luôn giúp đỡ. Chúng ta đi thôi."

Bé An An nhìn bọn họ rời đi không chớp mắt, dùng đôi tay nhỏ bé ôm mặt, không biết đang nghĩ gì.

Đột nhiên thiếu đi sự giúp đỡ của mấy đồng nghiệp, Du Tố Tố đi ngang qua phòng bếp, ngửa mặt lên trời thở dài: "An An, thiếu em, chị không thể sống được!"

Bận thì có bận nhưng cô ấy vẫn có thời gian để câu cái!

"A.... Bé An An phồng mặt gặm ngón tay dài của Du Tố Tố, leo lên quầy tính tiên, lái xe phục vụ đồ ăn.

Sau khi cửa hàng bán đồ ăn khuya đóng cửa, Diệp Tuyền để Tiêu Nguyệt ra khỏi phòng bếp, vẻ mặt không chút thay đổi, nhưng Du Tố Tố nhìn thấy lại giật mình: "Tại sao..."

Bây giờ Tiêu Nguyệt đã cao hơn lúc trước ít nhất mười centimet, đường nét trên cơ thể của cô ấy rõ ràng là của một người trưởng thành.

Du Tố Tố giật mình, Diệp Tuyện lại đau đầu nên vội vàng để cô ấy đi dọn dẹp.

Diệp Tuyền lại tựa lưng vào ghế, ra hiệu cho Tiêu Nguyệt ngồi xuống đối diện: "Còn đang tìm Nguyệt Lượng sao 2"

Tiêu Nguyệt dường như không nhận ra sự thay đổi tuổi tác của mình, cô ấy vẫn ngoan ngoãn ngồi chụm đầu gối nói: "Đúng vậy. Chị ơi, chị có biết nó ở đâu không? Em chỉ có mỗi một con mèo con là nó mà thôi."

Trên khuôn mặt trưởng thành của Tiêu Nguyệt lộ ra một tia hoài niệm: "Bây giờ Nguyệt Lượng đã khác rồi."

Lần đầu tiên Tiêu Nguyệt gặp Nguyệt Lượng là vào một ngày mồng ba Tết Nguyên đán, hôm đó trời mưa ta, cô ấy một mình cầm ô đi về nhà. Tiếng mèo kêu thất thanh xuyên qua màn mưa cuối xuân truyên đến tai cô ấy, khàn khàn nghe vô cùng đáng thương.

Tiêu Nguyệt lần theo tiếng động, nhìn thấy một con mèo sữa nhỏ đang bị mưa làm ướt sũng.

Con mèo sữa nhỏ chỉ to bằng lòng bàn tay, lông dính chặt vào cơ thể của nó, hoa văn màu nâu đen trông không đẹp chút nào, cái đuôi thon dài và cái đầu to khiến nó giống như một con chuột lớn màu nâu đen hơn. Con mèo bị nước mưa tạt kéo đến bên lỗ cống, vùng vẫy một cách tuyệt vọng, liên tục kêu meo meo với cô ấy.

Tiêu Nguyệt bế con mèo sữa nhỏ lên, tìm một góc không bị ngập nước, dùng thùng các tông xây một cái tổ nhỏ. Lúc đó cô ấy không biết phải đi tìm bác sĩ nên đã tắm rửa cho mèo con, cho nó uống nước và sữa rồi đặt nó xuống, nếu ngay từ đầu Nguyệt Lượng còn sống sót thì cô ấy đã may mắn rồi.

Trước đó Tiêu Nguyệt đã cho mèo con ăn, mấy ngày lại mang đồ ăn đến cho nó một lần, dân dần thành thói quen.

"Sau một, hai tháng nuôi nó, bố mẹ em phát hiện em về nhà hơi muộn. Bọn họ đã tìm thấy chú mèo con rồi ném nó đi. Em đi tìm nó rất lâu dưới trời mưa nhưng vẫn không tìm thấy. May mắn thay, Nguyệt Lượng rất thông minh, có thể tự tìm được đường về nhà. Nhưng sau khi trở về, Nguyệt Lượng không còn quay lại góc đó tìm đồ ăn nữa, em chỉ thi thoảng mới nhìn thấy nó mà thôi."

Tiêu Nguyệt mỉm cười vui vẻ, những nỗ lực tìm kiếm ban đầu của cô ấy đã bị đảo lộn chỉ trong một câu nói.

Những mâu thuẫn và áp lực mà gia đình mang lại dần lên đến đỉnh điểm khi Tiêu Nguyệt tốt nghiệp cấp hai. Tiêu Nguyệt không vào được lớp thực nghiệm của trường trung học trọng điểm như anh trai cô ấy, cô ấy chỉ đứng cuối danh sách trúng tuyển của trường trung học trọng điểm, việc học hành của cô ấy cũng không mấy nổi bật.

Những lời khinh miệt của bố mẹ cô ấy thường nói dường như vẫn văng vẳng bên tai: "Thầy giáo từng dạy anh trai con lại dạy con, nhất định sẽ hỏi vê con trong buổi họp phụ huynh, các con đều có cùng bố cùng mẹ, tại sao lại có chuyện khác biệt lớn như vậy? Bố mẹ đã bỏ ra nhiều tiên như vậy cho con ăn học, tại sao con lại không được như anh trai con? Con có thể chịu mất mặt, nhưng bố mẹ không thể chịu mất mặt được! Tại sao con không thể vào được lớp trọng điểm, thì dứt khoát nghỉ học đi, coi như bố mẹ không có đứa con gái như con? Tại sao ngay từ đầu chúng ta không sinh thêm một đứa con trai giống như anh trai con cơ chứ? Có một đứa em trai nữa là đã đủ rồi, bớt phải gánh thêm một gánh nặng nữa..."

Những lời buộc tội giống như lời nguyền rủa đeo bám lấy Tiêu Nguyệt, thậm chí cô ấy còn không dám nói mình muốn vào lớp học nâng cao hay lớp ngoại khóa vì sợ sẽ bị bố mẹ từ chối, cô ấy cũng không dám nói rằng mình tiêu tiền tiết kiệm cuả mình và học tập rất nghiêm túc.

Tiêu Nguyệt không chịu bỏ cuộc, cô ấy muốn tiếp tục đi học.

Nhưng cô ấy không có cách nào thuyết phục được bố mẹ mình.

Trong hai ngày cuối cùng điền đơn đăng ký, Tiêu Nguyệt vẫn không có cơ hội được học trung học.

Anh trai cô ấy học đại học về nhà, bố mẹ đưa anh ta ra ngoài ăn, nhưng không ai nhớ tới rằng Tiêu Nguyệt vẫn còn ở nhà.

Khi mặt trời ở đó, mặt trăng chỉ có thể khúc xạ ánh sáng của mặt trời. Khi có anh trai ở đó, cô ấy luôn chỉ là cái bóng của gia đình.

Cô ấy từng bị đuổi ra khỏi nhà vì đi tìm một con mèo, cái lạnh thấm đẫm toàn thân âm thầm trói buộc cô ấy, khiến cô ấy gần như mất hết dũng khí và hy vọng đi bước tiếp.

Tiêu Nguyệt ngơ ngác đi lên cầu thang, từng bước một leo lên tâng trên cùng.

Cứ nhảy xuống là sẽ không còn đau đớn nữa.

Một bước, một bước nữa. Con mèo mướp mắt xanh đột nhiên xuất hiện ở rìa sân thượng, chặn đường Tiêu Nguyệt như thể chuyện đã định sẵn.

Tiêu Nguyệt đến gân nó, chú mèo nhỏ được cô ấy tìm thấy sau khi nó bị người ta vứt bỏ thường không bao giờ đến gần con người, nhưng lần này nó không những không tránh né mà còn cọ cọ vào chân Tiêu Nguyệt.

Con mèo mướp là một bé mèo con rất lễ phép, nó ngồi xổm xuống, hai chân trước chụm lại, nghiêng cái đầu đầy lông nhìn cô không chớp mắt.

Dường như nó đang muốn nói, chị đang buồn về điều gì sao?

Ban đêm, bầu trời bị mây che phủ, trong ánh sáng lờ mờ, đôi mắt xanh của con mèo phản chiếu hình dáng của Tiêu Nguyệt.

Tiêu Nguyệt dừng lại, không khỏi ngồi bệt xuống mặt đất, oà khóc.

Con mèo mướp đến gân xoa xoa tay cô ấy, Tiêu Nguyệt lại ôm nó vào lòng.

Hóa ra cô ấy chưa bao giờ nhận được tình yêu thương từ bất kỳ ai cả.

Mây mù đột nhiên tan đi, ánh trăng chiếu sáng mái nhà.

Trời vừa đổ cơn mưa, sân thượng đầy ắp những hạt mưa rải rác, khi chú mèo con đi về phía cô ấy, để lại những dấu chân hoa mận nhỏ. Khi mây đen tan đi, từng dấu chân đó cũng được chiếu sáng.

Nhìn qua chú mèo nhỏ, Tiêu Nguyệt có thể thấy rõ ràng rằng có một mặt trăng nhỏ trong dấu chân của con mèo.

Ánh sáng rực rỡ chiếu vào trái tim cô ấy, đó là vâng trăng do chú mèo gửi đến cho cô ấy.

Tiêu Nguyệt không nhảy xuống, cô ấy trở về nhà, cãi nhau lần cuối cùng với bố mẹ.

Cô ấy ký giấy cam kết và xin bố mẹ cho phép mình tiếp tục học cấp 3. Nếu không đỗ vào trường đại học trọng điểm, cô ấy sẽ phải hoàn trả gấp đôi số tiền hỗ trợ từ bố mẹ.

Nguyệt Lượng quay trở lại với cô ấy, cuộc sống của Tiêu Nguyệt dần được cải thiện.

Hồi cấp 3, cô ấy không thể nuôi nó, nhưng Nguyệt Lượng thực sự là một chú mèo con rất thông minh, mỗi ngày khi cô ấy đi học về vào buổi tối đều có thể nhìn thấy Nguyệt Lượng đang chạy cách đó hai ba dãy nhà chờ cô ấy về trên đường. Đoạn đường có Nguyệt Lượng đi cùng là đoạn đường khiến cô ấy cảm thấy bình yên và hạnh phúc nhất.

Tiêu Nguyệt đã thành công vượt qua kỳ thi quan trọng, đậu vào một trường đại học trọng điểm, nhưng không phải trường đại học trọng điểm ở phía xa mà là trường đại học trọng điểm ở tỉnh Tường.

Những ngày sống xa gia đình, cô ấy ngày càng tốt hơn, Tiêu Nguyệt học được rất nhiều điều ở trường, dần dần hiểu ra rằng nỗi đau mà cô ấy phải gánh chịu khi lớn lên không phải lỗi của cô ấy. Cô ấy biết tâm trạng của mình luôn không được ổn định nên đã đến gặp bác sĩ, bắt đầu dùng thuốc và dần dần thoát khỏi căn bệnh đó.

Tiêu Nguyệt vừa đi học vừa vất vả tìm cách kiếm tiền, sau đó cô ấy thuê một căn phòng nhỏ cho riêng mình, tuy nhỏ nhưng bên khung cửa sổ có một cây quế rất thơm, bà chủ nhà lại rất tốt bụng, còn cho cô ấy nuôi Nguyệt Lượng, một chú mèo trông rất lễ phép.

Mèo con từng lang thang sống ở trên đường không khác gì người vô gia cư, năm thứ sáu sau khi gặp Nguyệt Lượng, bọn họ đã có thể ở bên nhau, cùng nhau xây dựng một mái ấm hạnh phúc mới. Còn Nguyệt Lượng, chú mèo từng thống trị cả khu phố, vẫn giữ thói quen đi chơi, có chú mèo mướp này ở bên cạnh giúp cô ấy có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc và trò chuyện với người khác hơn, dần dần cô ấy cảm thấy mình không khác gì so với bạn bè cùng trang lứa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »