Nữ Đầu Bếp Diệt Trừ Ác Quỷ

Lượt đọc: 4813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 268

❊ ❊ ❊

Bí mật đó... Khiến hắn không có cách nào đối mặt.

Diệp Tuyền lười phí lời với hắn tiếp tục đi vê phía trước.

Cái cách không thể không đổ máu, nhưng đổ m.á.u bắt đầu từ người cải cách chứ không phải là sự hy sinh của người khác!

Có lẽ có người thật sự sẽ tin lời của Tu tà, cùng nhau mưu toan "đại thế", nhưng tuyệt đối không phải là Diệp Tuyền.

Trong ngày tận thế vô tận, những tên điên cuồng hô khẩu hiệu "giết một người thành giặc, giếc vạn người là anh hùng, giếc hàng vạn người chính là thân!" Thật sự là có quá nhiều. So với những Tu tà trước mặt còn có sức kích động hơn, kiêu ngạo hơn, có lý tưởng vĩ đại hơn, nhiều không kể xiết.

Diệp Tuyền vào trận xong thì phát hiện sức mạnh của các tu sĩ phái Thái Thanh đột nhiên tăng mạnh.

Linh hồn là thứ vừa kỳ diệu vừa trân quý, số kiếp, mệnh cách, linh trí của bản thân con người chính là một loại tôn tại quan trọng. Từ xưa đến này đều có tà đạo âm thầm lấy hồn lấy người ra tu luyện hoặc luyện thuốc, nói trắng ra chính là bọn họ đang ăn thịt người để tăng sức mạnh của bản thân.

Bộ phận người lương thiện bị lợi dụng, ác ý biến thành chất nuôi dưỡng tăng cường cho tư tưởng xấu xa, một người ăn thịt hai người, nghiền ép vô cùng sạch sẽ.

Nếu như tà niệm long mạch có thể thành công, tự nhiên cũng sẽ có vô số m.á.u thịt bị tạo ra mấy tên cường giả đủ để chấn động thế giới. Kế hoạch thì rất tốt, nhưng Diệp Tuyền không thích.

Tu tà chỉ bị liếc nhìn một cái thôi thế nhưng sau lưng lại đổ mồ hôi lạnh. Hắn thất hồn lạc vía khó khăn lắm mới tỉnh táo lại thì đã nhìn thấy Diệp Tuyền vượt qua hắn tiếp tục đi vào trong trận pháp, những tiếng mắng chửi giận giữ truyền ra từ những điểm mắt trận bị phá vỡ.

"Cô, cái đồ tà ma ngoại đạo này, đừng học ngăn cản đại sự của chưởng môn!

Đúng vậy, còn có chưởng môn.

Tu tà nghe ra là trưởng lão nội môn chạy tới, lại bắt đầu có lý chẳng sợ nói: "Cho dù tôi thật sự là kẻ ác, đợi chúng tôi che chở cả thế giới này, vậy thì há chẳng phải là đại công đức sao? Bỏ đồ đao xuống lập tức thành phật, cô chưa từng nghe qua sao?”

Diệp Tuyền búng chuôi kiếm, đại sĩ tu đạo thật sự là quá xiêu vẹo, không thể nói lại được liền lôi kinh Phật ra.

"Bỏ đồ đao xuống... Lập tức thành Phật?" Diệp Tuyên chậm rãi đọc lại một lần nữa, bước chân đang đi về phía trước đột nhiên dừng lại.

Trong lòng Tu tà vui mừng, chỉ cảm thấy có thể giữ chân Diệp Tuyền, lập tức âm thâm đưa tin cho đồng môn chuẩn bị ra tay, trên miệng đáp lại: "Tất nhiên!"

Diệp Tuyền mặt không biến sắc ngước mắt lên nhìn quanh trận pháp, núi rừng che giấu đi, trên đường toàn là bóng quỷ trùng trùng điệp điệp.

Đối mặt với toàn lực đánh lén bên trong trận, Diệp Tuyên khẽ thở dài một tiếng: "Vậy ngươi cầm đồ đao lên, đã hỏi qua bọn họ chưa?"

Một tiếng thở dài vừa dứt, giống như núi sao băng rơi xuống từ trong miệng của Diệp Tuyền, chỉ trong nháy mắt bầu trời đã tràn ngập cuồng phong.

Gió bão cuồn cuộn cùng với vô số tiếng xé toạc sắc bén, áp đảo cả tiếng quỷ khóc sói tru khắp bầu trời!

Đùng đoàng!

Lấy Diệp Tuyền làm điểm khởi đầu, mặt đất trước mặt cao hàng trăm mét đang rung chuyển, trận pháp liên tục bị phá vỡ. Những Tu tà đứng trong mắt trận đều hoảng loạn không biết phải làm sao, trận pháp vững như bàn thạch của bọn họ yếu đuối mỏng mảnh như cánh ve sầu vậy, chỉ trong nháy mắt đang nổ tung thành linh quang đầy trời.

Lời vừa dứt trời đất đã lay động!

Diệp Tuyên đã không còn kiên nhẫn từ từ vào trận, ra tay tàn nhẫn. Trường kiếm của Lục Thiếu Chương bay lên, cố định những linh hồn bị giam trong trận pháp, loại bỏ những thứ cản trở tay chân cô.

Những Tu tà trong trận gần như đều bị sóng âm thanh của một câu nói áp đảo, những Tu tà trưởng lão sắp đánh trúng Diệp Tuyên bay ngược ra ngoài, kinh ngạc nhìn cô gái trước mắt. Cho dù liên tục nâng cao đánh giá về sức mạnh của cô, nhưng không nghĩ tới, vẫn là đánh giá thấp cô rồi!

Giờ phút này, suy nghĩ của ông ta lại trùng hợp với Tà tu vừa nãy.

—— Đây thật sự là sức mạnh mà thế giới này có thể có sao?

Đừng nói là là tu sĩ thời đại mạt pháp, Tu tà trưởng lão phun ra một ngụm máu, vươn tay về phía linh lực vỡ nát, mở khóa tĩnh mạch bị khóa ra, nhanh chóng hấp thu ác niệm ở xung quanh.

Những sợi linh khí đan chéo nhau được bao phủ bởi một màu đen nhàn nhạt, sự xói mòn không hề tham lam mà dần lan rộng bên trong trận pháp, nhìn thì tưởng chừng như vô hại thế nhưng nó dừng ở mắt trận có linh lực thịnh vượng nhất trong trận pháp và bắt đầu chính là ăn mòn.

Có lẽ thứ ăn mòn chính là "con mồi" tiến vào trong trận pháp, cũng sẽ là "thợ săn" trong trận pháp.

Ông ta biết nhiều hơn so với những đệ tử trong tông môn, cho dù có thể là uống rượu độc giải khát thì ông ta cũng không quan tâm được nữa.

Trên người Tu tà trưởng lão có thêm một bóng đen, ông ta mượn sức mạnh của ác niệm tăng lên trong nháy mắt, đến cả dũng khí tiến lên chiến đấu cũng không có, sợ c.h.ế.t khiếp bò lên trên.

Núi Hoa Thần không cao, đỉnh núi có xây một ngôi miếu Hoa Thần, theo truyền thuyết địa phương thì Hoa Thần che chở cho trăm hoa đua nở, mưa thuận gió hòa, những người tới đây cầu duyên nối nhau không dứt.

Đêm khuya cửa miếu mở toang ra, không đèn không lửa, nhìn qua cửa có thể nhìn thấy những bức tượng và các tác phẩm điêu khắc mờ ảo của ngôi miếu, hơn nữa còn lộ ra một cỗ âm u lạnh lẽo kỳ lạ.

Tu tà trưởng lão cũng không dám bước vào, ở cửa dẫn động linh lực hét lớn: "Chưởng môn! Cầu chưởng môn xuất thủ!"

Toàn bộ trận pháp chấn động chưa từng dừng lại, Diệp Tuyền vừa dứt một tiếng, toàn bộ sóng âm cuộn ngược lên trên không theo lẽ thường, từ một góc vỡ của trận pháp nhanh chóng lan rộng khắp cả ngọn núi.

Lúc Tu tà trưởng lão chạy lên trên núi, khói bụi cuồn cuộn do sóng âm cuốn tới cũng lao theo ngay đằng sau, mắt thấy đã sắp biến thành một làn sóng lớn và tóm lấy ông ta. "Phế vật." Giọng nói trầm thấp vang lên từ trong ngôi miếu yên tĩnh.

Tu tà trưởng lão bị mắng cũng không bất mãn, mà ngược lại mặt mũi phấn khởi.

Những làn khói bụi khổng lô đột nhiên đổ ập xuống trước miếu, mưa bão dâng trào, sương mù xám xịt trên núi Hoa Thần bị một kẽ hở xuyên qua, ánh trăng khẽ chiếu sáng.

Sóng âm lên đến đỉnh núi đã là âm đuôi, một dòng nước đen chảy từ trong miếu ra, nhanh chóng trừ khử một trận sóng lớn. Trông có vẻ như đặc biệt dễ dàng.

Tượng thần đột nhiên thay đổi phương hướng, cửa nhỏ sau lưng mở ra, bất chợt có một người đi ra.

Chẳng biết từ lúc nào mà pho tượng thần đã bị đào rỗng, người được thờ biến thành một "người" ở bên trong. Trong nháy mắt cửa nhỏ mở ra có thể nhìn thấy rõ ràng bên trong có một chiếc quan tài đen nhánh, dòng nước đen đang chảy ra từ bên trong đói!

Đó là, quan tài gỗ mà ác niệm tụ tập!

Người đi ra có mái tóc đen nhánh, trông như vẫn đang tuổi trung niên, hắn ta mặc một chiếc áo choàng màu tím mà chỉ có những thiên sư đương thời chỉ có thể mặc trong những nghi lễ lớn như tế trời, lạnh nhạt nhìn xuống, nhìn thấy Diệp Tuyền đang đi từ đường núi lên.

"Tiểu bối phương nào mà lại bướng bỉnh như vậy?"

Điều bất ngờ là vị trưởng môn cùng lứa với phái Thái Thanh và lão thiên sư Lục Bách Linh kia.

Nghe nói chưởng môi phái Thái Thanh đóng cửa tu luyện hàng năm, cũng có truyền thuyết là tu vi của ông ta không đủ, vì để sống lâu hơn chỉ có thể ngủ say. Nhưng bây giờ xem ra, ông ta còn trẻ hơn lão thiên sư rất nhiều.

Chưởng môn áo bào tím nhìn ra ngoài, đến cả trưởng lão chạy tới báo tin cũng ngất lịm đi dưới áp lực mạnh mẽ, toàn bộ ngọn núi đều bị áp đảo, không có ai có thể dùng.

Ông ta chán ghét nhìn những đệ tử trong tông môn đến cả chút chuyện nhỏ như thế này cũng không thể ứng phó được, ông ta phẩy tay áo: "Bỏ đi, nếu như đã tỉnh lại rồi, vậy thì bắt đầu đi."

Bầu trời sao sáng choang, sáng đến mức tạm thời lu mờ cả ánh trăng sáng!

"Để tinh quân trừng phạt sự vượt quyền dốt nát của các ngươi."

Chưởng môi Thái Thanh theo bước chân của vua Vũ, toàn bộ sức mạnh của núi Hoa Thần đã được tu luyện nhiều năm nay dần nổi lên, bọn họ đã hoàn toàn biến cả ngọn núi thành pháp đàn rồi.

"Âm dương vi đạo, nghịch chuyển thất tinh, mời tinh quân!"

Ngay khi Hoa Thần Sơn di chuyển, ở nơi gần "Long mạch" được phát hiện trên nước Đại Hạ, những người trong Cục Quản lý đang làm công tác thống kê đều kinh ngạc khi phát hiện linh lực đang tăng lên nhanh chóng.

"Không, không đúng! Mọi người rút lui, bên trong có ác niệm! Hãy bình tĩnh tập trung, đừng để ác niệm lợi dụng!"

Trên Hoa Thần Sơn, Diệp Tuyên cầm trường kiếm bay về, liếc nhìn bầu trời đầy sao sáng ngời, ánh trăng mờ ảo, sao sáng lấp lánh. Sau khi cô hít một hơi, các vì sao lần lượt mờ đi, chỉ còn lại chòm Thất tinh Bắc Đẩu là tỏa sáng rực rỡ.

Thất tinh tỏa sáng rực rỡ, nhưng ở phía bên ngoài ánh sáng rực rỡ của chòm Thất tinh, có một vòng tròn mờ mịt màu xám đen u ám. Hai ngôi sao phụ của Thất Tinh hoàn toàn vô hình, bóng tối giống như một lỗ đen treo lơ lửng trên bầu trời.

"Bắc Đẩu lớn nhất đã chết, Nghịch âm Thất Tinh phát ra ác niệm, hiến tế ác tinh tà niệm để thành lập âm Long Mạch..." Cục diện trên toàn quốc đã được phát động và Diệp Tuyền trong nháy mắt hiểu được những kẻ tu luyện tà ác của Thái Thanh phái chuẩn bị làm gì.

Chưởng môn Thái Thanh phái nghe vậy, kinh ngạc nói: "Tiểu bối thật sáng suốt. Chúng ta đã tính kế trăm năm, thành công trăm năm có thể tựu trong một ngày!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »