Lawrence hít sâu một hơi, siết chặt chuôi Đoạn Lưu bên hông.
Lôi quang xé toạc màn mây.
Một gốc đại thụ che trời, từ xa xa, hiện ra ở cuối chân trời.
Thân cây mang một màu cổ kính như đồng hun, hằn đầy dấu vết thời gian, những đường vân sâu tựa khe rãnh.
Độ sộ của nó, đường kính phải đến cả trăm mét?
Không, đó mới chỉ là ước tính thận trọng nhất của Lawrence.
Thân cây thẳng tắp vươn mình lên mây xanh, tựa cột trụ chống trời nối liền đất trời.
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc nhất, chính là chiều cao của nó.
Bốn ngàn mét?
Năm ngàn mét?
Đôi mắt Lawrence không thể phán đoán chính xác.
Anh chỉ thấy, thân cây khổng lồ ấy, khuất sau tầng mây vẫn tiếp tục vươn lên, dường như không có điểm dừng.
Và phía trên tầng mây kia, là tán cây còn đồ sộ, rộng lớn hơn.
Tán cây ấy tựa một lục địa xanh ngắt độc lập trên bầu trời, những cành cây chắc nịch như rồng uốn lượn vươn ra tứ phía, phủ kín một màu xanh biếc như phỉ thúy, mỗi chiếc lá đều to lớn như một gian phòng.
Ánh dương xuyên qua tầng mây, rọi xuống "lục địa" xanh tươi, phản chiếu thứ ánh sáng dịu dàng và thần thánh.
Thông Thiên Thần MộcI
Không hổ danh là thần mộc trong truyền thuyết, chống đỡ cả một khoảng trời, quả đúng là thông thiên triệt địa.
Trước đại thụ kỳ vĩ như thần tích này, dù là Cổ Thụ Vạn Niên mà anh từng thấy, hay Long Huyết Cổ Thụ được Hắc Vương bảo vệ, đều trở nên nhỏ bé như cỏ dại.
Ngay cả Astra với thân hình khổng lồ ngàn mét, trước Thông Thiên Thần Mộc cũng không còn vẻ đồ sộ nữa.
Astra dừng lại cách Thông Thiên Thần Mộc chừng một dặm.
Đôi mắt khổng lồ như mặt trời của nó lặng lẽ nhìn chăm chú vào đại thụ cổ lão, tràn đầy sinh mệnh khí tức vô tận kia, ánh mắt lần đầu tiên lộ vẻ ngưng trọng.
Nó cảm nhận được một luồng sức mạnh không hề kém cạnh, thậm chí còn cổ xưa và nặng nề hơn, thứ vĩ lực cấp thiên tai đang chiếm giữ trên tán cây.
Sức mạnh ấy, tựa đại dương sâu thẳm, tĩnh lặng nhưng ẩn chứa uy năng kinh khủng đủ sức phá hủy mọi thứ.
"Chuẩn bị."
Giọng Astra vang lên đồng thời trong đầu Lawrence và hai con rồng.
Ngay khi giọng nó vừa dứt.
"Ông!"
Một luồng sáng lục bảo mênh mông, tràn đầy sinh mệnh và sức mạnh tự nhiên, đột nhiên từ tán cây đồ sộ của Thông Thiên Thần Mộc phóng lên trời!
Trong ánh sáng, một thân ảnh khổng lồ chậm rãi hiện ra.
Đó là một con Cự Long xanh biếc dài gần hai ngàn mét.
Thân thể nó còn đồ sộ hơn Astra vài phần, bao phủ bởi lớp vảy óng ánh như phi thúy thượng hạng, trên mỗi phiến vảy đều lưu chuyển những phù văn tự nhiên huyền ảo.
Trên đỉnh đầu mọc một đôi sừng rồng khổng lồ, phân nhánh hoa lệ như san hô, đôi mắt to lớn như ngọc lục bảo không hề mang chút cảm xúc, lạnh lùng nhìn Astra, kẻ khách không mời mà đến.
Phỉ Thúy Long Hoàng!
Nó xuất hiện.
Không chất vấn, không gầm thét.
Trong mắt Long Hoàng cổ lão này, bất kỳ hành vi xâm phạm lãnh địa mà không được phép nào cũng là một sự khiêu khích, một sự chà đạp lên ty nghiêm của nó.
Và đối với kẻ khiêu khích, câu trả lời duy nhất của nó là chiến tranh.
Ngay khi nó xuất hiện, vĩ lực cấp thiên tai đã bùng nổ dữ dội, không chút kiêng dè!
Toàn bộ thế giới, dường như sống lại trong khoảnh khắc.
Lấy Thông Thiên Thần Mộc làm trung tâm, tất cả thực vật trong Vô Tận Lâm Hải bán kính mười kilomet đều điên cuồng sinh trưởng!
Những dây leo chắc nịch trỗi dậy từ mặt đất như những con mãng xà khổng lồ tỉnh giấc.
Từng cây từng cây cự mộc vươn mình lên trời, những cành cây như ức vạn cánh tay vươn về phía bầu trời.
Trong không khí, nguyên tố tự nhiên đậm đặc đến mức gần như hóa thành thực chất, bị kích nổ trong nháy mắt!
Một giây sau.
Hàng ngàn vạn đạo quang mâu xanh biếc được nén từ sức mạnh tự nhiên thuần túy, sắc nhọn như trường mâu, đột ngột xuất hiện quanh Phỉ Thúy Long Hoàng, mũi thương lóe lên phong mang kinh khủng đủ sức xuyên thủng mọi thứ.
"Ngang!"
Phỉ Thúy Long Hoàng phát ra một tiếng long ngâm kinh thiên động địa.
"Vù vù vù vù!"
Hàng ngàn vạn quang mâu xé rách không trung, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa, như lũ vỡ đê bắn mạnh về phía Astra trên bầu trời!
Đây chính là sức mạnh của cường giả cấp thiên tai lâu năm.
Chỉ trong khoảnh khắc, đã điều khiển pháp tắc, dẫn động sức mạnh của đất trời!
Đối mặt với đòn tấn công kinh khủng đủ sức san bằng cả một dãy núi, lôi quang trong mắt rồng Astra trào dâng!
"Rống!"
Một tiếng long ngâm kiêu hãnh, vang dội, tràn đầy chiến ý vô tận bùng nổ từ miệng Astra!
Nó giải phóng toàn bộ sức mạnh của mình.
Cùng là cấp thiên tai, nó mang trong mình niềm kiêu hãnh không thể địch nổi của Lôi Long nhất tộcl
"Oanh!"
Sức mạnh Lôi Đình mênh mông cuồn cuộn, tràn đầy khí tức hủy diệt và bá đạo, từ Astra bùng nổ!
Lôi quang xanh thẳm tụ lại nhanh chóng trước người nó, hòa trộn vào nhau, tạo thành một tấm khiên tròn khổng lồ vô cùng làm từ Lôi Đình thuần túy.
Trên tấm khiên, vô số điện xà trắng bạc điên cuồng uốn lượn, phát ra tiếng nổ đùng đoàng chói tai, tỏa ra khí tức kinh khủng đủ sức chôn vùi vạn vật.
Chớp mắt sau đó.
Hàng ngàn vạn quang mâu xanh biếc, và tấm khiên Lôi Đình khổng lồ kia, hung hăng va vào nhau!
"Oanh long long long long!"
Từng tràng âm thanh gấp gáp như mưa cuồng, đủ sức chấn vỡ màng nhĩ người ta vang nổ trên bầu trời!
Toàn bộ thế giới, trong khoảnh khắc, mất đi tất cả màu sắc.
Chỉ còn lại hai luồng ánh sáng cực hạn, xanh biếc và xanh thắm, điên cuồng va chạm, chôn vùi lẫn nhau!
Sóng xung kích năng lượng kinh khủng như những đợt sóng hữu hình, quét sạch ra bốn phương tám hướng.
Tầng mây trên bầu trời bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ trong nháy mắt, để lộ khoảng không đen thẳm phía sau.
Phía dưới, tán cây Vô Tận Lâm Hải như bị ức vạn tấn nước biển dội qua, những cây cự mộc liên miên bị bật gốc, hóa thành bột mịn.
Mặt đất rên rỉ, run rẩy, những khe nứt sâu hoắm lan rộng trên mặt đất.
Chỉ với lần giao chiến đầu tiên, hai con Cự Long cấp thiên tai đã tạo ra cảnh tượng kinh khủng như tận thế.
Và đây, mới chỉ là bắt đầu.
Đất trời rung chuyển.
Ma pháp tự nhiên và Lôi Quang hủy diệt, điên cuồng quấn lấy nhau, va chạm, chôn vùi lẫn nhau trên bầu trời.
Mỗi lần năng lượng va chạm, đều bộc phát ra xung kích kinh khủng đủ sức xé rách không gian.
Phong Bạo năng lượng lan tỏa, cày xới mặt đất phía dưới thành những khe rãnh sâu hoắm.
Đây là chiến trường của cấp thiên tai.
Lawrence nằm rạp trên lưng rồng Astra, bám chặt vào một phiến vảy cứng nhô ra, nhờ vậy mới không bị sóng xung kích cuồng bạo hất văng ra ngoài.
Lực trường Lôi Quang của Astra đã chặn phần lớn xung kích, nhưng thứ uy áp kinh khủng gần như muốn xé toạc linh hồn vẫn khiến anh cảm thấy lồng ngực như bị đè nén bởi một ngọn núi lớn, hô hấp trở nên vô cùng khó khăn.
Thật đáng sợ.
Đây chính là chiến đấu cấp thiên tai.
Chỉ dư ba thôi cũng đủ dễ dàng xóa sổ bất kỳ tồn tại cấp lĩnh vực nào.
Kim Long Thái Dương và Hắc Long Hắc Vương lúc này càng chật vật.
Thân hình khổng lồ của chúng được lực tràng Lôi Quang che chở, vẫn bị đánh cho xiêu vẹo, chỉ có thể dốc toàn lực ổn định thân hình, trong mắt song long tràn đầy kinh hãi và sợ hãi.
Lần đầu tiên, chúng cảm nhận một cách trực quan khoảng cách quá lớn giữa mình và những cường giả đỉnh cao thực sự, khoảng cách lớn như vực thẳm.
“Ngay lúc này!”
Giọng Lawrence vang lên trong đầu Thái Dương và Hắc Vương, như sấm sét!
Kế hoạch của anh rất đơn giản.
Để Astra, con Lôi Long cấp thiên tai này, đối đầu trực diện với Phỉ Thúy Long Hoàng, kẻ cường giả lâu năm đã thành danh, thu hút toàn bộ sự chú ý của nó, khiến nó không rảnh bận tâm chuyện khác.
Còn anh, sẽ mang theo Thái Dương và Hắc Vương, thừa cơ hai long đại chiến long trời lở đất, đi cướp đoạt Thần Mộc Quả kết trái trên Thông Thiên Thần Mộc!
"Thái Dương"
Lawrence gào lên.
"Rống!"
Kim Long Thái Dương nghiến răng, cố nén sự run rẩy sâu trong linh hồn, vỗ cánh bay lên, chống lại Phong Bạo năng lượng cuồng bạo, khó khăn tiến đến bên cạnh Astra.
Lawrence chớp thời cơ, tung người nhảy lên.
Thân thể anh vẽ một đường vòng cung trên không trung, đáp xuống chính xác lưng rồng rộng lớn của Thái Dương.
"Hắc Vương! Yểm hộ! Theo kịp!"
"Rống..."
Hắc Vương gầm nhẹ.
Để nó, một Hắc Long cao quý, đi làm cánh hộ vệ cho Kim Long kia?
Nội tâm nó đang gào thét, kháng cự.
Nhưng sức mạnh khế ước không thể cưỡng lại sâu trong linh hồn lại bức bách thân thể nó làm ra phản ứng ngoan ngoãn nhất.
"Astra các hạ! Nhờ cậy!"
Lawrence hét lớn về phía chiến trường trên bầu trời.
"Rống!"
Đáp lại anh, là một tiếng long ngâm càng cao, càng cuồng bạo của Astra.
Một giây sau.
Biển lôi quang xanh thẳm vốn ngang hàng với thần huy tự nhiên xanh biếc, bỗng nhiên, tỏa sáng rực rỡ!
Sức mạnh Astra một lần nữa bùng nổ!
Lôi Đình vô tận, tràn đầy khí tức hủy diệt phun ra từ thân nó, hóa thành một biển Lôi Đình khổng lồ gấp mười lần trước đó, nghiền ép mọi thứ, hướng về Phỉ Thúy Long Hoàng, đảo ngược áp tới!
Nó dùng hành động của mình đáp lại Lawrence.
"Xông!"
Lawrence không do dự nữa, hai chân kẹp chặt lưng rồng Thái Dương, ra lệnh xung phong.
Ngay khi Astra bộc phát, biển Lôi Đình khổng lồ mà nó tạo ra đã cung cấp một tuyến yểm hộ tuyệt hảo cho Lawrence và đồng đội.
Lôi Hải tạm thời ngăn cách cảm giác của Phỉ Thúy Long Hoàng, khiến nó buộc phải tập trung toàn bộ lực chú ý vào việc đối phó với cơn mưa bão Lôi Đình điên cuồng của Astra.
"Rống!"
Thái Dương gầm lên, thúc đẩy sức mạnh cấp lĩnh vực của mình đến cực hạn, Cự Long chi lực tạo thành một lớp hộ thuẫn dày bên ngoài cơ thể, chống lại Phong Bạo năng lượng không chỗ nào không có mặt, chở Lawrence, như mũi tên, lao về phía tán cây khổng lồ như lục địa trên bầu trời.
Hắc Vương theo sát phía sau, đôi mắt màu vàng sẫm của nó nhìn chằm chằm vào dòng năng lượng hỗn loạn cuồng bạo xung quanh, thân thể to lớn che chắn phần lớn xung kích từ phía sau cho Lawrence và Thái Dương.
Vượt qua khu vực giao thoa năng lượng nguy hiểm nhất, nơi hai luồng vĩ lực thiên tai hòa trộn vào nhau.
Chúng thành công đột nhập, tiến vào phía dưới tán cây đồ sộ của Thông Thiên Thần Mộc.
Lúc này, áp lực xung quanh chợt giảm mạnh.
Thông Thiên Thần Mộc tự thân tỏa ra một luồng lực trường sinh mệnh ôn hòa mà bao la.
Lực trường này tạo thành một lớp chắn tự nhiên, ngăn cách phần lớn Phong Bạo năng lượng tàn phá trên bầu trời.
Phía dưới tán cây, tự thành một giới.
Lawrence cuối cùng cũng có thời gian quan sát tỉ mỉ cảnh tượng trước mắt.
Lúc này, họ đang bay giữa hai cành cây to lớn vô cùng, trùng điệp như núi non.
Phía trên đầu là tầng tầng lớp lớp những phiến lá khổng lồ.
Phía dưới là vực thẳm không đáy, nơi vô số cành cây và dây leo xen lẫn tạo thành Thâm Uyên xanh lục.
"Nhanh! Tìm Thần Mộc Quả!"
Lawrence không có thời gian cảm thán kỳ cảnh tráng lệ này, anh thúc giục Thái Dương, dọc theo những cành cây khổng lồ bay sâu vào tán cây.
Thái Dương cũng biết thời gian cấp bách.
Hai con Cự Long, một vàng, một đen, như hai đạo lưu quang xuyên thoi trong mê cung xanh lục, nhanh chóng xuyên qua những tán cây phức tạp vô cùng của Thông Thiên Thần Mộc, tìm kiếm.
Trên không trung, sự va chạm giữa Lôi Đình và ma pháp tự nhiên càng thêm kịch liệt.
Tim Lawrence thắt lại.
Anh biết, thời gian Astra tranh thủ cho họ không còn nhiều.
Họ phải lấy được đủ Thần Mộc Quả trước khi Phi Thúy Long Hoàng phản ứng lại, sau đó lập tức rút lưil
Tán cây Thông Thiên Thần Mộc là một mê cung lập thể khổng lồ và phức tạp.
Vô số thân cành cường tráng như núi non vươn ra tứ phía, giao thoa lẫn nhau, tạo thành tầng tầng lớp lớp thế giới xanh lục.
Ở đây, khái niệm trên dưới trái phải trở nên mơ hồ, chỉ cần không cẩn thận, có thể lạc lối giữa vô vàn cành lá.
Thái Dương chở Lawrence, linh hoạt xuyên qua những cành cây khổng lồ.
Hắc Vương thì im lặng theo sau, đôi mắt màu vàng sẫm của nó quét mắt xung quanh.
Trên bầu trời, cuộc chiến giữa Astra và Phỉ Thúy Long Hoàng đã bước vào giai đoạn gay cấn.
Lôi Đình cuồng bạo và sức mạnh tự nhiên mênh mông đã biến bầu trời thành một luyện ngục năng lượng.
Tiếng oanh minh đinh tai nhức óc, như nhịp trống dày đặc.
"Tìm thấy rồi!"
Đột nhiên, mắt Lawrence sáng lên.
Ngay phía trước không xa, trên đỉnh một cành cây phân nhánh cường tráng, phía dưới một phiến lá khổng lồ như phỉ thúy, anh thấy một điểm ánh sáng xanh biếc khác biệt.
Thứ ánh sáng ấy, dịu dàng và nội liễm, nhưng ẩn chứa một nguồn năng lượng sinh mệnh tinh thuần đến cực hạn, khiến người ta kinh hãi.
"Thái Dương! Xông thẳng qua!"
Giọng Lawrence mang theo vẻ kích động.
"Rống!"
Thái Dương gầm nhẹ, hai cánh rung lên, thân thể to lớn tăng tốc, trong nháy mắt vượt qua khoảng cách cả trăm mét, vững vàng đứng bên cạnh phiến lá khổng lồ kia.
Lawrence không kịp chờ đợi đẩy phiến lá to hơn cả người anh.
Phía sau phiến lá, một quả, đang lặng lẽ treo trên đầu cành cường tráng.
Quả cây đó to cỡ đầu người, toàn thân hiện lên một màu xanh biếc như mộng ảo, da bóng loáng, dường như bên trong có ánh sáng đang chậm rãi chảy xuôi.
Thần Mộc Quải
Lawrence không do dự, nhanh chóng rút Đoạn Lưu bên hông.
"Keng!"
Tiếng kiếm ngân vang.
Lawrence hít sâu một hơi, cánh tay đột nhiên phát lực, Đoạn Lưu trong tay chém chính xác vào quả chuôi nối giữa Thần Mộc Quả và cành cây.
"Răng rắc!"
Quả chuôi vô cùng bền bỉ đứt lìa dưới lưỡi kiếm Đoạn Lưu.
Lawrence tay mắt lanh lẹ, một tay khác vội vươn ra, ôm chặt lấy Thần Mộc Quả trong lòng ngay khi nó rơi xuống.
Cảm giác vào tay ôn nhuận, nặng trĩu, dường như ôm một khối noãn ngọc thượng hạng.
Một nguồn năng lượng sinh mệnh bao la và tinh thuần ập vào mặt.
"Đề tốt!"
Trong mắt Lawrence, ánh lên vẻ hưng phấn.
Giá trị của Thần Mộc Quả này vượt xa tưởng tượng của anh.
Đây không chỉ là bảo vật giúp Nguyệt Quang trưởng thành, mà đối với chính anh, thậm chí đối với bất kỳ người tu luyện nào, cũng là chí bảo đáng mơ ước!