Phía trên đầu, vòm trời đang nhanh chóng khép lại, được tạo thành từ vô vàn cành cây khổng lồ.
Dưới chân, những rễ cây dữ tợn trồi lên từ lòng đất, ngoằn ngoèo như những con mãng xà khổng lồ.
Bốn phương tám hướng, gió không lọt qua, những bức tường gỗ phù văn màu xanh biếc nhấp nháy.
Chúng bị giam cầm trong một cái lồng, được tạo nên từ sức mạnh của toàn bộ Vô Tẫn Lâm Hải.
Ánh sáng, dần bị nuốt chửng.
Không gian, từng tấc một bị thu hẹp.
Một cỗ sức mạnh giam cầm mênh mông cuồn cuộn từ bốn phương tám hướng ép tới, tựa như muốn nghiền nát mọi vật chất trong không gian này thành bột mịn.
"Rống!"
Kim Long Thái Dương phát ra một tiếng gào thét hoảng sợ. Nó cảm thấy thân thể mình như bị vô số xiềng xích vô hình trói buộc, mỗi lần vẫy cánh đều trở nên vô cùng khó khăn.
Hắc Vương còn tệ hơn, thân thể khổng lồ của nó dừng giữa không trung, đôi mắt màu vàng sẫm lần đầu tiên lộ ra vẻ tuyệt vọng.
"Không cần hoảng sợ."
Bốn chữ đơn giản như Định Hải Thần Châm, ngay lập tức khiến trái tim Lawrence đang đập loạn trong lồng ngực trở nên bình ổn.
Hắn ngẩng đầu nhìn Astra.
Con Lôi Long khổng lồ ngàn mét này vẫn giữ tư thái hiên ngang trong cái lồng vạn mộc đang khép lại, thứ đủ khiến bất kỳ sinh vật nào tuyệt vọng.
Đôi mắt khổng lồ như mặt trời của nó bình tĩnh nhìn mọi thứ trước mắt, không hề bối rối, thậm chí còn mang theo một tia... khinh thường.
"Ngươi sống cả ngàn năm, đây là tất cả những gì ngươi có sao, Cổ Long?”
Âm thanh của Astra xuyên qua không gian, rõ ràng truyền đến tai Phỉ Thúy Long Hoàng bên ngoài lồng giam.
"Thật sự... quá thất vọng."
Trong khoảnh khắc.
Tất cả Lôi Quang trên Long Khu khổng lồ của Astra đột ngột thu vào trong!
Biển Lôi Đình cuồng bạo xưng quanh biến mất không dấu vết.
Thay vào đó, Long Khu uốn lượn như dãy núi, phủ đầy vảy màu xanh thẳm, bắt đầu tỏa ra một loại ánh sáng bạc rực rỡ chưa từng có, chói lóa đến mức khó có thể nhìn thẳng!
"Ầm ầm!"
Vài tia hồ quang điện màu bạc trắng điên cuồng nhảy múa và lấp lánh trên cơ thể nó.
Thân thể nó trở nên nửa trong suốt.
Hình thái của nó đang trải qua một sự thay đổi về bản chất, vượt qua các quy luật vật chất!
"Đây là..."
Lawrence mở to mắt hết cỡ.
Hắn thấy Long Khu khổng lồ của Astra, được tạo thành từ huyết nhục, đang dần biến thành Lôi Quang.
Astra đang biến đổi Long Khu khổng lồ ngàn mét của mình, từng khối huyết nhục, từng phiến Long Lân, từng giọt máu, thành Lôi Điện thuần túy và nguyên bản nhất!
Đây là thiên phú chủng tộc quan trọng nhất, mạnh mẽ nhất và cũng là căn bản nhất của Lôi Long tộc.
Thân hóa Lôi Đình!
Đây không chỉ là một kỹ năng di chuyển tốc độ cao, mà còn là một sự thăng hoa tột cùng, nâng cấp hình thái tồn tại của bản thân từ "Vật chất" lên "Năng lượng"!
Đây là thiên phú truyền thừa Astra mới nắm giữ sau khi tấn thăng cấp thiên tai.
"Oanh!"
Một tiếng nổ vang vọng từ sâu trong linh hồn.
Long Khu khổng lồ của Astra hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là một cột Lôi Trụ màu bạc khổng lồ, đường kính hơn trăm mét, hoành quán toàn bộ không gian bên trong lồng vạn mộc, như muốn xẻ đôi thế giới!
Cột Lôi Trụ ngưng tụ và thuần khiết đến mức đáng kinh ngạc.
Nó ẩn chứa sức mạnh hủy diệt tột cùng, đủ để xuyên thủng vạn vật và chôn vùi tất cả, khiến toàn bộ lồng vạn mộc phát ra những âm thanh "Cót két" kịch liệt, như thể không chịu nổi gánh nặng.
Mắt rồng của Phi Thúy Long Hoàng đột ngột co lại!
Nó cảm thấy một cảm giác nguy hiểm chưa từng có!
Nó không chút do dự dốc toàn bộ bản nguyên chi lực còn lại trong cơ thể vào lồng vạn mộc, định dùng sức mạnh lớn nhất để giam cầm và nghiền nát cột Lôi Trụ kinh khủng kia!
Nhưng đã quá muộn.
Ngay khi sức mạnh giam cầm của lồng vạn mộc đạt đến đỉnh điểm.
Cột Lôi Trụ màu bạc khổng lồ im lìm kia, động.
Nó chọn hướng đi...
Thẳng tắp, về phía trước!
"Oanh!"
Không có tiếng vang kinh thiên động địa.
Chi có một tiếng xé toạc vải vóc, thanh thúy và lạnh lùng.
Cột Lôi Trụ màu bạc trắng, với tốc độ vượt qua không gian và thời gian, ngang tàng tiến về phía trước, nối liền không dứt!
Vòm lồng kiên cố được cấu tạo từ sức mạnh của toàn bộ Vô Tẫn Lâm Hải, trước cột Lôi Trụ thuần túy và cực hạn kia, mỏng manh như một lớp giấy dán cửa sổ.
Nó dễ dàng bị xuyên thủng!
Một lỗ thủng hình tròn khổng lồ đường kính hơn trăm mét, với đường viền nhẵn bóng, xuất hiện trên đỉnh lồng giam.
Và sau khi xuyên thủng lồng giam, tốc độ của cột Lôi Trụ màu bạc trắng không hề suy giảm.
Nó tiếp tục, về phía trước, lên phía trước, lại lên trên!
Ba ngàn mét!
Năm ngàn mét!
Cuối cùng, nó đâm thẳng vào không trung vạn mét, để lại một vệt quỹ tích màu bạc trắng vĩnh hằng và rực rỡ trên nền hư không u ám và tê liệt vì năng lượng Phong Bạo!
Đây chính là lợi thế lớn nhất của Lôi Long tộc.
Thân hóa Lôi Điện, chớp mắt vạn dặm!
Chỉ cần không thể giam cầm hoặc miểu sát nó trước khi nó chuyển hóa hình thái, thì trong thiên địa này, nơi ánh mắt có thể chạm tới, là nơi nó có thể lướt đến trong nháy mắt!
Trên không trung vạn mét.
Cột Lôi Trụ màu bạc nối liền trời đất lóe sáng, một lần nữa hiển hóa Long Khu khổng lồ của Astra.
Khí tức của nó rõ ràng suy yếu hơn trước.
Việc sử dụng thiên phú tột cùng Thân hóa Lôi Đình tiêu hao của nó cũng rất lớn.
Nhưng đôi mắt khổng lồ như mặt trời của nó vẫn tràn đầy vẻ lạnh nhạt và cao ngạo.
Nó cúi đầu nhìn xuống Vô Tẫn Lâm Hải mênh mông và cây thông thiên thần mộc như cột chống trời.
Nó có thể thấy Phỉ Thúy Long Hoàng đang lao ra khỏi cái lồng vạn mộc tan tành.
Đôi mắt ngọc lực bảo của nó gắt gao nhìn Astra từ khoảng cách vạn mét.
Ánh mắt đó tràn đầy cừu hận và sát ý vô tận, như muốn hóa thành thực chất.
Astra biết, Phỉ Thúy Long Hoàng, một Cự Long cấp thiên tai lão luyện, không hề e ngại chiến đấu với nó.
Thậm chí, với khả năng điều khiển ma pháp tự nhiên xuất thần nhập hóa và lợi thế sân nhà trong Vô Tẫn Lâm Hải, nếu thực sự giao chiến, nó rất có thể sẽ rơi vào thế hạ phong.
Nhưng, chủng tộc Cự Long khác nhau, thiên phú cũng hoàn toàn khác biệt.
Phi Thúy Long Hoàng giỏi về sinh mệnh và ma pháp tự nhiên, giỏi về điều khiển, hồi phục và phòng ngự.
Còn về tốc độ, nó kém xa Lôi Long nổi tiếng với tốc độ và sức mạnh hủy diệt như Astra.
Nó không đuổi kịp.
Astra không tiếp tục để ý đến ánh mắt phẫn nộ bên dưới.
Nó xoay đầu, Long Khu khổng lồ một lần nữa hóa thành Lôi Quang xé rách bầu trời, không chút dừng lại, bay nhanh về phía nam.
Lôi Quang xé rách thiên khung.
Đó là một đường Thiểm Điện hoành quán thiên địa, với tốc độ vượt quá sự hiểu biết của phàm nhân, lóe lên rồi biến mất trong tầng mây dày đặc của Cự Long Giới.
Rừng rậm màu xanh đậm, hoang nguyên màu vàng đất, sông ngòi như dải ngân hà, tất cả đều thoáng qua trong tầm mắt, bị kéo dài thành những mảng màu nhòe nhoẹt.
Vài phút trước, chúng còn bị mắc kẹt trong lồng vạn mộc tuyệt vọng, được Phỉ Thúy Long Hoàng tạo ra từ sức mạnh của toàn bộ Vô Tẫn Lâm Hải.
Lawrence thậm chí còn nghĩ đó là dấu chấm hết.
Nhưng Astra đã thể hiện thiên phú truyền thừa mạnh mẽ của mình.
Thân hóa Lôi Đình.
Đây không phải là ma pháp, không phải kỹ năng, mà là một bước nhảy vọt về bản chất của hình thái sinh mệnh.
Astra đã chuyển hóa hoàn toàn Long Khu huyết nhục ngàn mét của mình thành Lôi Điện thuần túy và cực hạn.
Sau đó, nó xuyên thủng mọi thứ.
Lawrence nhớ lại cột Lôi Trụ màu bạc xé rách lồng giam và xuyên thủng đất trời, tim hắn đến giờ vẫn còn đập loạn không kiểm soát.
Đó là sức mạnh nguyên thủy nhất, thuần túy nhất, không hề tô điểm.
Sau khi biến thành Lôi Đình rời khỏi thông thiên thần mộc, khí tức của Astra rõ ràng suy yếu hơn một chút, khiến lực trường Lôi Quang bao quanh chúng cũng ảm đạm đi.
Rõ ràng, việc sử dụng loại thiên phú tột cùng đó tiêu hao của nó là cực lớn.
Nhưng dù như vậy, tốc độ của nó vẫn nhanh đến mức đáng sợ.
Vài tiếng sau, mùi cỏ cây trong gió đần nhạt đi, một cỗ hơi nước mênh mông ập vào mặt.
Cảnh sắc phía trước đột ngột chuyển từ núi non và rừng rậm liên miên sang một con sông rộng lớn không thấy bờ.
Nước sông có màu xanh thẳm, cuồn cuộn gào thét, tung lên ngàn lớp sóng bạc, dù ở trên không trung mười ngàn mét, tiếng nước vẫn như tiếng sấm trầm đục, ẩn ẩn truyền đến.
Thương Lan giang.
Con sông khổng lồ chia cắt lục địa này.
Tốc độ của Astra cuối cùng cũng chậm dần trên không trung phía trên mặt sông.
Ánh mắt của Lawrence ngay lập tức bị cảnh tượng trên mặt sông thu hút, con ngươi của hắn đột ngột co lại.
Chiến tranh.
Một cuộc chiến hùng vĩ và thảm khốc hơn bất kỳ cuộc chiến nào hắn từng tưởng tượng, đang diễn ra điên cuồng ở cửa sông phía dưới.
Chỉ mới mười mấy giờ so với lần bay qua Thương Lan giang trước đó.
Lúc này, cửa sông Thương Lan đã bị nhuộm thành màu đỏ sẫm buồn nôn.
Một thân ảnh màu xanh lam khổng lồ gần như bịt kín toàn bộ cửa sông, ẩn hiện trong những con sóng lớn phiên giang đảo hải.
Nó chỉ lộ ra nửa người, Long Khu uốn lượn như dãy núi liên miên, mỗi lần rung chuyển đều nhấc lên những con sóng khổng lồ cao trăm mét.
Vảy màu xanh lam sẫm lập lòe ánh sáng u ám trong dòng nước sông đục ngầu, mỗi lần nó hô hấp, mực nước của toàn bộ Thương Lan giang đều dao động thấy rõ.
Thương Lan Long Hoàng!
Bá chủ không thể tranh cãi của vùng nước này, một Lam Long cấp thiên tai tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng, thực lực sâu không lường được.
Và đối diện với nó, từ hướng Vô Tận Hải, một cỗ vĩ lực kinh khủng khác cũng đang kịch liệt giao phong.
Lawrence không nhìn rõ hình dạng cụ thể của kẻ xâm lăng.
Hắn chỉ có thể thấy một mảng bóng tối khổng lồ vô cùng, được tạo thành từ vô số xúc tu vặn vẹo, chiếm cứ trong nước biển cửa sông.
Bóng tối đó tỏa ra một cỗ năng lượng hỗn loạn, cuồng bạo, tràn đầy khí tức Thâm Uyên.
Hai cổ vĩ lực cấp thiên tai đang va chạm điên cuồng.
Thủy nguyên tố đang gầm thét, kêu rên.
Khi thì, một con thủy long màu lam tráng kiện cuộn trào lên trời, xé rách tầng mây, như muốn chọc thủng bầu trời.
Khi thì, mực nước đen kịt mang theo khí tức ăn mòn mãnh liệt, lan rộng như mây đen, nhuộm một mảng lớn nước sông thành đầm lầy kịch độc, vô số sinh vật trong nước không kịp thoát đi quằn quại đau khổ trong đó, cuối cùng hóa thành một vũng mủ.
Sóng lớn ngập trời, sấm rền vang dội.
Toàn bộ cửa sông Thương Lan đã biến thành một vùng cấm địa sinh mệnh.
Và bên ngoài chiến trường của hai đại tồn tại cấp thiên tai, là cuộc chiến chủng tộc đẫm máu và tàn khốc hơn.
Hàng vạn thủy thú Thương Lan giang, dưới sự hiệu lệnh của Long Hoàng, hợp thành một đội quân không sợ chết, điên cuồng đánh thẳng vào quân đoàn Hải Thú đông đảo tràn đến từ biển.
Những con cua biển khổng lồ mọc ra những chiếc chân đốt sắc bén, rắn biển phun ra nọc độc, cùng với vô số ma vật đại dương có tướng mạo kỳ dị, tỏa ra khí tức Thâm Uyên nồng đậm, chúng nhấc lên những con sóng đục ngầu, phát ra tiếng rít chói tai, trong mắt lập lòe ánh sáng khát máu và điên cuồng.
Cắn xé, va chạm, thôn phệ.
. ^ ` `. H4 ` h ^ 3 h z Sinh mệnh, vào thời khắc này, trở nên rẻ mạt hơn cỏ rác.
Mỗi giây, có hàng trăm hàng ngàn ma thú chết đi, thi thể và tàn chi của chúng biến vùng nước rộng lớn này thành một nồi súp đặc sệt, cuồn cuộn huyết nhục.
Lawrence nín thở, hắn cảm thấy cổ họng mình hơi khô khốc.
Đây chính là chiến tranh cấp thiên tai.
Nó không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai cường giả trên đỉnh Kim Tự Tháp của hai thế giới, mà còn là cuộc chiến tranh không chết không thôi, do hai hệ sinh thái hoàn chỉnh phát động vì không gian sinh tồn.
Trước cảnh tượng to lớn và tàn khốc như vậy, những cuộc chiến quy mô vạn người, mười vạn người giữa các quốc gia nhân loại trở nên nhỏ bé như trò đùa của trẻ con.
"Kẻ xâm nhập này, rất mạnh."
Âm thanh của Astra vang lên trong đầu Lawrence, cắt đứt sự rung động của hắn.
"Nó đã tiến vào cấp thiên tai hàng ngàn năm, giống như Lam Long trong nước, sức mạnh của chúng tương đương nhau."
Âm thanh của Astra dừng lại một chút, đưa ra kết luận.
"Cuộc chiến này sẽ kéo dài rất lâu. Hàng năm, thậm chí hàng chục năm, cho đến khi một trong số chúng ngã xuống hoàn toàn, hoặc sinh mệnh ở vùng nước này bị tiêu hao gần hết."
Hàng năm, thậm chí hàng chục năm...
Trái tim Lawrence lại một lần nữa bị những con chữ này gõ mạnh.
Hắn không thể tưởng tượng được, một cuộc chiến cấp thiên tai kéo dài hàng chục năm sẽ biến trung tâm lục địa này thành địa ngục như thế nào.
"Chúng ta đi thôi."
Âm thanh của Astra truyền vào não hải Lawrence.
Lawrence gật đầu.
Long Khu khổng lồ của Astra một lần nữa hóa thành Lôi Quang, từ trên không trung vạn mét, lại xuyên qua Thương Lan giang.
Long Ngâm cực lớn và tiếng gầm thét của ma thú trong nước bị bỏ lại phía sau, rất nhanh trở nên không thể nghe thấy.
Vượt qua Thương Lan giang nhuốm máu, mùi gỉ sắt nồng nặc trong gió cũng dần nhạt đi.
Lôi Quang xé toạc bầu trời, hướng thắng về phía thung lũng người khổng lồ.
Khi Lôi Quang tan hết.
Long Khu khổng lồ của Astra đáp xuống điểm cao bên ngoài thung lũng người khổng lồ một cách vô thanh vô tức, thu liễm đôi long dực Lôi Đình che khuất bầu trời.
Trên điểm cao, Gatou và Gordo, những người đang canh giữ vách đá không gian, ngay lập tức tiến lên đón khi nhìn thấy Lôi Quang hạ xuống.
Lawrence nhảy xuống từ lưng rồng, cảm giác đặt chân lên mặt đất khiến hắn hoàn toàn tỉnh táo lại từ tốc độ cao của chuyến bay vượt không gian.
"Astra các hạ, chúng ta đã đến."
Lawrence nói với Astra.
Astra nhẹ nhàng gật đầu, một lần nữa dùng sức mạnh của mình giúp Than Cầu mở ra đủ vết nứt không gian để mình đi qua.
Sau khi Astra tiến vào vết nứt không gian, Lawrence dẫn Thái Dương và Hắc Vương lần lượt xuyên qua vết nứt không gian, trở về Hắc Thạch Lĩnh.