Lawrence tiến đến rìa đại lục trôi nổi, dưới chân là vực sâu vạn trượng.
Từ nơi này nhìn ra, tầm mắt vừa trống trải, vừa... tuyệt vọng.
Toàn bộ thế giới tựa như một sa bàn vỡ nát.
Vô số mảnh vụn đại lục lớn nhỏ, hình dạng khác nhau, lẳng lặng trôi lơ lửng giữa vũ trụ đen kịt.
Trên một vài mảnh vụn, có thể lờ mờ thấy hình dáng thành phố, những ngọn tháp cao vút đã gãy đổ, tường thành hùng vĩ cũng sụp đổ, tất cả chìm trong lớp tro bụi tĩnh lặng.
Trên những mảnh vụn khác, có thể thấy lòng sông khô khốc, những khe nứt ngoằn ngoèo như vết sẹo trên mặt đất.
Lawrence thậm chí nhìn thấy một đại dương đóng băng khổng lồ, bị tách rời khỏi lục địa một cách thô bạo, nước biển đông cứng thành hình thù kỳ dị, bên trong dường như còn phong kín bóng dáng của những sinh vật biển khổng lồ.
Đây là một bức tranh mạt thế vĩ đại đến nghẹt thở, vừa bi thương vừa lạnh lẽo đến rợn người.
Ở nơi này, không có sự sống, không có âm thanh, không có gió.
Chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh hằng và sự sụp đổ chậm chạp.
"Nơi này..."
"Đã là một nấm mồ."
Pháp sư Wendel cảm thán.
"Không, nơi này không phải nấm mồ."
Pháp sư Delin mở mắt, nói.
"Trong nấm mồ chôn cất thi thể, còn ở nơi này... ngay cả thi thể cũng không còn.”
Ông chậm rãi lắc đầu, giọng trầm trọng.
"Bản nguyên của thế giới này đã bị cướp đoạt."
"Thế giới bản nguyên?"
Lawrence quay người, nhìn pháp sư Delin, nhắc lại cụm từ có phần xa lạ này.
Hắn từng thấy những ghi chép rời rạc, sơ sài về nó trong một vài điển tịch, nhưng quá mơ hồ, giống như truyền thuyết thần thoại.
Giờ khắc này, pháp sư Delin lại dùng giọng chắc chắn như vậy, liên hệ nó với cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Pháp sư Delin ngẩng đầu, ánh mắt quét qua khoảng không tĩnh lặng, quét qua những xác lục địa trôi nổi.
"Thế giới bản nguyên là nền tảng tồn tại và phát triển của một thế giới. Nó là tập hợp của tất cả các quy tắc, là nguồn gốc của mọi vật chất và năng lượng, là bằng chứng cho thấy một thế giới có 'sự sống'."
"Ngươi có thể tưởng tượng nó như rễ của một cái cây lớn. Có rễ, cây mới có thể hút chất dinh dưỡng từ đất, mới có thể lớn lên, nở hoa kết trái."
"Một thế giới có bản nguyên, mới có thể sinh ra sự sống, mới có thể diễn hóa văn minh, mới có thể duy trì sự tuần hoàn năng lượng vô tận."
Lời nói của pháp sư Delin như một chiếc chìa khóa, mở ra cho Lawrence cánh cửa dẫn đến một lĩnh vực nhận thức hoàn toàn mới.
"Thế giới không có bản nguyên..."
Lawrence nhìn pháp sư Delin, khẽ nói.
"Sẽ giống như bây giờ, chậm rãi khô héo, đi đến diệt vong?"
"Không phải chậm rãi khô héo.”
Pháp sư Delin lắc đầu, sửa lại.
"Là bị tuyên án tử hình trong khoảnh khắc."
"Ngay khi thế giới bản nguyên bị rút đi, mọi quy tắc của thế giới này đều mất đi sự chống đỡ. Đại lục sẽ vỡ vụn, đại dương sẽ bốc hơi, bầu trời sẽ sụp đổ, thời gian và không gian cũng trở nên bất ổn."
"Cảnh tượng chúng ta thấy bây giờ chỉ là quá trình thối rữa chậm chạp của thi thể sau khi chết mà thôi."
Đại sư Barnaby đứng bên cạnh nghe trợn mắt há mồm, ông đẩy cặp kính luyện kim của mình, lẩấm bẩm.
"Không thể tin được... Sức mạnh gì mới có thể 'cướp đi' gốc rễ của cả một thế giới?"
Đây cũng chính là câu hỏi Lawrence muốn hỏi.
"Là một thế giới khác."
Đại sư Wendel đột ngột lên tiếng, giọng ông băng lãnh và cứng nhắc.
Ông nói từng chữ một.
"Chiến tranh giữa các thế giới, kẻ thắng, ăn sạch tất cả."
Pháp sư Delin im lặng một lát, cuối cùng nặng nề gật đầu.
"Đúng vậy."
"Khi văn minh của một thế giới phát triển đến cực hạn, khi những cường giả đứng đầu đi đến cuối con đường của họ, họ sẽ nhận ra rằng chỉ dựa vào tài nguyên của thế giới mình là không đủ để tiến thêm một bước."
"Con đường dẫn đến cấp độ cao hơn đã bị khóa chặt."
"Thế là, họ sẽ hướng ánh mắt về những thế giới khác trong hư không vô tận."
Lời của pháp sư Delin khiến tim Lawrence chợt thắt lại.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng lên đến đỉnh đầu.
"Xâm lăng, chinh phục, và... cướp đoạt."
Giọng nói của Delin bình tĩnh đến đáng sợ, vạch trần một sự thật tàn khốc.
"Cướp đoạt toàn bộ tài nguyên, mọi sinh mạng, và chiến lợi phẩm cuối cùng - Thế giới bản nguyên."
"Đối với những cường giả đạt đến đỉnh phong, việc dung hợp một thế giới bản nguyên hoàn chỉnh là con đường tắt nhanh nhất để phá vỡ xiềng xích, thăng tiến lên cấp độ cao hơn."
"Đó cũng là con đường man rợ nhất, đẫm máu nhất và hiệu quả nhất."
Lawrence đã hiểu.
Cái gọi là thế giới mạt thế này.
Nơi đây là một chiến trường!
Tàn tích của một thế giới bại trận!
"Đúng vậy."
Pháp sư Delin khẳng định.
"Ý chí của thế giới này đã tiêu vong, văn minh của nó bị phá hủy, thế giới bản nguyên bị kẻ thắng cướp đoạt, dùng làm chiến lợi phẩm, để đúc thành bàn cân, hoặc thậm chí... vũ khí diệt thế cấp thất giai."
Lawrence cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Hôm nay, hắn mới nhận ra rằng tầm nhìn của mình vẫn còn quá nhỏ bé.
Bàn cờ thực sự không nằm trên đại lục này, thậm chí không nằm trong thế giới này.
Thế cuộc thực sự nằm giữa các thế giới vô tận!
Và những tồn tại thất giai cao cao tại thượng kia, sự sinh ra của họ được xây dựng trên chồng chồng lớp lớp xương trắng của cả một thế giới!
Lời của pháp sư Delin vang vọng rất lâu, khoảng không tĩnh lặng không còn ai lên tiếng.
Câu trả lời lúc này nghe thật nhợt nhạt.
Diệt thế cấp thất giai.
Chồng chất xương trắng của cả một thế giới.
Những từ ngữ này như những ngọn núi nặng trĩu, đè nặng trong lòng mỗi người.
Lawrence đứng trên lưng rồng Thiểm Điện rộng lớn, ánh mắt hướng về những xác đại lục trôi nổi trong bóng tối vô tận.
Những mảnh vụn khổng lồ, im lặng, như những tấm bia mộ trầm mặc, kể lại khúc bi ca cuối cùng của một nền văn minh.
"Đi thôi."
Không biết bao lâu sau, pháp sư Wendel mất kiên nhẫn lên tiếng, phá vỡ sự im lặng nghẹt thở.
Giọng ông khàn khàn, mang theo một chút bực bội.
"Cứ đứng đây cũng chẳng thấy hoa gì. Đã đến rồi thì nhìn xung quanh xem, trong thế giới của kẻ thất bại này còn sót lại thứ gì đáng giá không."
Vị pháp sư truyền kỳ này vẫn thực tế, thậm chí có chút khắc nghiệt như trước.
Nhưng lời của ông như một mũi kim, chọc thủng những suy nghĩ gần như đóng băng của mọi người.
Pháp sư Delin gật đầu, đồng ý.
"Wendel nói đúng, thương tiếc quá khứ vô nghĩa, chúng ta đến đây để khám phá. Hiểu rõ nguyên nhân thất bại, mới có thể tránh được thất bại."
Lawrence hít sâu một hơi, trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Hắn vỗ vỗ cổ Thiểm Điện.
"Thiểm Điện, chúng ta xem xét kỹ khu vực mảnh vụn lục địa này."
"Gào!"
Thiểm Điện vỗ cánh, hóa thành một vệt chớp.
Không có gió.
Thế giới này dường như ngay cả gió cũng đã chết.
Đại sư Barnaby đỡ cặp kính luyện kim, sắc mặt hơi tái nhợt.
"Nơi này... năng lượng nguyên tố ở đây thực sự là một mớ hỗn độn. Tất cả các nguyên tố đều đang suy biến, chôn vùi, như một nồi cháo nấu sắp cạn."
Là một nhà luyện kim thuật, ông cực kỳ nhạy cảm với năng lượng.
"Ở nơi như thế này, nếu không đạt đến cấp lĩnh vực, e rằng ngay cả một chiêu hỏa cầu thuật cấp thấp nhất cũng không thi triển được, ma lực sẽ bị môi trường phân giải trong nháy mắt."
Pháp sư Delin giải thích.
"Thế giới bản nguyên bị cướp đi, mạng lưới pháp tắc sụp đổ, các nguyên tố tự nhiên mất đi sự ràng buộc, quay về trạng thái hỗn loạn nguyên thủy nhất. Ở đây, ngoại trừ dựa vào lĩnh vực của bản thân hoặc ma lực cường đại để cưỡng ép thi pháp, bằng không mọi ma pháp đều không thể tồn tại ổn định."
Lawrence im lặng, chỉ lẳng lặng cảm nhận mọi thứ.
Hắn thử điều động ma lực trong cơ thể, quả nhiên cảm thấy một lực hút và lực đẩy cực lớn từ bên ngoài, khiến việc vận chuyển ma lực trở nên khó khăn và gian khổ, tiêu hao cũng lớn hơn ở thế giới vật chất chính gấp nhiều lần.
Đột nhiên, một cảm giác rợn người không báo trước xuất hiện.
Không phải thị giác, cũng không phải thính giác.
Mà là một dự cảm nguy hiểm bắt nguồn từ trực giác kỵ sĩ.
"Cẩn thận!"
Hắn khẽ quát lên, đồng thời pháp sư Delin và pháp sư Wendel đã ngấng đầu, nhìn về phía hư không bên phải.
Nguy hiểm xuất hiện từ nơi đó.
Không gian nơi đó như mặt hồ phẳng lặng bị ném đá, tạo ra những vòng sóng vô hình.
Ngay sau đó, mười ba cái bóng đen kịt dài mười mấy mét xé rách không gian, lặng lẽ lao ra từ tâm chấn động!
Đó là mười ba con quái vật hình thù dữ tợn.
Chúng có thân hình giống chó săn, nhưng bên ngoài không phải lông, mà là một loại da dường như được hình thành từ bóng tối đông đặc, lấp lánh ánh sáng quỷ dị không phải vàng không phải đá.
Tứ chi của chúng là những lưỡi xương sắc bén như dao, không có mắt, vị trí đầu chỉ có một cái miệng lớn không khép, đầy răng nhọn.
Đáng kinh hãi nhất là khí tức tỏa ra từ chúng.
Mỗi một con đều đạt đến cấp lĩnh vực!
"Hư không khuyển."
Pháp sư Delin nói.
"Những kẻ săn mồi lang thang trong khe nứt giữa các thế giới, chúng cực kỳ nhạy cảm với khí tức của sự sống và năng lượng. Tinh bích của thế giới này đã vỡ vụn, đối với chúng, nơi này là một bãi săn không phòng bị."
Mười ba con hư không khuyển cấp lĩnh vực!
Tốc độ của chúng vượt quá sức tưởng tượng, khi tấn công, không mang theo một tiếng động nào, chỉ có mười ba vệt đen thuần túy, nuốt chửng ánh sáng, lao thẳng về phía mọi người trên lưng Thiểm Điện!
"Hừ, lũ sâu bọ trong hư không."
Pháp sư Wendel hừ lạnh một tiếng.
Ông động thủ.
Vị truyền kỳ có danh hiệu "Lò luyện" này thậm chí không có động tác thừa, chỉ tùy ý vung chiếc áo choàng pháp sư màu xám rộng thùng thình.
Hô!
Khoảnh khắc sau, một nắm "đốm lửa nhỏ" đỏ thẫm bay ra từ tay áo ông.
Những đốm lửa nhỏ ban đầu chỉ bằng móng tay, nhưng ngay khi rời khỏi tay áo, chúng đã phình to lên!
Chỉ trong nháy mắt, đám mây lửa biến thành một biển lửa che trời, ngọn lửa đỏ thẫm cuồn cuộn, bao phủ hoàn toàn không gian phía trước khoảng một ngàn mét.
Mười ba con hư không khuyển khí thế hung hăng lao tới không kịp phản ứng, đâm thẳng vào vùng đất nóng bỏng này.
"Gào..."
Một tiếng kêu gào thê lương đến méo mó.
Trong đám mây lửa, cơ thể một con hư không khuyển vừa bị ngọn lửa vàng bao quanh, lớp da cứng rắn của nó đã tan rã nhanh chóng như tuyết đưới ánh mặt trời, ngay sau đó là cơ bắp, xương cốt, và cuối cùng là hạt nhân đại diện cho sức mạnh lĩnh vực của nó.
Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đến một giây.
Tiếng kêu thảm thiết im bặt.
Mây lửa đến nhanh, đi cũng nhanh.
Pháp sư Wendel dường như chỉ đang trút bỏ một chút phiền muộn trong lòng, nhẹ nhàng nắm chặt tay.
Biển lửa trên bầu trời như cá voi hút nước, cuộn ngược trở lại, một lần nữa biến thành một tia lửa đỏ thẫm, biến mất vào tay áo ông, không để lại dấu vết.
Bầu trời lại khôi phục sự tĩnh lặng.
Như chưa có gì xảy ra.
Mười ba con hư không khuyển cấp lĩnh vực không để lại một chút tro tàn, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới này.
"Hừ, lãng phí thời gian."
Đại sư Wendel quay đầu lại, có chút bất mãn lầm bầm một câu.
Đại sư Barnaby há hốc miệng, ngơ ngác nhìn tay áo của pháp sư Wendel, rồi nhìn khoảng không trống rỗng, yết hầu khó khăn nuốt xuống một cái.
Đây chính là... Truyền kỳ?
Đây chính là sức mạnh cấp thiên tai?
Trong lòng Lawrence cũng dậy sóng dữ dội.
Đòn tấn công vừa rồi của pháp sư Wendel hời hợt, nhưng ẩn chứa uy năng kinh khủng thiêu rụi mọi thứ.
"Tiếp tục đi."
Giọng pháp sư Delin kéo Lawrence khỏi sự rung động.
"Xem ra chuyến đi này sẽ không được yên bình."
Thiểm Điện gầm nhẹ một tiếng, tiếp tục bay về phía trước.
Những gì xảy ra sau đó đã chứng minh lời của pháp sư Delin.
Sau mỗi khoảng thời gian, lại có đủ loại ma vật hư không hình thù kỳ quái chui ra từ những điểm yếu của không gian, cố gắng tấn công nhóm "thức ăn" tỏa ra khí tức sự sống quyến rũ của họ.
Có những nhóm kết bè kết đội như cá diếc sang sông, cũng có những con có kích thước bằng đồi, toàn thân mọc đầy xúc tu năng lượng.
Nhưng tất cả đều không ngoại lệ.
Bất kể đến là gì, số lượng bao nhiêu.
Pháp sư Wendel chỉ đơn giản là vung tay áo một cách thiếu kiên nhẫn.
Một đám mây lửa vung ra.
Một đám mây lửa thu hồi.
Thế giới lại trở nên thanh tịnh.
Trước ngọn lửa của "Lò luyện" Truyền kỳ, những ma vật hư không khiến những cường giả cấp lĩnh vực thông thường phải đau đầu trở nên yếu ớt như tờ giấy.
Điều này khiến Lawrence có một nhận thức hoàn toàn mới và sâu sắc hơn về tầm quan trọng của hai chữ
Sau khi dễ dàng thiêu rụi một con nhện bóng tối đang lén lút tiến đến, Thiểm Điện đã đưa họ tiến sâu vào lục địa mảnh vụn.
Nơi đây từng là một dãy núi hùng vĩ.
Giờ chỉ còn lại vô số vết đứt gãy kinh hoàng bị cắt ngang và những ngọn núi khổng lồ lơ lửng giữa không trung.
Ngay khi Lawrence đang chăm chú quan sát tàn tích của một thành phố được khoét sâu vào núi thì khóe mắt hắn bắt được một tia khác thường.
Ở sâu trong tàn tích thành phố.
Có một chút ánh sáng yếu ớt.
Lấp lánh.
Rồi tắt.
Giống như một kiểu hô hấp có quy luật nào đó.
Đôi cánh rồng khổng lồ của Thiểm Điện điều chỉnh góc độ, hướng xuống và lướt đi một cách ổn định.
Khi khoảng cách được rút ngắn, hình dáng của thành phố đó càng trở nên rõ ràng.
Đây là một thành phố khổng lồ dựa vào dãy núi hùng vĩ, vô số kiến trúc xây dựng dựa vào núi, lẽ ra phải là một cảnh tượng tráng lệ.
Nhưng giờ chỉ còn lại xác.
Tường thành khổng lồ bị đứt gãy, để lộ ra những kẽ hở như răng lược.
Những ngọn tháp cao vút bị chặt đứt tận gốc, chỉ còn lại nền móng.
Những con đường rộng rãi bị đá rơi và phế tích kiến trúc phá hủy hoàn toàn.
Một nửa là phế tích, một nửa đã biến mất không dấu vết.
Nửa còn lại của thành phố, kể cả ngọn núi mà nó dựa vào, đã biến mất trong hư không, chỉ để lại một mặt cắt khổng lồ đáng sợ.
Trong bóng tối của phế tích, những bóng dáng vặn vẹo đang lén lút đi lại, lang thang.
Hình thái của chúng khác nhau, có những con giống như những con sói khổng lồ săn mồi trong bóng tối, có những con giống như những đám bùn đen ngọ nguậy không ngừng, và một số ma vật kỳ quái khác xuất hiện trong đống đổ nát của thành phố.
Ma vật hư không.
Chúng như những con kền kền tìm kiếm cái chết, gặm nhấm những phần thịt còn sót lại trên xác chết của nền văn minh này.