Bước Vào Thế Giới Phép Thuật

Lượt đọc: 138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 76
"Buổi hòa nhạc"

❊ ❊ ❊

Không biết có phải cố ý hay không, dấu vết của nhóm Jon đã không bị Dumbledore phát hiện.

Kéo hai người bạn học đang như xác chết vào sâu trong hang núi, Jon vung đũa phép biến ra một dòng suối mát tạt thẳng vào mặt Eddie, lúc này mới đánh thức được tinh thần của cậu ta quay về.

Vài giây sau, Jon nhắm mắt tựa vào bức tường ẩm ướt và lạnh lẽo, tắt đi phép thuật "Lắng Nghe Gió Nói" vừa mới giải phóng cách đó không lâu, sau khi xác nhận bên ngoài đã an toàn, cậu mới điên cuồng thở dốc.

Eddie cũng thở dốc cùng cậu, cái lạnh buốt truyền từ bức tường đến khiến cả hai đều có cảm giác như vừa nhặt lại được mạng sống từ cõi chết.

"Phù thủy hắc ám đã mò tới tận Hogwarts rồi, chuyện này phải sớm báo cho Hiệu trưởng biết."

Eddie vừa thở hồng hộc vừa vẫy đũa phép, ánh huỳnh quang yếu ớt chiếu rọi trước mặt hai người, bên cạnh là Bain đang nằm gục.

Jon không cần nghĩ ngợi gì liền bác bỏ quyết định này, nếu thực sự cần nói với Dumbledore thì vừa rồi cậu đã trực tiếp đi ra ngoài rồi.

"Cậu đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, hơn nữa chúng ta căn bản cũng không gặp được Hiệu trưởng."

"Vậy thì nói với các giáo sư..."

"Học sinh dưới lớp ba tự ý trốn ra ngoài trường là vi phạm nội quy, cậu định dùng cách nào để bị đuổi học đây?"

"Nhưng lúc đầu cậu rõ ràng đã bảo tớ đi tìm Giáo sư Flitwick cầu cứu mà."

"Kế hoạch không đuổi kịp biến hóa, lúc đó tớ còn nghĩ đến việc để Giáo sư Sprout tới cứu tớ nữa cơ, chẳng phải là vì tên phù thủy hắc ám kia không đuổi theo vào đây sao?"

"Được rồi."

Nói chuyện một lát, nhịp tim như muốn nổ tung của Eddie cũng dần bình phục lại. Bain nằm bên cạnh cậu ta ngủ say như một người chết, còn Jon ngồi đối diện thì cúi đầu, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

"Hôm nay phải cảm ơn cậu. Nói thật thì trước đây chưa từng có ai giúp tớ đánh nhau cả."

"Tớ thế này thì giúp gì được cậu chứ, đều là tự cậu ra tay đấy chứ, tớ chẳng qua chỉ là tiếp ứng một chút thôi. Hơn nữa, đây chẳng phải là vì Bain sao."

Nghe Jon nói vậy, Eddie sửng sốt một chút rồi vội vàng từ chối. Cậu ta làm sao không nhìn ra thực lực của Jon từ lâu đã vượt xa phạm vi hiện tại của mình. Tên phù thủy hắc ám kia có thể khống chế Bain một cách triệt để, nhưng Jon lại không chịu mấy ảnh hưởng, đủ để thấy bản lĩnh của Jon.

Thế nhưng những lời này ẩn ý bên trong lại khiến Eddie có chút bất ngờ.

"Cậu không có bạn bè sao? Tớ cứ nghĩ cậu và nhóm Stephen có quan hệ rất tốt."

"Không phải, họ là những người bạn tốt tớ mới quen sau khi đến trường. Nhưng trước khi đi học, tớ sống ở khu cư dân Muggle."

Jon lắc đầu, chun mũi: "Bởi vì bản thân có ma pháp nên bạn bè rất ít, hoặc có thể nói là bạn chân chính không nhiều. Hơn nữa những đứa trẻ Muggle đó quá yếu ớt. Sau khi đến trường, bọn Stephen ngày thường đều bận rộn học tập không ngơi tay, cho nên cũng không thể giúp tớ... đánh nhau."

Khi nói những lời này, Jon có chút chột dạ. Nếu lời này bị ba người cùng phòng nghe thấy, chắc chắn họ sẽ đè cậu ra giường mà "hành hạ" mất: "Chủ yếu là tớ đã sớm học được cách không gây phiền phức, cũng không có chỗ nào cần phải đánh nhau cả."

"Thế thì chẳng phải rất tốt sao? Thật ra tớ cũng chẳng khá hơn cậu là bao. Lần này thực sự cảm ơn cậu đã giúp tớ cứu được Bain về."

"Bain đối với cậu là một người bạn rất quan trọng sao?"

"Tất nhiên rồi, cậu ấy là người đầu tiên nói chuyện với tớ sau khi khai giảng. Hơn nữa cậu ấy rất hiền lành và cởi mở, chỉ là học tập không được tốt lắm."

Nếu không thì cũng chẳng đến mức bị phù thủy hắc ám nhắm vào.

Nhìn thấy thời gian đã qua nửa đêm, Jon và Eddie đã khôi phục lại thể lực, người trước người sau kéo Bain đang ngủ say đi ngược về theo mật đạo.

Lúc đi chỉ mất hơn một tiếng, nhưng lúc về thời gian lại tăng lên gấp đôi. May mà kịp vào cuối tuần, ngày mai vẫn là một ngày có thể nghỉ ngơi.

Đưa Eddie đang đỡ Bain đến dưới tháp Ravenclaw, Jon tiễn hai bóng người đi lên lầu, còn bản thân thì đột nhiên biến mất trong bóng tối.

Bùa Tan Ảo Ảnh dùng nhiều rồi, ngay cả việc niệm chú cũng trở nên lưu loát hơn hẳn.

Lặng lẽ trở về ký túc xá của mình, để lại một mẩu giấy nhắn bên ngoài rèm giường của Stephen, Jon quay đầu chui vào trong rèm giường của mình.

Helga đã nói vài ngày nữa sẽ gọi Jon vào không gian bức tranh, trước đó, Jon có thể tranh thủ nghỉ ngơi một thời gian ngắn.

Sợi dây thần kinh đang căng thẳng vừa thả lỏng ra, tinh thần của Jon liền bắt đầu mơ màng, không lâu sau, cậu lại chìm vào giấc ngủ.

---❊ ❖ ❊---

Sáu ngày sau, lại là một ngày thứ Bảy.

Chuyện về phù thủy hắc ám không có bất kỳ ai biết đến. Bain đã khôi phục lại bình thường ngay ngày hôm sau, hoàn toàn giống như chưa từng trúng phải ma thuật hắc ám.

Jon cũng đã trải qua một tuần yên bình.

Ba người Stephen lần lượt thức dậy vào buổi sáng, nhưng Jon thì mãi vẫn chưa dậy. Cả ba người cũng đã quen với việc này nên không thèm quản cậu, tự mình rời đi.

Jon lúc này tự nhiên là đang ngủ trên giường, nhưng tinh thần của cậu thì đang ở trong tòa lâu đài ma pháp của Helga.

Ánh mặt trời gay gắt được mô phỏng chiếu xuống từ một nơi nào đó không xác định, thiêu đốt da thịt của Jon, cái nóng khó dung thứ đó vô cùng chân thực.

Xem ra, cùng với việc nồng độ ma pháp trong môi trường ma thuật tổng thể của thế giới tăng lên, ma lực của Helga cũng đã khôi phục lại rất nhiều.

Giống như lần tiến vào này, Jon không xuất hiện trực tiếp trước mặt Helga, mà là đi ra từ một cánh cổng nào đó trong hư không, rồi bước chân lên hòn đảo nổi khổng lồ đang tồn tại trong một trạng thái đặc biệt này.

Thế là Jon lần theo ký ức trong trí óc bước tới kiến trúc mang phong cách cổ kính này. Cậu đứng trên quảng trường nhìn những tinh linh hoa viên đang bay lượn trong vườn hoa, bỗng nhiên phát hiện ra một số điều trước đây chưa từng chú ý.

Thế giới này đã ngày càng tiến gần đến thực tại hơn.

Lý thuyết tương tự về không gian đa chiều Jon đã tiếp xúc rất nhiều, nhưng nguyên lý để những không gian này thực sự tồn tại là gì thì Jon tạm thời vẫn chưa nghiên cứu tới.

Cậu còn chưa kịp quan sát kỹ những chi tiết này thì cánh cửa lớn bên cạnh đã bắt đầu rung chuyển, dường như cánh cửa làm bằng đồng xanh được hé mở một khe nhỏ, phía sau cửa là một khoảng đen kịt.

Một luồng gió mát từ trong cửa thổi ra, cùng với đó là giọng nói của Helga vang lên.

"Đừng đứng ngốc ở ngoài đó nữa, vào đi."

Trong bóng tối, giọng nói của Helga vang vọng vô cùng trống trải: "Thời khắc chứng kiến kỳ tích đến rồi."

Jon lách người qua khe cửa đang mở ra.

Không biết tại sao, cánh cửa này Jon căn bản không thể đẩy nhúc nhích được chút nào.

Trong đại sảnh không có chút ánh sáng nào, tất cả các cửa sổ đều được che kín bởi những tấm rèm dày cộp.

Tiếng vĩ cầm thanh tao vang vọng trong đại sảnh, lọt vào tai Jon ngay khi cậu bước vào khoảng tối này.

Một giai điệu quen thuộc.

Từ nhỏ đã được cha hun đúc, Jon vốn có chút hiểu biết về âm nhạc cổ điển nghe một lát liền nhận ra nguồn gốc của khúc nhạc này.

Tươi đẹp, thuần khiết, chất phác, cao quý, giai điệu có tầng lớp rõ ràng, sâu lắng thông suốt, thành kính và chân thành.

Đây là một khúc nhạc tôn giáo, xuất hiện vào đầu thế kỷ này, lẽ ra không phải là thứ mà Helga có thể biết được.

Cho nên, việc này có lẽ là có liên quan đến tên phù thủy hắc ám đã chết dưới tay Dumbledore kia chăng?

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:55
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »