"Giáng sinh vui vẻ, dì May."
Jon bước vào trong nhà, cái nhìn đầu tiên liền thấy dì May Young đang ngồi trên sô pha đọc tờ "Nhật báo Tiên tri" hôm nay.
"Giáng sinh vui vẻ, Jon." May Young gập tờ báo lại, ngẩng đầu nhìn Jon mỉm cười nói: "Thích món quà dì tặng con không?"
"Tất nhiên, tất nhiên rồi ạ."
Jon gật đầu trả lời, dì May tặng cho cậu một sợi dây chuyền đạo cụ luyện kim có chút cổ xưa, kiểu dáng rất đẹp mắt, nhưng cụ thể dùng để làm gì thì Jon vẫn chưa nghiên cứu ra.
"Sợi dây chuyền đó rất đẹp."
May Young hài lòng gật đầu: "Đó là phần thưởng năm xưa dì tham gia thi đấu ở Pháp nhận được, nghe nói là tác phẩm của bậc thầy luyện kim Nicolas Flamel, có điều hiện tại nó đã không còn tác dụng gì quá lớn đối với dì nữa."
Nữ phù thủy lại tinh nghịch nháy mắt: "Tác dụng của nó con có thể tự mình khám phá."
Jon lại gật đầu, vốn dĩ cậu không quá để tâm đến sợi dây chuyền đó, nhưng nghe dì nói như vậy, cậu quyết định lát nữa sẽ về nghiên cứu một chút.
Tác phẩm của Nicolas Flamel, vị phù thủy luyện kim truyền kỳ đã sống hơn sáu trăm năm này, tạo nghệ trong thuật luyện kim tuyệt đối là cấp bậc thần thánh, Jon rất có hứng thú.
"Dì ơi, ngoại ở đâu vậy ạ? Con vẫn chưa chúc ngoại Giáng sinh vui vẻ."
May Young giơ tay chỉ chỉ lên lầu: "Đang đọc sách trong thư phòng đấy, con trực tiếp đi lên là được."
Jon hơi khom người, sau đó đi lên lầu.
Sở dĩ cậu đến tìm bà ngoại vào lúc này là vì chuyện này không có cách nào giấu giếm được.
Trước khi nghỉ phép, cậu đã nhờ bà ngoại giúp mua một ít nguyên liệu cần thiết cho ma pháp trận, cho nên chuyện này ngay từ đầu đã không thể giấu được.
Dù bà ngoại không hỏi, cậu cũng phải khai ra vài thứ, dù sao bà ngoại cũng là người nhà của mình, vừa không cần lo lắng bị lộ bí mật, sau này lại còn có thể giúp cậu che mắt người ngoài.
"Ngoại ơi, con vào được không ạ?"
Jon gõ gõ cửa thư phòng, rồi cánh cửa liền từ bên trong tự động mở ra.
"Jon nhỏ, có chuyện gì thế?"
Carolina Young đang ngồi sau bàn viết đeo kính đọc sách, một bà lão ngoài sáu mươi tuổi, chính là độ tuổi nhàn rỗi nhất, lúc này phu nhân Carolina tinh thần vô cùng phấn chấn, trông còn có vẻ khỏe khoắn hơn cả Jon.
Jon trước tiên chúc mừng Giáng sinh vui vẻ, sau đó mới ngồi xuống phía đối diện bàn viết, nói ra ý định của mình.
Tất nhiên cậu chỉ nói là mình muốn luyện tập một loại ma pháp trận, cho nên thời gian này nếu có dao động ma pháp lớn nào thì mong bà ngoại bao che giúp, ánh mắt của phu nhân Carolina trông rất nghiền ngẫm, đến mức Jon vô thức nghĩ rằng lời nói dối của mình đã bị vạch trần, có chút căng thẳng.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cuối thể cậu vẫn an toàn vượt qua thử thách.
Dù bà ngoại là vì thiên vị đứa cháu nhà mình, hay là vì nguyên nhân nào khác, Jon đều không quan tâm, chỉ cần bên này không còn nỗi lo gì nữa, cậu có thể buông tay ra mà làm.
Theo yêu cầu của Jon, Rolf đã cùng Lynn dọn đến trang viên Isar, bởi vì không biết cái ma pháp trận kia có mang lại dao động ma pháp bất thường nào không, hiện tại trong bụng Lynn đang mang thai, vạn nhất bị ảnh hưởng thì không tốt.
Chuẩn bị xong những chuyện vặt vãnh này, Jon mới bắt đầu thực sự xử lý chuyện bức họa.
Thực ra cái gọi là ma pháp trận này, khác với ma pháp trận của giới phù thủy thông thường, bởi vì "ma pháp trận" này không phải là một trận pháp.
Ma pháp trận của giới phù thủy thiên về sự thịnh hành của thuật luyện kim, do ma lực trên thế giới dần dần trở nên ít đi, việc chế tạo ra các vật phẩm ma pháp mới thông qua một số vật phẩm bản thân đã có ma lực này dần dần được lưu truyền rộng rãi, nhưng ở thời đại của Helga, thuật luyện kim chỉ là một phân nhánh ma pháp tương đối hẻo lánh.
Lúc đầu, Jon nghĩ thuật luyện kim chính là hóa học thời kỳ đầu, nhưng sau đó phát hiện hóa học và thuật luyện kim vẫn có sự khác biệt rất lớn, nghe được lời giải thích phiên bản mới từ Helga, lại cảm thấy hoàn cảnh của thuật luyện kim thực ra cũng khá khó khăn.
Cả giới Muggle lẫn giới phù thủy đều không chào đón nó.
Nếu không phải giới ma pháp bắt đầu trở nên suy thoái, thuật luyện kim cũng sẽ không biến thành một môn học huyền thoại.
Mặc dù bản thân môn học này cũng rất đáng để nghiên cứu.
Nói lại về "ma pháp trận" của Helga.
Giống như bức họa ma pháp, loại "ma pháp trận" này cũng được coi là một loại ma pháp liên kết cổ xưa về cơ bản đã thất truyền, tác dụng là kết nối hai khoảng không gian lại với nhau.
Nhưng phàm là ma pháp liên quan đến khái niệm không gian và thời gian, không có cái nào là cấp bậc của Jon hiện tại có thể bố trí ra được, thế nhưng Helga năm đó có thể lợi dụng ma pháp đặc thù trên bức họa để hoàn thành việc xây dựng thế giới bức họa, tự nhiên là có chỗ độc đáo của riêng bà.
Cái ma pháp trận mà Jon hiểu này, chính là một trong những ma pháp độc quyền mà Helga nắm giữ.
Nói về nguyên lý của nó, thực ra chính là bắt chước theo phương thức khi phù thủy thi triển ma pháp, đem quá trình hoàn thành ma pháp lớn này từ trong cơ thể chuyển dịch ra ngoài cơ thể, chỉ cần nguyên liệu chuẩn bị đầy đủ, ma lực chống đỡ đủ lớn, độ hoàn thành của ma pháp có thể đạt tới mức cao nhất.
Chỉ là nguyên lý thì nói thì dễ làm thì khó, Jon thậm chí từng thử qua bằng cách bắt chước, tự mình tạo ra một "ma pháp trận" như vậy, nhưng rõ ràng là cậu đã thất bại.
Phù thủy thi triển ma pháp trong cơ thể là một loại bản năng, nhưng đem quá trình thi triển ma pháp này ra bên ngoài thì khó khăn hơn nhiều.
Trình độ không đủ, không thể gượng ép.
Vá víu chắp vá sẽ không có kết quả tốt, đặc biệt là những thứ thuộc về thế giới huyền bí, bởi vì chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ dẫn phát phản ứng dây chuyền quy mô lớn, cho nên phải cẩn thận đối đãi.
Tạm thời cứ thành thật làm công cụ nhân là tốt nhất.
---❊ ❖ ❊---
Jon đứng trên ghế, dùng vật liệu kết dính đặc biệt bôi bột vàng lên tường.
Loại bột vàng này chính là một loại màu vẽ ma pháp, về cơ bản đều bị các gia tộc kế thừa bức họa ma pháp lột sạch lũng đoạn, chỉ có thể mua được ở một số rất ít cửa hàng.
Jon cũng là nhờ vào bà ngoại của mình, mới có thể mua được thứ này từ một cửa hàng ở hẻm Xéo.
Dùng màu vẽ ma pháp vẽ ra đường nét của ma pháp trận trên tường, Jon theo lời Helga nói, dán tất cả các nguyên liệu lên đường nét của trận pháp, sau đó thêm ma lực ấn vào trong màu vẽ ma pháp —— bước này là do gia tinh Kaleidi hoàn thành.
Dù sao sự kiểm soát ma lực của Jon vẫn chưa đủ tinh tế, không thể đảm bảo bản thân không làm tổn hại đến những nguyên liệu này.
"Như thế này là được rồi chứ?"
Jon tỉ mỉ ngắm nghía ma pháp trận một lượt, kiểm tra xem có bỏ sót thứ gì không, rồi lại hỏi Kaleidi như vậy.
"Vâng, thưa chủ nhân, theo như mô tả của ngài, hiện tại không có bước nào bị bỏ sót cả."
Kaleidi cung kính nói với Jon.
Nhưng Jon biết sự cung kính hôm nay không phải vì cậu là chủ nhân của Kaleidi, mà là vì cậu là hậu duệ của Hufflepuff, từ lúc cậu giao bức họa cho Kaleidi vào buổi sáng, gia tinh này đã kích động một cách bất thường.
Cậu đã đánh giá thấp tầm ảnh hưởng của Helga đối với các gia tinh rồi.