Jon cảm thấy Helga đã quá khiêm tốn.
Vị tổ tiên từ ngàn năm trước của cậu — vì không biết đã qua bao nhiêu thế hệ nên Jon thực sự không biết phải xưng hô thế nào với Helga — sở hữu nhãn quang phép thuật vượt thời gian. Cho dù phép thuật của giới phù thủy liên tục được cải tiến, nhưng những kiến giải của Helga vẫn luôn vô cùng độc đáo.
Sau khi nghe Helga giảng giải về bước thi triển ban đầu của Bùa Tan ảnh, Jon liền từ bỏ ý định nắm vững câu chú này ngay lập tức.
"So với việc chế tạo Áo khoác Tàng hình, loại bùa ẩn thân thô sơ như Bùa Tan ảnh vào thời của ta là không thực dụng. Thời bấy giờ hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt, nếu chỉ sử dụng loại bùa chú thô sơ như thế này, chúng ta có lẽ đã sớm bị đưa lên giàn thiêu chết rồi."
Sau khi so sánh một số bùa chú hiện hành với bùa chú thời của mình, Helga đã nói với Jon như vậy.
Bà lấy từ chỗ Jon vài cuốn sách bùa chú đương đại — phép thuật của thế giới tranh vẽ có thể sao chép văn bản trên sách rồi ngưng tụ lại trong thế giới tranh — dự định sẽ chỉnh sửa lại cách thi triển các bùa chú này cho Jon, sau đó mới bắt đầu huấn luyện phép thuật cho cậu.
Jon không hề có một câu oán thán. Việc được một phù thủy huyền thoại tự tay chỉnh sửa bùa chú cho phù hợp với bản thân vốn là điều cậu chưa từng dám nghĩ tới, chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.
"Ít nhất thì phương pháp thiền định cũng nhận được lời khen ngợi của Helga."
Vì tạm thời chưa thể bắt đầu rèn luyện phép thuật, cậu liền tranh thủ khám phá căn phòng làm việc do Ravenclaw để lại này.
Trên giá sách không có cuốn sách nào đáng xem, đều là những cuốn sách bùa chú lỗi thời và hướng dẫn chế tạo vật phẩm phép thuật. Trên những phương diện này, giới phù thủy ngày nay từ lâu đã đổi mới và đạt được những thành tựu cao hơn.
Jon cảm thấy di vật của Ravenclaw không thể đơn giản như vậy, ít nhất những món đồ mà nữ phù thủy huyền thoại này thường dùng phải là những vật phẩm vô cùng phi thường.
Quan sát một lượt khắp căn phòng, Jon dời tầm mắt lên bàn làm việc của Ravenclaw.
Cậu đi thẳng tới ngồi vào chiếc ghế của Ravenclaw, rồi bắt đầu mở từng ngăn kéo ở hai bên dưới bàn.
"Hửm? Khóa rồi sao?"
Jon, người không tìm thấy gì ở ba ngăn kéo trước, bỗng tinh thần phấn chấn hẳn lên. Thứ bị Ravenclaw khóa trong ngăn kéo chắc chắn không thể là thứ tầm thường.
Cậu suy nghĩ một chút, chĩa đũa phép trong tay vào lỗ khóa, khẽ đọc: "Alohomora."
Không có phản ứng gì, bùa chú mất tác dụng.
Jon không nghĩ là do bùa chú của mình có vấn đề, bởi vì cậu từng luyện tập ở nhà rất nhiều lần, câu chú này là một trong những bùa chú cậu nắm vững nhất.
"Con làm thế là không được đâu. Phép 'Alohomora' tuy rất tinh diệu, nhưng không thể áp dụng để mở bùa chống mở khóa do Rowena thiết lập." Helga trên tường không biết đã từ thế giới tranh vẽ trở lại bề mặt từ lúc nào: "Cô ấy là bậc thầy bùa chú đỉnh cao nhất mà ta từng gặp."
Jon vẩy vẩy đũa phép, dùng đầu đũa gõ nhẹ vào đầu mình: "Nhưng con chỉ biết mỗi bùa mở khóa này, vả lại người vừa nói, nếu dùng bạo lực để phá vỡ thì rất có thể sẽ bị phép thuật phản phệ."
"Tất nhiên rồi, phép thuật của Rowena quá nguy hiểm đối với con hiện tại, ngay cả phản phệ của một câu bùa chống mở khóa cũng đủ khiến con trọng thương. Nhưng tại sao con lại chấp niệm muốn mở ngăn kéo này như vậy?"
"Con chỉ muốn biết bên trong đựng những gì thôi."
Jon gõ gõ vào chiếc ngăn kéo lớn bị khóa, đây là cảnh tượng chưa từng xuất hiện trong nguyên tác, nói không tò mò là điều không thể: "Thứ được Ravenclaw trân trọng khóa ở đây chắc chắn không phải là thứ đơn giản, biết đâu chừng lại là di sản thực sự mà Ravenclaw để lại."
"Di sản của Rowena... Vậy con lấy đi có vẻ không hợp lý nhỉ? Ta nghĩ người thừa kế của Rowena vẫn còn ở trong lâu đài, có lẽ sẽ không đồng ý với hành vi này của con đâu."
"Helena đều đã biến thành幽 linh rồi, hơn nữa cô ấy ước chừng còn chẳng biết..."
Jon nói được một nửa thì khựng lại, bởi vì cậu đã lỡ lời.
Trùng sinh mười một năm rồi, đây là lần đầu tiên cậu lỡ lời, may mà người nghe được không phải ai khác mà chính là tổ tiên nhà mình.
Cậu ngẩng đầu nhìn lên bức tranh, Helga trong tranh cũng đang trầm tư suy nghĩ, dường như không phát hiện ra điều gì bất thường.
Ơ? Thế này mà cũng không nghe ra sơ hở gì sao?
Cậu đang định khéo léo lướt qua chuyện này, thì nghe thấy Helga tiếp tục nói: "Chuyện Helena trở thành幽 linh vẫn bị các con biết rồi sao? Ta đã nói rồi, thằng nhóc tên Tom ngày trước không đáng tin cậy, cậy vào khua môi múa mép và cái danh cùng là hậu duệ của người sáng lập để lừa Helena nói ra tung tích của vương miện, kết quả cuối cùng đến người cũng không tìm thấy."
"..."
Chuyện thế này mà nói trước mặt một đứa trẻ như mình thì không ổn lắm đâu nhỉ.
Và có vẻ như bà lão vẫn chưa biết chuyện Tom Riddle đã biến thành Chúa tể Hắc ám Voldemort.
Jon nhìn Helga đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, im lặng không nói gì. Helga trong tranh tuy trông rất trẻ trung, nhưng vì là phép thuật huyền thoại nên về bản chất vẫn là một bà lão.
Hơn nữa, việc khi suy nghĩ sẽ rơi vào trạng thái không màng xung quanh thế này cũng được coi là một đặc điểm chung của các phù thủy huyền thoại.
Tuy nhiên, lời của Helga cũng nhắc nhở Jon, cậu đã rơi vào một lối mòn tư duy.
Ngăn kéo bị thi triển bùa chống mở khóa, về bản chất là gì?
Về bản chất thì nó vẫn là một cái ngăn kéo có khóa.
Đã có khóa thì tự nhiên sẽ có chìa.
Mà ban đầu Tom Riddle có được vương miện của Ravenclaw, làm thế nào để giấu đi?
Câu trả lời là hắn đã tìm thấy Phòng Cần Thiết, cũng chính là nơi Jon đang đứng lúc này.
Đây chính là Phòng Cần Thiết cơ mà!
Jon gõ gõ vào đầu mình, kể từ khi nhận được thư nhập học của Hogwarts, luồng suy nghĩ của cậu đã bị sự kiện thế giới phép thuật thực sự mở ra làm cho đoản mạch rất nhiều, đôi khi những việc rất đơn giản lại khó nghĩ ra mấu chốt trong đó.
Cậu cất đũa phép đi, chìa một bàn tay ra, khẽ lẩm nhẩm.
"Tôi cần chìa khóa để mở ngăn kéo này."
Một lát sau, không gian vẫn im lặng như tờ.
Chìa khóa không hề xuất hiện từ hư không hay rơi ra từ đâu đó như Jon tưởng tượng, điều này khiến cậu không khỏi nghi ngờ.
"Chẳng nhẽ lại không có chìa khóa?"
Jon giật giật tay cầm ngăn kéo, rõ ràng cảm nhận được chốt khóa bên trong đang kẹt chặt vào tấm vách ngăn, cho nên nhất định phải có chìa khóa.
Khả năng duy nhất là chìa khóa đã bị Ravenclaw mang đi làm vật tùy táng.
Được rồi, cậu vẫn còn cách giải quyết khác, chỉ là hiện tại cậu chưa làm được mà thôi.
"Nếu không mở được thì thôi đừng mở nữa, ta luôn cảm thấy bên trong chắc cũng chẳng có gì đâu, có thể chỉ là vài cuốn sách mà Rowena sưu tầm thôi." Helga khẽ nói: "Cô ấy luôn thích nghiên cứu mấy thứ phép thuật kỳ quái."
"Dạ được, cứ gác lại đã."
Jon nghĩ đến vài cách mở khóa, nhưng không có thợ khóa, tự cậu cũng không biết đánh chìa, nên chỉ có thể ghi nhớ chuyện này vào lòng.
"Con ra ngoài cũng lâu rồi, lát nữa học sinh trong lâu đài đông lên thì con e là không tránh được họ, cho nên bây giờ con phải đi đây." Cậu nói với bức chân dung của Helga: "Bức chân dung này của người cứ tạm thời cất ở đây, đợi đến kỳ nghỉ năm nay con sẽ đón người về nhà."