Nhưng thần linh có thực sự tồn tại?
Thông thường, ngay cả khi thần linh thực sự tồn tại, họ chắc chắn cũng sẽ tránh xa loài người. Dù sao thì trên Trái Đất vẫn còn vô số nơi mà con người khó lòng dò tới được — cho đến tận nay, thế giới mà nhân loại khám phá ra cũng chưa quá năm mươi phần trăm.
Giả sử, nếu thần linh có tồn tại.
Vì sao họ lại xuất hiện?
Họ sẽ muốn làm gì?
Sự tiêu biến của môi trường ma pháp phải chăng cũng đã mang đi sinh mệnh của các vị thần?
Những sinh vật trong thần thoại và các phù thủy, liệu có cùng thuộc một kiểu tồn tại hay không?
Vài câu hỏi này ngay cả Helga cũng không thể trả lời, chỉ có thể chờ Jon tự mình đi khám phá.
Sau khi giảng giải vài câu ngắn gọn về sự phát triển của ma pháp, Helga đã biểu diễn cho Jon xem một lượt cách vận hành của ma pháp cổ đại.
Vào thời kỳ đó, đũa phép không hề phổ biến như bây giờ, chỉ có những phù thủy cực kỳ lợi hại mới có thể sở hữu đũa phép. Vì vậy khi Helga biểu diễn, bà cũng không hề sử dụng đũa phép.
"Dĩ nhiên rồi, đối với những phù thủy nhỏ tuổi thời nay như các con, việc niệm phép không đũa vẫn còn hơi khó khăn."
"Con phải bắt đầu học từ ma pháp chiến tranh sao?"
Jon nhìn dao động ma pháp đang dần biến mất trong tay Helga, trong lòng nảy sinh nghi vấn.
"Vừa lên đã là 'Thính Phong Ngữ' - loại ma pháp chiến tranh phạm vi rộng thế này, liệu có quá khó không ạ?"
"Thực tế thì Thính Phong Ngữ là một trong những ma pháp chiến tranh đơn giản nhất rồi. Nó chỉ yêu cầu con thực hiện niệm phép, thậm chí còn không cần dựa vào ma lực của con để duy trì, phạm vi và thời gian kéo dài hoàn toàn do con tự khống chế. Thế mà con còn chê khó sao?"
Nói trắng ra thì đây cũng chỉ là một máy nghe lén phiên bản ma pháp có thể kiểm soát được mà thôi.
Jon cũng không phải chê ma pháp này quá khó, chỉ là nếu đã bắt đầu học ma pháp chiến tranh, vậy thì việc đầu tiên học Thính Phong Ngữ rõ ràng không mấy khả thi. Jon vô cùng yêu thích cái phép "Ma pháp đơn thể • Pháo đài di động".
Sức phòng ngự của ma pháp đó mạnh hơn Bùa Khiên nhiều.
Helga không hề thích suy nghĩ thiên về phòng thủ này của Jon. Rõ ràng đứa trẻ này cũng có những hành vi chủ động tấn công, thế mà lại cứ thích học loại ma pháp phòng thủ này, bình thường cũng không thích nổi trội.
Thật không biết là học từ ai nữa.
Ý nghĩ của Jon dĩ nhiên là không thành công, Helga muốn dạy cái gì thì cậu chỉ có thể học cái đó. Trước đây Helga truyền thụ kiến thức ma pháp theo ý muốn của cậu, còn bây giờ nữ phù thủy này muốn thay đổi một chút.
Không thể để một đứa trẻ ngoan cứ mãi trốn sau lớp phòng thủ được!
Jon không biết trong lòng Helga đã xuất hiện những dao động biên độ lớn như vậy, cậu chỉ cảm thấy bản thân có lẽ đã tự rước lấy một "việc khổ sai".
Cái tên Lâu đài Ma Tiên này đúng là không nên tùy tiện đặt ra, bây giờ ngay cả Helga cũng ngày càng có sự mạnh mẽ của một vị nữ hoàng.
Làm hậu duệ của một nữ phù thủy huyền thoại thì không có gì, chứ làm hậu duệ của một nữ hoàng thì cuộc sống quả thực quá gian nan.
Bước ra khỏi không gian Lâu đài Ma Tiên, Jon đi tìm Kalady một chuyến trước. Cậu đã hôn mê ba ngày, cũng không biết tình hình bên phía cha mình hiện tại thế nào.
Kalady biểu thị không hề nhận được bất kỳ bức thư nào từ ông Smith, điều này khiến Jon rất yên tâm.
Ít nhất, như vậy có nghĩa là kế hoạch của cậu đã được triển khai một cách êm đẹp.
Còn hai ngày nữa là đến lúc trở lại trường, Jon không vào không gian Lâu đài Ma Tiên để nhờ Helga dạy học nữa, mà bắt đầu chuẩn bị đồ đạc mang theo về trường.
Sẵn tiện, cậu bắt đầu thử nghiệm sử dụng "Ma pháp chiến tranh • Thính Phong Ngữ".
Ma pháp này nhìn thì có vẻ dễ, nhưng dùng thì vẫn khá khó khăn.
Jon loay hoay thử nghiệm nửa ngày, cộng thêm trải nghiệm trước đó trong giấc mơ ma pháp "Song trùng hồi tố", bấy giờ mới gian nan nhập môn.
Và cho đến tận buổi sáng ngày khai giảng, cậu mới bước đầu nắm vững được ma pháp Thính Phong Ngữ này.
---❊ ❖ ❊---
Nhà ga Ngã Tư Vua, sân ga chín ba phần tư.
Jon và Bella ngồi chung một khoang tàu, thế nhưng Bella trông không có vẻ vui vẻ, hoạt bát như trước kia.
Dù sao thì chắc chắn không phải vì cô không nhìn thấy Cedric.
"Chị họ, chị bị sao thế?"
Jon khẽ động đậy tai, tạm dừng hiệu ứng bị động của Thính Phong Ngữ, lên tiếng hỏi.
Còn một khắc nữa là tàu tốc hành sẽ khởi hành.
Trải qua một kỳ nghỉ Giáng sinh phong phú, cuối cùng cậu cũng sắp được trở lại Hogwarts rồi.
Học kỳ này không cần phải sống cẩn thận như thế nữa. Helga đã chuẩn bị cho cậu một ma pháp ngăn chặn dò xét tác động thẳng lên linh hồn. Nếu có ai muốn dùng Chiết tâm trí thuật với cậu, điều đầu tiên họ phải đối mặt chính là sự công kích linh hồn của Helga.
Về điểm này Jon vô cùng yên tâm, Helga tồn tại dưới dạng linh hồn lâu như vậy, việc ứng dụng một số ma pháp linh hồn đã đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực.
Bella rõ ràng đang người một nơi hồn một nẻo, Jon hỏi đến lần thứ hai cô mới phản ứng lại.
"Hả? Em nói cái gì cơ?"
"Em nói là, giá của chiếc áo sơ mi là chín bảng mười lăm xu."
"..."
Bella đảo mắt lườm một cái: "Jon, trò đùa này chẳng buồn cười chút nào."
"Sự im lặng của chị cũng thế, ở cùng em khó chấp nhận đến vậy sao?"
"Không phải đâu." Bella nuốt nước bọt: "Có một chuyện... thôi bỏ đi, chuyện này cũng không liên quan gì đến em."
"Có liên quan đến mấy cô gái đến nhà chơi vào kỳ nghỉ không?"
Jon nhạy bén nghĩ ngay đến mấy cô nương đã tới thăm vào kỳ nghỉ.
"Đó là một truyền thống của nhà Ravenclaw. Cứ mười năm một lần, tụi chị sẽ tổ chức một hoạt động tìm kiếm vương miện Ravenclaw. Nghe nói, con ma của nhà tụi chị, cô Grey, chính là người bảo vệ vương miện. Cô ấy ở trong lâu đài đã chứng minh rằng chiếc vương miện đang được giấu ở một nơi nào đó trong trường."
"Lời ma quỷ này... các chị cũng tin sao?"
Jon, người biết rõ chân tướng, dĩ nhiên hiểu rằng cô Grey, tức Helena Ravenclaw, quả thực đã trộm vương miện đi. Nhưng chuyện Voldemort mang vương miện trở lại lâu đài, chắc chắn Helena không hề hay biết.
Ngoại trừ bản thân Voldemort, hiện tại có lẽ chỉ có một mình Jon biết được vị trí thực sự của chiếc vương miện.
"Thực ra không có mấy ai tin cả, nhưng hoạt động này là thi đấu theo nhóm. Việc so tài cũng không phải là xem ai thực sự tìm được vương miện, mà là để đọ thực lực của mọi người với nhau."
"Vậy thì đấu thôi, có gì mà phải sầu não?"
Jon rất ngạc nhiên, cậu chưa bao giờ sợ hãi những cuộc thi kiểu này, suy cho cùng cũng chỉ là một trận đấu, có gì mà khó khăn đến thế?
Cậu thực ra không có ý định để Bella tìm thấy vương miện. Trường sinh linh giá này mặc dù trong nguyên tác không có tình tiết xuất hiện riêng lẻ, nhưng Jon không nghĩ năm nay là một cơ hội tốt để món đồ này lộ diện.
Thế nhưng, sang năm Voldemort sẽ trở lại Hogwarts, vậy thì năm nay quả thực là cơ hội tốt nhất để phá hủy Trường sinh linh giá này.
Vấn đề duy nhất là Jon không có lý do để lấy chiếc vương miện đó ra.
Ma pháp cấm chế của Helga muốn tiêu diệt mảnh linh hồn bên trong Trường sinh linh giá thì không khó, nhưng làm vậy cũng tiêu hao rất lớn đối với bà, Jon sẽ không dễ dàng lãng phí cơ hội như thế để hủy đi một Trường sinh linh giá.
Cậu có phải là kẻ biến thái thích điên cuồng thu thập đồ lưu niệm của Ravenclaw đâu.