Kiều Ân không ngờ Eddy lại có thể đoán sang hướng phù thủy hắc ám.
Vì vậy, hứng thú của cậu dành cho cậu nhóc này bỗng chốc tăng lên rất nhiều.
"Sao cậu nhìn người ta bằng ánh mắt kỳ lạ thế?"
Stephen từ phía sau vòng ra, nhìn thấy nụ cười trong mắt Kiều Ân, bỗng cảm thấy trong lòng hơi rờn rợn.
"Trước đây tớ chỉ biết người nhà Ravenclaw thông minh, nhưng không ngờ lại thông minh đến mức này. Tớ thấy người này rất đáng kết giao, biết đâu sau này sẽ giúp ích được gì đó."
Kiều Ân quay đầu nhìn Stephen. Sáng nay cậu có tâm sự, lại tưởng Stephen hôm nay phải đi tập luyện nên không để ý Stephen đi theo sau. Nhưng chuyện này nói ra thì nhất thời nửa khắc cũng không giải thích rõ ràng được, nên cậu đành để Stephen ở lại đây.
"Mà này, tớ vẫn chưa hiểu lắm, hai người muốn giết ai thế?"
Stephen chỉ quan tâm đến điều mình muốn biết, chứ không mấy để tâm đến việc kết bạn của Kiều Ân.
Kiều Ân có kết bạn bên ngoài thế nào đi nữa, cuối cùng chẳng phải việc gì cũng không giấu anh sao?
"Thực ra không muốn giết ai cả, chỉ là muốn hù dọa hắn một chút thôi."
Kiều Ân thấy bóng dáng Eddy đã khuất hẳn, liền kéo Stephen vừa đi vừa kể lại chuyện này.
"Chuyện là thế này, đêm qua lúc tớ đi dạo đêm, vô tình đụng phải..."
Kiều Ân và Stephen thì thầm với nhau, cho đến khi đi về tới tận ký túc xá mới nói rõ ràng được toàn bộ sự việc.
"Vậy ý cậu là muốn giết kẻ đang khống chế Bane? Nhưng biết tìm kẻ đó ở đâu bây giờ?"
Stephen hoàn toàn không nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của Kiều Ân. Khác với Eddy, anh hiểu rõ tính cách trầm ổn của Kiều Ân.
Kiều Ân một khi đã nói làm được thì chắc chắn sẽ làm được.
"Tìm tên phù thủy đó không khó, tớ tự có cách. Cái khó là trước đó chuyện này không được để ai phát hiện, đặc biệt là các giáo sư, nếu không chưa tìm được người thì tớ đã tự rước họa vào thân rồi."
Hogwarts không phải là nơi để nói chuyện tình nghĩa. Ngay cả khi cậu công khai huyết thống của mình, ước chừng kết quả cũng không tốt đẹp gì cho lắm.
Dù sao thì cứ giữ bí mật là đúng đắn nhất. Hiện tại người biết chuyện này không nhiều, chỉ cần cậu kéo được Eddy về phe mình thì tự nhiên không cần lo lắng về những chuyện sau đó nữa.
Bây giờ chỉ sợ kế hoạch hôm nay làm Eddy hoảng sợ, vạn một cậu ta trở về cảm thấy không an toàn rồi đi tìm các giáo sư thì đúng là phiền phức lớn.
"Chuyện này cứ giao cho tớ, tớ sẽ giúp cậu đi liên lạc với cậu ta, bảo đảm hoàn thành yêu cầu của cậu."
Stephen nghiêm túc nói. Anh thực sự muốn làm gì đó giúp Kiều Ân, dù sao thời gian qua Kiều Ân đã giúp anh rất nhiều. Nếu không có Kiều Ân, anh cũng chẳng thể vào được đội Quidditch.
Kiều Ân thì hơi do dự.
"Giao cho cậu thì cũng không phải là không được, nhưng cậu không phải đi tập luyện sao?"
"Tân sinh năm nhất không thể ra sân thi đấu. Tớ gia nhập sớm chỉ là để có thể tập luyện cùng mọi người thôi, thực sự có việc không đi cũng chẳng sao."
Đây là sự thật. Tuy anh gia nhập sớm một năm nhưng vẫn khá tự do, không bắt buộc phải đến buổi tập.
Nói thẳng ra, nhà Hufflepuff thiếu gì thì thiếu chứ không bao giờ thiếu người.
Tìm được mục tiêu mới, Stephen liền xoay người rời đi, trong ký túc xá lại chỉ còn lại một mình Kiều Ân.
Fren và Scaly dạo này đều kỳ kỳ quái quái, không biết đang hí hoáy cái gì, Kiều Ân cũng lười quản hai người bọn họ.
Dù sao chỉ cần việc học phép thuật không bị sa sút thì cậu cũng không yêu cầu gì thêm.
Nghĩ kỹ lại, mình giống như một người cha vậy, chỉ cần con cái học giỏi thì làm gì cũng được.
Làm cha thật là đơn giản và tẻ nhạt.
---❊ ❖ ❊---
Về kế hoạch "giết người", thực ra không phải ý tưởng do Kiều Ân nghĩ ra.
Ý tưởng này là do Helga dạy cho cậu. Sau khi nhận ra thế giới phù thủy mà Kiều Ân tiếp xúc vẫn chưa toàn diện, còn những gì bản thân biết thì đã tụt hậu so với thế giới phép thuật quá lâu, Helga đã bày tỏ ý muốn tìm một phù thủy để hỏi chuyện — chủ yếu là vì Kalady biết quá ít về giới phù thủy, nếu không cũng chẳng cần phiền phức đến thế.
Nhưng một phù thủy có thể giữ bí mật làm sao dễ tìm như vậy. Kiều Ân thậm chí từng nghĩ đến bà ngoại của mình, nhưng cuối cùng vẫn bác bỏ.
Bà ngoại biết rất nhiều bí mật của cậu là thật, nhưng chuyện của Helga quá mức quan trọng, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với những bí mật vặt vãnh kia — nhìn từ sở thích giao thiệp xã hội của mẹ và dì cậu là có thể thấy, bà ngoại cậu không phải là người biết giữ bí mật cho lắm.
Nếu không phải thế hệ phù thủy già như bà ngoại hiện tại không còn đi lại nhiều nữa, Kiều Ân đoán trang viên nhà họ Dương chắc chắn một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày thì có đến ba trăm bảy mươi ngày không được rảnh rỗi.
Về sau Helga không nhắc nhiều đến chuyện này nữa. Cứ cách một khoảng thời gian, Kiều Ân lại để Helga rút một sợi ký ức đưa vào lâu đài phép thuật để hóa thành sách cho bà đọc. Nhưng cậu chỉ là một phù thủy nhỏ, những nội dung về giới phép thuật có thể tiếp xúc vẫn còn quá ít.
Hiện tại máy tính vẫn chưa hoàn toàn phổ biến, giới phép thuật cũng không có sách tóm tắt biên niên sử sự kiện lớn nào.
Lần này sở dĩ Kiều Ân nhớ ra chuyện này là vì Helga lại lôi ý tưởng đó ra nói.
Chỉ là lần này có phần thô bạo hơn.
Lần trước là tìm người đến hỏi chuyện, lần này là muốn mang tên phù thủy hắc ám kia đi luôn.
Kiểu mang đi cả linh hồn ấy.
Kiều Ân không cảm thấy Helga có vấn đề gì, cũng không thấy chuyện này có gì không ổn.
Dù sao cũng là một trong những người sáng lập Hogwarts, số phù thủy Helga từng giết tuyệt đối không hề ít. Hơn nữa, với tư cách là người sống thọ nhất trong bốn nhà sáng lập, Kiều Ân tin rằng Helga có cách để mang linh hồn của tên phù thủy hắc ám kia đi.
Giống như trước đây cậu có thể được Helga dẫn dắt vào không gian bức tranh, giờ đây Helga muốn đưa linh hồn hoàn chỉnh của người khác vào lâu đài phép thuật, chỉ cần bà có ý nghĩ đó thì sẽ không có chuyện không làm được.
Chỉ là không biết trận pháp phép thuật mà Helga dạy dùng để làm gì. Kiều Ân ngồi trước bàn học, tay cầm bút chì vẽ lên một tờ giấy trắng, phác họa sơ qua trận pháp phép thuật mà Helga đã khắc sâu trong trí óc cậu.
— Trận pháp phép thuật này nhìn chẳng giống trận pháp phép thuật chút nào, nếu bảo đây là nét vẽ bậy của trẻ con thì Kiều Ân cũng tin.
Có điều, nét vẽ bậy của trẻ con không có sức mạnh cường đại như thế này mà thôi.
Chỉ mới phác họa đơn giản đường nét của trận pháp này, Kiều Ân đã cảm thấy đầu óc hơi choáng váng, cả người có chút khó chịu.
Giống như có một sức mạnh nào đó tạo thành một vũng xoáy muốn hút tinh thần lực của cậu vào trong, cảm giác đó vô cùng khó chịu.
Helga thế mà lại có loại vũ khí sát thương lớn như thế này sao?
Kiều Ân hồi tưởng lại dáng vẻ nghiêm túc của Helga lúc đó, dự định lần tới khi vào lâu đài phép thuật sẽ hỏi kỹ về chuyện này.
Phép thuật tích lũy của nữ phù thủy huyền thoại, chắc chắn chỉ cần tùy tiện lấy ra một chút cũng đủ cho cậu học rất lâu rồi.
Hơn nữa nghe qua đã khiến người ta có hứng thú nghiên cứu.
Vẽ xong nét cuối cùng của đường phác họa trên giấy trắng, Kiều Ân gấp tờ giấy lại, cẩn thận cất vào trong chiếc nhẫn.
Hoàn công.