Đã có thể động thủ thì cố gắng đừng kéo dài, dù không khuyến khích việc dùng bạo lực mở hộp, nhưng vận dụng một chút đầu óc thì vẫn được.
Nghĩ lại lúc trước khi nhìn thấy thuốc thanh lọc huyết thống, chẳng phải thứ đầu tiên cậu nghĩ đến khi thấy những nguyên liệu đã tuyệt chủng kia chính là vật thay thế sao?
Trên đời này chưa từng có chuyện gì là không thể thay thế, ngay cả con người còn có thể, huống chi là đồ vật.
Jon nắm một cục đất sét mềm tìm được bên ngoài phòng sinh hoạt chung nhà Hufflepuff, nhìn kỹ dưới ánh sáng nơi đầu đũa phép, sau khi xác định đây là một cục đất sét có chất lượng không tầm thường, cậu mới cẩn thận bỏ nó vào một chiếc hộp nhỏ.
Cục đất sét này dùng để chặn lỗ khóa chắc là đủ rồi.
Tuy chưa từng làm công việc bẻ khóa bao giờ, nhưng nghĩ lại thì nguyên lý chắc cũng tương tự, dù sao chỉ cần lò xo của ổ khóa mở ra là được... nhỉ.
Cứ thử trước đã, không được thì tính sau, lỡ như mở được thì sao?
Jon lặng lẽ đợi kim đồng hồ nhích qua chín giờ, sau đó nhét chiếc hộp nhỏ đựng đất sét vào trong chiếc nhẫn, giơ đũa phép gõ nhẹ lên người mình.
"Disillusionment." (Tan ảo ảnh)
Bùa Tan Ảo Ảnh sau khi được Helga cải tiến thì độ khó tăng lên không ít, nhưng hiệu quả tăng tiến cũng vô cùng rõ rệt. "Bùa Tan Ảo Ảnh bản cải tiến" này gia tăng rất nhiều về độ ổn định và khả năng ẩn nấp. Theo lời Helga, bà đã sửa đổi một chút phương thức vận chuyển ma lực, đồng thời phụ thêm một chút hiệu quả của bùa Biến Mất vào trong đó.
Quá trình cải tiến cụ thể có lẽ đủ viết thành một luận văn học thuật, hiện tại Jon vẫn chưa hiểu rõ lắm, nhưng dùng được là tốt rồi.
Khua tay một cái, sau khi đảm bảo hiệu quả ẩn nấp không có sơ hở gì, Jon mới rời khỏi ký túc xá.
Vào tầm giờ này, trong phòng sinh hoạt chung vậy mà vẫn còn một người đang đọc sách. Jon nghĩ thầm cứ đợi thế này không phải là cách, dứt khoát thi triển một bùa Cách Âm ngay lối ra vào đường hầm.
Hiệu lực không cao, thời gian duy trì cũng không lâu, nhưng Jon chỉ ra ngoài một chuyến, cũng không mất quá nhiều thời gian.
Đoạn đường từ phòng sinh hoạt chung Hufflepuff đến phòng sách ở tầng tám cậu đã đi vô số lần, cầu thang nào di chuyển vào lúc nào trên con đường này cậu đều nắm rõ như lòng bàn tay, chỉ là trên đường đi có một chút khúc mắc nhỏ.
Thầy Filch vừa bắt được kẻ xui xẻo nào đó đã đến giờ giới nghiêm mà vẫn đi lang thang trong lâu đài. Ồ, là hai kẻ xui xẻo. Jon đang ẩn mình dưới bùa Tan Ảo Ảnh chăm chú nhìn qua, quả nhiên là cặp song sinh nhà Weasley.
Bị Filch bắt được... Nghĩa là bọn họ vẫn chưa có được Bản đồ Đạo tặc.
Nghĩ đến đây, Jon liền không vội nữa. Theo logic thông thường, tiếp theo Filch sẽ đưa cặp song sinh trở lại văn phòng của mình, sau đó mới đưa hai người họ đến văn phòng của giáo sư McGonagall.
"Đừng có hòng nghĩ đến chuyện bỏ chạy, nếu chạy thì kết cục càng không tốt đẹp gì đâu."
Jon vừa đến gần cửa văn phòng của Filch thì thấy người gác lâu đài với khuôn mặt âm trầm đang hung tợn đe dọa cặp song sinh: "Lần này các trò đừng hòng dễ qua ải. Phải cho lũ nhóc ranh các trò một bài học nhớ đời, để sau này các trò không còn tùy tiện vi phạm nội quy trường học nữa, đúng không?"
Cặp song sinh trưng ra vẻ mặt hoàn toàn bất cần đời, xem chừng chẳng thèm để ý đến lời càm ràm của Filch, ngược lại còn đầy hứng thú quan sát nơi mà hầu hết học sinh đều tránh như tránh tà này.
Jon cũng đang quan sát căn văn phòng âm u này, đồng thời đối chiếu vị trí của chiếc ngăn kéo trong ký ức.
Filch ngồi sau bàn làm việc, lấy một tờ giấy da dê từ trong ngăn kéo ra trải trước mặt, sau đó cầm cây bút lông ngỗng dài viết lách lên đó.
Toàn là người quen, đến cả tên cũng không cần hỏi.
"Chờ xem, lần này xem Chủ nhiệm Nhà của các trò còn nói được gì nữa, hình phạt cấm túc của các trò tuyệt đối không thoát được đâu. Bây giờ đi theo ta đến gặp giáo sư McGonagall!"
Jon đứng ở cửa nhìn Filch viết xong bản phạt rồi dẫn cặp song sinh đi xa. Vừa rồi dường như cậu thấy một trong hai người của cặp song sinh liếc nhìn chiếc ngăn kéo đựng Bản đồ Đạo tặc, hơn nữa còn nhìn vài lần.
Chưa chắc đã là biết về Bản đồ Đạo tặc... có lẽ là tình tiết trong nguyên tác, bọn họ định trộm lại thứ gì đó từ chỗ Filch, Bản đồ Đạo tặc chỉ là tiện tay lấy đi mà thôi.
Sau khi Filch dẫn người ra ngoài, Jon xoay người bước vào văn phòng của ông ta. Ngay khi đang định mở chiếc ngăn kéo trên tủ hồ sơ, cậu lại nhìn thấy một đôi mắt mèo xanh biếc.
Thú cưng của Filch, bà Norris, đang nằm rạp bên cạnh tủ hồ sơ.
Suýt chút nữa thì quên mất nó.
Jon đảo mắt, chĩa đũa phép ra phía cầu thang bên ngoài.
"Cảnh báo leng keng."
Bên ngoài truyền đến tiếng vật gì đó rơi loảng xoảng xuống đất, bà Norris kêu "meo" một tiếng rồi lao vút ra ngoài. Jon lập tức bước tới tủ hồ sơ, chĩa đũa phép gõ nhẹ vào chiếc ngăn kéo có dán nhãn "Đồ vật bị tịch thu, cực kỳ nguy hiểm".
"Alohomora."
Ngăn kéo nhanh chóng trượt ra, bên trong chất đầy các loại đạo cụ phép thuật khác nhau, một chiếc phong bì âm thầm nằm giữa đống đạo cụ đó.
"Gấp đôi sao chép."
Jon nhanh chóng sao chép phong bì ra làm hai, còn bản đồ bên trong có được sao chép hay không thì đó không phải là chuyện Jon cần cân nhắc.
Nhét chiếc phong bì chứa Bản đồ Đạo tặc vào trong chiếc nhẫn, lúc Jon ra cửa thì vừa vặn chạm mặt bà Norris quay trở lại, may mà bùa Tan Ảo Ảnh của cậu đủ mạnh.
Không dừng lại trên đường đi nữa, Jon nhanh chóng đến tầng tám, đầu tiên dùng bùa Hiện Hình để giải trừ trạng thái ẩn thân, sau đó mở cửa phòng sách của Ravenclaw bước vào.
Helga đã hiện lên bề mặt bức tranh từ trong thế giới tranh vẽ để đợi một lúc.
"Tổ tiên."
"Con đến muộn." Helga khẽ nói trên bức tranh: "Có chuyện gì xảy ra sao?"
Jon lắc đầu, lấy chiếc hộp nhỏ và phong bì trong nhẫn ra đặt lên bàn viết.
"Không có chuyện gì xảy ra cả, chỉ là thu hoạch được một chút, chúng ta vẫn nên mở chiếc ngăn kéo này ra trước đã."
Jon mở chiếc hộp nhỏ, thành thục ấn cục đất sét vừa đào được vào lỗ khóa, đồng thời vung đũa phép. Ma pháp phát huy tác dụng, lỗ khóa nhỏ nhanh chóng bị đất sét ép vào lấp đầy, sau đó biến hình và đông cứng lại. Jon khẽ vặn một cái, liền nghe thấy một tiếng "tách".
Khóa đã mở.
Jon dùng lực thêm một chút, chiếc chìa khóa ngưng kết bằng đất sét được rút ra, nhưng ngăn kéo vẫn không hề mở ra.
...Một sự gượng gạo vô hạn.
"Chuyện này là sao ạ?"
Jon mờ mịt nhìn Helga trên tường, vị nữ phù thủy này lại nhìn ra được vấn đề.
"Là bùa Thòng Lọng, bên trong ngăn kéo được thiết lập thòng lọng ma pháp, hoặc là trực tiếp giật mạnh ra, hoặc là dùng chú ngữ... Đây là một chú ngữ bí mật, chỉ có bốn người chúng ta biết."
Helga vừa nói vừa bắt đầu cảm thương, Jon thì đã quen với cảnh tượng này. Nếu lúc trước ba nhà sáng lập khác cũng để lại một tia linh hồn ở bên cạnh bà, thì cũng không đến nỗi trở nên như thế này.
Tiếc là, Slytherin đã ra đi, Ravenclaw vì chuyện của con gái mà đau buồn quá độ, chỉ để lại một Phòng Theo Yêu Cầu, Gryffindor thì để lại thanh kiếm và Chiếc nón Phân loại —— nhắc mới nhớ, Chiếc nón Phân loại đáng lẽ cũng có thể là nơi gửi gắm linh hồn, ước chừng vị phù thủy huyền thoại kia chưa từng nghĩ như vậy.
Cũng phải, ngoại trừ một nữ phù thủy không nỡ rời xa học sinh của mình như Hufflepuff, thì cũng không có mấy ai khi chết đi lại nghĩ đến việc để lại một sợi linh hồn.
Cậu lặng lẽ nghe xong chú ngữ, bắt đầu luyện tập thi triển.
Lần này ngăn kéo cuối cùng cũng được mở ra, thứ bên trong cũng lộ ra ngoài.
"Đây là..."