Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người

Lượt đọc: 8385 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 180

❊ ❊ ❊

Nhưng những người khác lại chẳng mảy may tin tưởng, mỉa mai cười nhạt: "Thái t.ử rảnh rỗi quá hay sao mà phải tốn công ly gián quan hệ giữa ông và chúng ta? Ông bất quá cũng chỉ là một Lục phẩm tép riu ở Lại Bộ. Trong đám chúng ta, kẻ chức cao vọng trọng hơn ông thiếu gì, cớ sao người của Thái t.ử lại chọn ông mà bỏ qua những người khác?"

Châu đại nhân á khẩu không trả lời được. Dù sao ông cũng chẳng thể vỗ n.g.ự.c tự xưng: Do người của Thái t.ử chê các vị chưa đủ thanh liêm chính trực bằng ta! Nói thế chẳng khác nào tự trát vàng lên mặt mình.

"Tóm lại, ta chưa bao giờ phản bội Đoan Vương!" Ông chỉ đành c.ắ.n răng khẳng định.

Thấy mọi người vẫn bán tín bán nghi, Châu đại nhân thức thời chuyển đề tài: "Sự việc lần này, mười mươi là Thái t.ử phi đang trả thù chúng ta."

Đám người tuy vẫn còn vương vấn chút nghi ngờ với Châu đại nhân, nhưng lúc này mối thù trước mắt cấp bách hơn. Họ tạm thời dẹp sự ngờ vực sang một bên, đổ dồn sự chú ý vào vụ án hành hung.

"Thái t.ử phi hành sự thực sự quá mức cuồng vọng! Chúng ta đường đường là mệnh quan triều đình, nàng ta bất quá chỉ là một nữ lưu hậu cung, lại dám to gan ngấm ngầm giở trò đ.á.n.h đập, trong mắt nàng ta còn có vương pháp hay không?" Kẻ lên tiếng nghiến răng ken két, nhìn bàn tay phải đang bị băng bó nẹp cứng đờ của mình, sắc mặt càng thêm u ám.

Những kẻ ngồi trong căn phòng này, không phú cũng quý, ra ngoài bao giờ cũng được kẻ khác quỵ lụy a dua bợ đỡ, có bao giờ phải chịu nỗi nhục nhã ê chề nhường này?

Một người ôm hận căm phẫn, chắp tay hướng về phía hoàng cung, giận dữ nói: "Ta về sẽ dâng sớ lên Bệ hạ, đàn hặc Thái t.ử phi tội coi thường pháp kỷ! Nhìn t.h.ả.m trạng của chúng ta đây, ta không tin Hoàng thượng còn có thể bao che cho nàng ta!"

"... Nhưng bọn côn đồ ra tay không những bịt mặt kín mít, mà còn chẳng để lại bất cứ dấu vết nào. Bằng chứng không có, làm sao Hoàng thượng tin lời chúng ta?"

Lời này vừa dứt, cả đám bỗng chìm vào khoảng không im lặng.

Chứng cứ?

Hai chữ này như một gáo nước lạnh tát thẳng vào ngọn lửa thịnh nộ đang bừng bừng cháy của cả bọn.

"... Tất cả những người bị ăn đòn đều là những người từng đứng ra dâng sớ khuyên Thái t.ử nạp thiếp trên triều đường hôm trước. Ngoại trừ Thái t.ử phi ra, làm gì còn kẻ nào có mối thù sâu nặng với chúng ta như vậy nữa?" Một người hậm hực lên tiếng, "Chừng đó còn chưa đủ chứng minh là do ả ta giật dây sao?"

Bị mọi người ghim vào tầm ngắm đầy cảnh giác, Châu đại nhân đang muốn tìm cơ hội lấy công chuộc tội, vội vàng chen ngang: "Cái đó quả thực chẳng chứng minh được gì. Thái t.ử phi hoàn toàn có thể lật lọng, bảo rằng có kẻ cố ý giở trò gắp lửa bỏ tay người để vu oan giá họa cho nàng. Thậm chí, nàng ta còn có thể đ.á.n.h thọc sườn, lu loa lên là do chúng ta tự biên tự diễn..."

Có kẻ vừa kinh ngạc vừa tức tối: "Ông nói cái quái gì vậy? Chẳng lẽ chúng ta lại rảnh rỗi thuê người đ.á.n.h mình tàn phế?"

Châu đại nhân thành thật phân trần: "Ta chỉ đang giả dụ một trường hợp xấu nhất thôi. Các vị cũng biết đấy, phong cách hành sự của Thái t.ử phi xưa nay có bao giờ theo lẽ thường đâu. Nàng ta lại thân phận tôn quý, được Thái t.ử sủng ái vô biên, Hoàng thượng thì lại cưng chiều Thái t.ử hết mực... Ta chỉ e các đại nhân cáo trạng không thành, cuối cùng lại chuốc vạ vào thân."

"..." Mọi người dù tức anh ách nhưng cũng phải cay đắng thừa nhận ông ta nói đúng. Có điều sự thật thì thường mất lòng, lời Châu đại nhân lọt vào tai đám đồng liêu nghe chướng vô cùng.

Một kẻ hằm hằm chất vấn: "Sao ông cứ mở miệng ra là nói đỡ cho Thái t.ử phi vậy?"

Kẻ khác dùng ánh mắt sắc như d.a.o găm dò xét ông: "Ta ngay từ đầu đã thấy kỳ quái rồi. Bọn ta ai cũng bị đ.á.n.h nhừ t.ử, cớ sao mỗi ông là bình an vô sự? Bây giờ lại còn ra mặt chèo chống cho Thái t.ử phi... Ông rõ ràng là đã bị người của ả ta mua chuộc rồi phải không?"

Mối nghi ngờ vừa mới lắng xuống bỗng chốc lại bị khơi mào. Nhìn ánh mắt đề phòng của đám người xung quanh ghim c.h.ặ.t lấy mình, Châu đại nhân chỉ cảm thấy oan ức thấu trời xanh.

"Ta và Thái t.ử phi thực sự không có nửa điểm dính líu!" Ông vội vàng phân bua, bộ dạng ấm ức cùng cực: "Ta có thể lấy tính mạng ra thề!"

Nhưng đáp lại ông chỉ là những tiếng cười nhạt khinh khỉnh.

Châu đại nhân: "..."

...

Diễn biến tiếp theo, đám người dường như cố tình đẩy Châu đại nhân ra rìa câu chuyện. Thỉnh thoảng, những ánh mắt sắc lẻm ngập tràn cảnh giác lại lướt qua ông. Chuyện này khiến Châu đại nhân chỉ biết cười khổ, trong lòng trào dâng cảm giác bất mãn, cũng có chút chán nản ảo não.

Ông thừa biết, mọi người không hẳn đã nắm chắc việc ông ngả theo phe Thái t.ử phi. Chẳng qua là bọn họ đang hừng hực lửa giận và nghẹn khuất, muốn tìm đại một chỗ để trút bầu tâm sự.

Và rõ ràng, một kẻ thấp cổ bé họng lại nhát gan như ông chính là "cái bị bông" hoàn hảo nhất.

Nghĩ đến đây, Châu đại nhân cảm thấy tủi thân phẫn nộ, quyết định khóa c.h.ặ.t miệng, cạy cũng không thèm nói nửa lời.

Đám người còn lại xôn xao bàn tán nửa ngày trời cũng chẳng rút ra được kết luận gì. Suy cho cùng, chuyện họ bị đ.á.n.h đập do Thái t.ử phi đứng sau giật dây chỉ là suy đoán chủ quan, đào đâu ra chứng cớ mà luận tội.

Có kẻ ôm cục tức càu nhàu: "Chúng ta đường đường là mệnh quan triều đình, lẽ nào cứ thế chịu trận đòn oan mạng này sao?"

Từ ngày bước chân vào chốn quan trường, đám dân đen gặp họ có kẻ nào không cúi rạp mình cung kính nịnh bợ? Ấy thế mà nay lại bị kẻ khác đ.á.n.h đập dã man, rõ mười mươi hung thủ là ai nhưng lại đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không còn nỗi nhục nào uất ức hơn thế này.

Cả đám hậm hực trố mắt nhìn nhau, cuối cùng bực bội chắp tay giải tán.

Nhìn bộ dạng t.h.ả.m bại của bọn họ, Châu đại nhân có chút thiếu đạo đức muốn bật cười, nhưng rốt cuộc vẫn kìm nén được. Ông mím c.h.ặ.t môi, dở khóc dở cười xoay người rời đi. Sau khi ông đi khuất, vài bóng người còn sót lại đứng chôn chân tại chỗ, đưa mắt nhìn theo bóng dáng xa dần của ông.

"Các ngươi nói xem, Châu Hòa có thực sự phản bội theo phe Thái t.ử không?" Có người nghi hoặc hỏi.

"Hừ, chuyện nực cười gì vậy?" Một kẻ khác khịt mũi châm biếm, giọng điệu coi thường ra mặt: "Tên Châu Hòa nhát gan như thỏ đế, đào đâu ra cái gan tày trời ấy? Huống hồ, nếu không nhờ Đoan Vương điện hạ, hắn giờ này chắc vẫn đang làm cái chức Huyện lệnh quèn ở nơi khỉ ho cò gáy nào đó, lấy đâu ra áo mũ xênh xang như bây giờ?"

Có người sực nhớ ra xuất thân của Châu Hòa: "... Nghe nói khi còn bé nhà hắn nghèo rớt mồng tơi, đến bữa no bữa đói còn chẳng có. Đọc sách nhận chữ cũng là đi nghe lén ở học đường trên trấn. Về sau bị phu t.ử phát hiện, thấy hắn thiên tư thông minh mới phá lệ thu nhận làm học trò."

"Nghĩ lại mới thấy, Châu đại nhân có thể leo lên đến chức vị hôm nay quả thực là một kỳ tích hiếm có. Điều này làm ta nhớ đến vị Đàm Thượng thư năm xưa."

Cả hai đều xuất thân bần hàn, dựa vào con đường khoa cử mà từng bước tiến thân vào triều đình...

Thư Sách

"Đừng có nói đùa, Châu Hòa làm sao có cửa so bì với Đàm Thượng thư?" Kẻ nọ trào phúng, lời lẽ cay nghiệt: "Tên đó không chỉ nhu nhược sợ phiền phức, lại còn cục mịch, ngu đần, sao có thể đặt lên bàn cân với Đàm Thượng thư được?"

Nhận ra giọng nói mỉa mai này phát ra từ ai, người vừa lỡ miệng khen Châu Hòa vội vàng ngượng ngùng đính chính: "... Là do ta lỡ lời."

"Hừ." Người nọ hừ lạnh.

Nói về lai lịch người này, hắn họ Đới, tên Cẩm Huy, xuất thân gia đình phú quý, hiện đang giữ chức Lục phẩm Viên ngoại lang. Chống lưng cho hắn là Tần Các lão quyền khuynh triều dã, hắn lại chính là học trò cưng của vị Các lão này, thân phận bối cảnh phải nói là hoàn mỹ vô khuyết.

Đới Cẩm Huy và Châu Hòa là học trò đồng khóa, thậm chí hắn còn thi đỗ Thám hoa lang. Nhờ văn võ song toàn, dung mạo xuất chúng, hắn được ở lại kinh đô làm quan, tiền đồ sáng lạn thanh quý vô ngần. Ngược lại, Châu Hòa lúc bấy giờ chỉ đỗ Tam giáp, Đồng tiến sĩ xuất thân, kết quả bị đẩy đi làm Huyện lệnh ở một thị trấn biên viễn xa xôi.

Hai người từ vạch xuất phát đã là sự khác biệt một trời một vực, như mây với bùn. Ấy vậy mà đến nay, một kẻ ở Lại Bộ, một kẻ ở Lễ Bộ, chức vị lại bằng vai phải lứa.

Không biết có phải vì lý do này không mà Đới Cẩm Huy luôn thấy chướng mắt Châu Hòa. Tuy cùng đầu quân cho phe Đoan Vương, nhưng hắn luôn tìm cớ châm biếm, mỉa mai ông. Lúc này, nghe có người so sánh Châu Hòa với Đàm Thượng thư, trong lòng Đới Cẩm Huy dâng lên một sự khó chịu tột độ.

Mặc dù Đàm Thượng thư đã bị l*t s*ch mũ quan, giáng làm thứ dân, nhưng trước đó ông ta từng hét ra lửa ở chức Hộ Bộ Thượng Thư, quyền khuynh triều dã, lại rất được lòng Hoàng đế, ai cũng đinh ninh vị trí Các lão đời tiếp theo thuộc về ông ta. Nếu không xui xẻo đụng độ Thái t.ử phi, giờ này ông ta vẫn ngồi vững trên chiếc ghế Thượng Thư quyền lực đó.

Bảo Châu Hòa giống Đàm Thượng thư, chẳng khác nào ám chỉ hắn tương lai cũng có thể leo lên chức Thượng Thư, thậm chí là bước chân vào Nội Các?

Đới Cẩm Huy thầm bĩu môi khinh bỉ: *Cái loại như Châu Hòa, đào đâu ra cái phúc phận đó?*

Mọi người rón rén quan sát nét mặt của Đới Cẩm Huy, bối rối gượng gạo nói dăm ba câu nhạt nhẽo rồi cũng lấy cớ giải tán. Đới Cẩm Huy hừ nhẹ một tiếng, nhưng cử động này lại vô tình kéo theo vết thương trên mặt, khiến hắn nhăn nhó rít lên vì đau đớn.

"Tứ lang..." Gã sai vặt xót xa lên tiếng.

Đới Cẩm Huy bực bội hất tay áo: "Về phủ."

Hắn dẫn hai tên sai vặt lầm lũi quay về nhà. Thế nhưng vừa về đến cổng, đập vào mắt hắn là bóng dáng hai người quen thuộc. Nét mặt hắn chợt biến đổi, trong khi đó, một trong hai người kia vừa thấy bóng hắn liền vui mừng khôn xiết, thân hình liễu rủ lướt nhẹ lao thẳng vào vòng tay hắn.

"Tứ lang!"

Thân hình mềm mại như không xương nép sát vào n.g.ự.c hắn. Một khuôn mặt phấn điếm tuyết trắng, tinh xảo ngước lên, đôi mắt long lanh ngập tràn niềm hân hoan.

Đới Cẩm Huy lại tàn nhẫn đẩy mạnh ả ra, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Hắn đảo mắt cảnh giác xung quanh, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay ả, gằn giọng chất vấn: "Tại sao nàng lại ở đây?"

Người phụ nữ khẽ chau đôi lông mày thanh tú, nước mắt chực trào: "Tứ lang, chàng nắm đau thiếp quá."

Nhưng Đới Cẩm Huy chẳng hề có lấy một tia thương hoa tiếc ngọc. Gương mặt hắn lạnh ngắt như băng, giọng điệu đanh thép: "Ta đã từng dặn nàng, tuyệt đối không được phép đến tìm ta cơ mà?"

Người phụ nữ rụt cổ sợ hãi, e dè đáp: "Nhưng mà..."

"Đới đại nhân đối đãi với người chung chăn gối sao lại tàn nhẫn đến thế? Chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì sao?" Một giọng nói trong trẻo bay bổng cắt ngang. "Uổng công chủ t.ử nhà ta cất công dặn dò, sai ta đích thân hộ tống Hương Nương đến để hai vị đoàn tụ."

Đới Cẩm Huy ngẩng phắt đầu, ánh mắt sắc như d.a.o quét về phía phát ra giọng nói, đập vào mắt là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Hắn nhíu c.h.ặ.t lông mày, gắt gỏng hỏi: "Ngươi là ai?"

"Nô tỳ là tỳ nữ thiếp thân của Thái t.ử phi, Hồng Hoa." Hồng Hoa nhún gối hành lễ, tư thái khoan t.h.a.i đoan trang.

Nghe đến ba chữ "Thái t.ử phi", sắc mặt Đới Cẩm Huy biến dạng ngay lập tức, ánh mắt nhìn Hồng Hoa lại càng thêm phần đề phòng.

Hồng Hoa dường như không nhận ra sự cảnh giác của hắn, ánh mắt chứa chan ý cười lướt qua Hương Nương, dịu dàng giải thích: "Thái t.ử phi nhà chúng ta nghe nói Đới đại nhân cùng Hương Nương của Noãn Xuân Các tình sâu ý nặng, ngặt nỗi vướng bận môn đăng hộ đối mà hữu tình nhân khó thành quyến thuộc. Thế nên ngài ấy mới đặc ân sai nô tỳ chuộc Hương Nương ra ngoài, đưa đến đây để hai người sum họp."

Sắc mặt Đới Cẩm Huy sa sầm như đáy nồi. Trong khi đó, Hương Nương lại mang vẻ mặt ngập tràn cảm động, đôi mắt ngấn lệ hướng về phía Hồng Hoa bái lạy tạ ơn, nghẹn ngào thốt lên: "Đa tạ quý nhân thành toàn."

Hồng Hoa dùng vạt áo che miệng cười duyên, đưa mắt nhìn gương mặt đang run rẩy co giật của Đới Cẩm Huy, "tốt bụng" lên tiếng hỏi han: "Chắc hẳn Đới đại nhân lúc này đang vui sướng muốn phát điên rồi phải không?"

Khuôn mặt Đới Cẩm Huy méo xệch.

Vui sướng á?

Hắn lấy đâu ra lý do để vui sướng?

Hương Nương này là kỹ nữ của Noãn Xuân Các, mà Noãn Xuân Các thì là cái chốn nào? Đó là lầu xanh! Nữ nhân ở đó thân qua ngàn người gối vạn người sờ, đê tiện hèn hạ tột cùng. Hắn làm sao có thể nảy sinh tình cảm sâu đậm gì với cái loại nữ nhân đó được?

Đúng là hắn từng buông lời đường mật nói yêu thương Hương Nương, nhưng đó cũng chỉ là kiểu yêu đương trêu hoa ghẹo nguyệt qua đường. Kể cả cái lần hắn trong lúc cao hứng hứa hẹn sẽ chuộc ả ra khỏi lầu xanh, thì cũng chỉ là diễn tuồng mua vui, dỗ ngọt ả dâng hiến phục vụ mà thôi.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Ngược, Khác
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »