Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người

Lượt đọc: 8422 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »
Chương 142

❊ ❊ ❊

"Ngươi nói xem, nếu để thiên hạ biết được Đoan vương điện hạ thực chất là một kẻ bỉ ổi đê tiện thèm muốn em dâu, thì còn ai dám tiếp tục ủng hộ ngươi nữa?"

"Dù sao thì hiện tại ngươi mới chỉ là Đoan vương, đã dám giở trò đồi bại với Thái t.ử phi hiện tại, cũng chính là em dâu của ngươi. Nếu thật sự để ngươi bước lên ngai vàng, e rằng việc tiếp theo ngươi làm chính là nhòm ngó thê t.ử của thần t.ử, ức h.i.ế.p dân lành mất!"

Nói tóm lại, kẻ đi chân đất chẳng sợ kẻ mang giày. Nàng và Đoan vương giống như hòn đá và quả trứng, nàng chịu thiệt thì Đoan vương cũng chẳng được lợi lộc gì. Mà quan trọng nhất là, Tô Minh Cảnh có thể không để tâm đến thanh danh của mình, nhưng Đoan vương thì không thể và cũng không dám đ.á.n.h mất thanh danh.

Đoan vương tức phát điên, mắng c.h.ử.i không kịp lựa lời: "Đồ đàn bà điên này! Sao ngươi có thể vô sỉ đến mức như vậy?"

"Cảm ơn, đối với hạng người như ngươi, vô sỉ chính là phương châm sống của ta." Tô Minh Cảnh mỉm cười.

Nói xong, nàng khinh khỉnh liếc nhìn Đoan vương đang nằm dưới đất một cái, vẻ khinh thường lộ rõ trên mặt, sau đó dứt khoát xoay người bước đi.

Lục Liễu và Phúc Lộc vội vàng bám theo. Lúc rời đi, Phúc Lộc nhịn không được còn ngoái nhìn Đoan vương một cái, vẻ mặt tỏ ra vô cùng lo âu.

Tô Minh Cảnh sải bước ra khỏi Tàng Thư Các, đám cung nhân vội vàng nối gót theo sau, đứng cách nàng vài bước, chỉ có Lục Liễu và Phúc Lộc theo sát hầu hạ.

"Cho người bám sát Đoan vương!" Tô Minh Cảnh điềm nhiên dặn dò, "Ta muốn biết tiếp theo hắn đi gặp ai. Nếu nghe ngóng được nội dung cuộc trò chuyện của hắn với người khác thì càng tốt."

Lục Liễu gật đầu: "Vâng."

Hai người nói chuyện không hề né tránh Phúc Lộc. Phúc Lộc nghe vậy, trong lòng chấn động, lại liên tưởng đến cảnh tượng trong phòng trà lúc nãy, cậu chỉ cảm thấy vị Thái t.ử phi của bọn họ thật sự quá đỗi thâm sâu khó lường.

* Dọc đường về tới Đông cung, cảm xúc của Tô Minh Cảnh đã bình phục gần như cũ, tâm trạng lại khá lên và bắt đầu thưởng thức trà chiều.

Chuyện khoa cử của Thái t.ử đã giải quyết hòm hòm, hôm nay chàng cũng rảnh rỗi rút ra chút thời gian về uống trà cùng Tô Minh Cảnh. Chàng yêu trà hơn nàng, nhưng Tô Minh Cảnh phát hiện, ngoài thích trà ra, chàng còn rất hảo ngọt.

Bánh trái đồ ngọt làm thường ngày, phần của chàng luôn ngọt hơn một chút. Tô Minh Cảnh ăn thử một miếng, cũng không đến nỗi khó ăn, nhưng nàng vẫn chuộng phần nhạt ngọt hơn.

Thái t.ử nhìn động tác của nàng, cười nói: "Có lẽ là do trước kia ta uống t.h.u.ố.c quá nhiều, nên lúc nào cũng cảm thấy trong miệng đắng ngắt."

Lúc nói chuyện, giọng điệu của chàng vẫn ôn hòa tĩnh lặng như thường lệ, vô cùng điềm đạm.

Tô Minh Cảnh nhìn dáng vẻ này của chàng, cõi lòng bức bối hồi lâu cuối cùng cũng dễ chịu hơn nhiều. Quả nhiên, so với cái điệu bộ ra vẻ lả lơi làm màu của Đoan vương, Thái t.ử mới thực sự là bậc quân t.ử đoan chính.

Sau đó, nàng liền thả cho Thái t.ử một quả b.o.m:

"Thiếp vừa mới ở Tàng Thư Các, tẩn Đoan vương một trận."

"Phụt!"

Thái t.ử phun một ngụm trà, suýt nữa thì sặc luôn vào cổ họng.

!

"...Nàng nói là, nàng vừa đ.á.n.h Đoan vương một trận?"

Thái t.ử khó tin nhìn Tô Minh Cảnh, nhưng rất nhanh sau đó, chàng lại nhận ra tầng hàm ý khác trong lời nói của nàng. Thần sắc lập tức trở nên nghiêm túc, có chút căng thẳng hỏi: "Hôm nay nàng gặp Đoan vương sao?"

Tô Minh Cảnh nhẹ nhàng gật đầu, vắn tắt giải thích tình hình bằng vài lời: "Hôm nay thiếp đi một chuyến đến Tàng Thư Các, là hắn chủ động tìm thiếp."

"Hắn tìm nàng?" Hàng chân mày Thái t.ử nhíu c.h.ặ.t hơn.

Tô Minh Cảnh chống ngón tay lên cằm, cười hỏi: "Chàng thử đoán xem, hắn tìm thiếp để làm gì."

Thái t.ử nhìn vẻ mặt đầy hứng thú của nàng, bắt đầu suy ngẫm đôi chút.

Nếu nói dạo gần đây có chuyện gì liên quan mật thiết đến Thái t.ử phi của chàng, thì chỉ có... Trong đầu Thái t.ử lóe lên một tia sáng, chàng ngước mắt nhìn Tô Minh Cảnh, hỏi: "Chẳng lẽ là chuyện nàng nói lúc trước, buổi chầu sắp tới e là có người sẽ đàn hạch nàng?"

Tô Minh Cảnh kinh ngạc liếc chàng một cái, gật đầu: "Đoán đúng rồi."

Thái t.ử đoán đúng đáp án, nhưng sự bối rối trong lòng lại càng nhiều hơn, cau mày: "Chuyện này thì liên quan gì đến hắn? Tại sao hắn lại tìm nàng?"

Tô Minh Cảnh: "Hắn nói hắn có thể thay thiếp giải quyết chuyện này, đứng ra hòa giải để thiếp không bị đàn hạch. Hắn còn nói, đệ đệ tốt của hắn quang phong tế nguyệt, trong mắt không chứa nổi một hạt cát. Nếu Thái t.ử phi là thiếp bị triều thần đàn hạch, nhất định sẽ khiến chàng sinh lòng chán ghét. Nặng nề hơn, vị trí Thái t.ử phi này của thiếp e là cũng khó mà giữ nổi."

Thái t.ử chỉ cảm thấy nực cười: "Ta sao có thể là loại người thị phi bất phân, chỉ nghe một phía như thế chứ? Hơn nữa, cho dù thế nào đi chăng nữa, ta cũng tuyệt đối không có khả năng ruồng bỏ nàng!"

Câu nói cuối cùng, giọng điệu của chàng vô cùng kiên định.

Tô Minh Cảnh: "Tất nhiên là thiếp sẽ không tin lời hắn..."

Thái t.ử bình tĩnh lại đôi chút, lại nhìn Tô Minh Cảnh, hỏi: "Hắn còn nói gì với nàng nữa?"

"..." Tô Minh Cảnh nhướng mày nhìn chàng, "Chàng chắc chắn là muốn biết chứ?"

Nghe vậy, mí mắt Thái t.ử giật giật, nhưng vẫn nói: "...Ta muốn biết."

"Được thôi."

Tô Minh Cảnh liền kể tiếp.

"Hắn còn nói, hiện giờ nhìn cơ thể chàng đã khỏe mạnh lên nhiều, nhưng ốm đau bệnh tật bao nhiêu năm nay, biết đâu một ngày nào đó lại đổ bệnh trở lại. Cho nên hắn khuyên thiếp bỏ tối theo sáng."

Giọng điệu của Tô Minh Cảnh không khỏi mang theo vài phần châm biếm: "Hắn đảm bảo với thiếp, nếu thiếp bằng lòng đứng về phe hắn, đợi đến ngày sau hắn bước lên ngôi vị kia, nhất định sẽ phong thiếp làm Hoàng hậu, để thiếp trở thành người phụ nữ tôn quý nhất trong số ngàn vạn nữ nhân thiên hạ."

"...Thật là hoang đường!" Thái t.ử giận quá hóa cười, bàn tay đập mạnh xuống bàn, năm ngón tay bấu c.h.ặ.t vào góc bàn đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, cũng không biết là đã dùng sức lực lớn đến nhường nào.

Tô Minh Cảnh liếc chàng một cái, an ủi: "Chàng cũng không cần quá tức giận. Lúc đó nghe thấy hắn nói vậy, thiếp đã đập hắn một trận nhừ t.ử rồi. Trong một thời gian ngắn, hắn chắc là không bò dậy nổi đâu, chỉ có thể ngoan ngoãn tĩnh dưỡng trong Đoan vương phủ thôi."

"..." Lúc này Thái t.ử mới chợt nhớ ra khởi đầu của chủ đề này, chính là bắt đầu từ câu "tẩn Đoan vương một trận" của Tô Minh Cảnh.

Thái t.ử khôi phục sự lạnh lùng: "Đoan vương là kẻ có thù tất báo, lòng dạ hẹp hòi. Hôm nay nàng đ.á.n.h hắn, trong lòng hắn lúc này e là đã ghim hận nàng thấu xương rồi. Nếu tìm được cơ hội, nhất định sẽ nhăm nhe muốn trả đũa."

"Khoan hãy nói đến chuyện đêm tiệc Trung thu..." Tô Minh Cảnh cất lời, "Cứ nói đến chuyện hắn đã có dã tâm muốn ngồi lên ngai vàng kia, thì với tư cách là Thái t.ử phi của chàng, ngay từ thuở ban đầu thiếp và hắn đã bị đặt ở thế đối lập rồi."

Ánh mắt nàng toát lên tia lạnh lẽo: "Nói cách khác, thiếp và hắn ngay từ đầu đã là kẻ thù của nhau. Cho nên, dù không có chuyện ngày hôm nay, chỉ cần hắn rình được cơ hội, cũng chắc chắn sẽ ra tay với thiếp không chút lưu tình."

Và tương ứng như vậy, phía mình nếu có cơ hội, nàng cũng tuyệt đối không rủ lòng thương xót hắn.

Thái t.ử cũng hiểu rõ điều này, chỉ là...

"Nếu như nàng không trở thành Thái t.ử phi..."

"Đừng!"

Tô Minh Cảnh trực tiếp ngắt lời, khẳng định: "Trước đây thiếp đã từng nói với chàng rồi, cái khả năng mà chàng nói vốn không hề tồn tại. Ngay từ lúc bắt đầu, thiếp đã nhắm thẳng đến vị trí Thái t.ử phi này rồi."

Nàng cười rạng rỡ: "Ngôi vị Thái t.ử phi cao cao tại thượng, ai lại không muốn ngồi chứ? Cho dù chàng không đồng ý, thiếp cũng sẽ dốc lòng tìm cách để mình làm được Thái t.ử phi!"

May thay, Thái t.ử phi của chàng là một người vô cùng mạnh mẽ, bất luận là thể xác hay tinh thần.

"Chuyện này, Đoan vương chắc chắn sẽ không chịu để yên đâu." Thái t.ử nhíu mày, "Ta chỉ lo, hắn sẽ chạy đến chỗ Phụ hoàng cáo trạng... Phụ hoàng rất hay bao che khuyết điểm. Nàng đừng thấy trong số mấy hoàng t.ử ông thương ta nhất, nhưng đối với mấy người Đoan vương, ông cũng vô cùng coi trọng. Nếu Phụ hoàng biết nàng đem Đoan vương ra đ.á.n.h một trận, e là sẽ sinh lòng bất mãn với nàng."

Tô Minh Cảnh: "Cho nên thiếp đã nói thẳng với Đoan vương rồi, nếu hắn dám chạy đi mách Hoàng thượng, thiếp sẽ rêu rao cho tất cả mọi người biết, là hắn muốn giở trò đồi bại với thiếp, trong lúc cấp bách, thiếp vì quá hoảng sợ mới phải phản kháng..."

Đầu óc Thái t.ử nhất thời trống rỗng.

"...Nàng nói gì cơ?" Chàng ngẩn người nhìn Tô Minh Cảnh.

Tô Minh Cảnh khó hiểu: "Thiếp nói nếu hắn dám đi cáo trạng, thì thiếp sẽ kiện ngược lại tội hắn có mưu đồ bất chính với thiếp!"

Thái t.ử ngập ngừng muốn nói lại thôi: "Nàng nói như vậy, e là sẽ làm tổn hại đến danh tiết của nàng."

Tô Minh Cảnh liếc chàng một cái, nói: "Thiếp biết, nhưng thiếp dám cá là Đoan vương không dám đâu!"

"Nếu hắn muốn làm Hoàng đế, thì bắt buộc phải duy trì tiếng thơm của mình. Làm Hoàng đế có thể tàn nhẫn vô tình, cũng có thể nhu nhược thiếu quyết đoán, càng có thể chi li tính toán, lòng dạ hẹp hòi. Thế nhưng, tiếng dơ nhòm ngó đệ muội, thực sự quá mức khó nghe, quá mức hạ lưu rồi..."

Đáy mắt Tô Minh Cảnh lóe lên tia sáng sắc lạnh: "Ít nhất là trước khi hắn leo lên được ngai vàng, hắn tuyệt đối không dám để bản thân mình phải gánh lấy cái tiếng xấu nhơ nhuốc này đâu."

Để dùng một từ hình dung về Đoan vương hiện tại, đó chính là: *Ném chuột sợ vỡ đồ*.

Nếu chỉ vì Tô Minh Cảnh mà đ.á.n.h vỡ mất cái bình ngọc trân quý của chính bản thân hắn, thì thật sự là được không bù nổi mất. Vậy nên, Tô Minh Cảnh cá là hắn chẳng có gan làm vậy.

"Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng hắn thẹn quá hóa giận mà đ.á.n.h mất lý trí." Tô Minh Cảnh rất bình thản, "Nhưng đối với thiếp mà nói, ngoại trừ danh tiếng ra, thiếp cũng sẽ chẳng chịu tổn thất gì quá lớn lao, mọi chuyện vẫn nằm trong phạm vi có thể kiểm soát được."

Còn về danh tiếng... tuy rằng nước bọt có thể dìm chết người, nhưng Tô Minh Cảnh nàng tuyệt đối sẽ không phải là kẻ chết chìm.

"So với chuyện này, thiếp lại để tâm đến buổi chầu sắp tới hơn..." Nàng lên tiếng, "Sau biến cố này, phe cánh của Đoan vương lại càng không chịu cam bái hạ phong. Cho nên, đợi đến buổi chầu hôm đó, bọn chúng nhất định sẽ ra tay với thiếp!"

Nàng nhìn Thái t.ử: "Thiếp vẫn giữ nguyên nhận định lúc trước của mình!"

"Đàm Văn Thanh có tiếng tăm rất tốt ở bên ngoài, thuộc dòng dõi thanh lưu. Vậy nên, tạm thời không bàn đến việc ông ta rốt cuộc là thánh nhân thật sự hay chỉ là một kẻ ngụy quân t.ử xảo quyệt che giấu quá hoàn hảo, ông ta cũng sẽ không ra mặt làm cái rường cột thò đầu ra chịu trận đâu. Như vậy... phe cánh của Đoan vương chỉ còn lại mỗi Lư Dương vương mà thôi."

Lư Dương vương là một vị nhàn vương, trên người không nắm giữ chức vụ gì quá quan trọng. Nhưng cũng chính bởi vậy, hắn lại trở thành một thanh đao rất sắc bén hữu dụng trong tay Đoan vương, chỉ đâu đ.á.n.h đó.

"Chàng có hiểu rõ về Lư Dương vương không?" Tô Minh Cảnh nhìn sang Thái t.ử.

Thái t.ử không đáp ngay mà quay sang cất tiếng phân phó Bình An. Chỉ một chốc sau, Bình An đã kính cẩn dâng lên một quyển sổ.

"Hôm đó sau khi nàng trò chuyện với ta, ta đã phái người đi điều tra Lư Dương vương phủ và Đàm phủ. Nơi này, chính là những thứ ta tra được." Thái t.ử giao đồ cho Tô Minh Cảnh.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Ngược, Khác
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220
Tiến »