
Cơn mưa rào mùa hạ đổ xuống thung lũng. Jack vừa trú dưới mái nhà vừa lắng nghe tiếng mưa trút xuống ruộng tạo thành những gợi sóng lăn tăn.
Tổ sư gia cùng Hanzo đã đi ngủ từ lâu, nhưng nó thì không thể. Sự thật vừa được tiết lộ cứ lởn vởn trong đầu nó. Dù biết cách giải thích của Soke rất hợp tình hợp lí, nhưng Jack không thể không tránh khỏi cảm giác bất an khi phải sống cùng một ngôi nhà với sư phụ Độc Nhãn Long.
Có thể nói ông cụ đã đánh lừa Jack ngay từ ngày đầu tiên gặp mặt, và nó không muốn chuyện đó lại tái diễn thêm một chút nào. Ninja vốn là bậc thầy lừa đảo mà.
Có điều, sâu thẳm trong tim, Jack lại cảm thấy vững dạ hơn khi cuối cùng cũng biết được lí do nằm sau hành động của tổ sư gia. Soke giúp nó không phải vì cuốn hài đồ, mà là do nỗi hối tiếc dồn nén. Nét buồn trong ánh mắt ông cụ không có chút giả tạo nào. Tổ sư gia cũng giữ đúng lời hứa truyền nhẫn thuật cho Jack. Và Jack cũng biết ơn vì điều đó; với những kĩ năng học được, lẽ ra nó đã sẵn sàng lên đường. Nhưng chuyện đời đâu có đơn giản như vậy. Nhất là sau khám phá về thân phận thật sự của Hanzo.
Tối đó Jack đã phải đắn đo cân nhắc xem liệu có nên nói cho tổ sư gia biết hay không. Đúng lúc vừa quyết định được thì lại thấy cảnh Hanzo nhảy qua nhảy lại giữa gian sàn đất và sân vườn.
“Nhìn này, người em vẫn khô queo luôn,” thằng nhóc reo hò phấn khích.
“Nhưng em tìm cách tránh mưa để làm gì đấy?” Jack hỏi ngay.
“Luyện kĩ năng thần tốc đó.”
Nói đoạn Hanzo nài nỉ nó cùng tham gia vào trò chơi kì lạ này.
“Thú vị đấy,” tổ sư gia lên tiếng, không khỏi phì cười trước màn đùa giỡn của hai đứa, “nhưng ông còn nhanh hơn nhiều.”
Ông cụ đứng dậy bước ra chính giữa sân, nhanh chóng bị nước mưa làm ướt nhẹp cả người.
“Kĩ năng gì mà kì cục vậy ông?” Hanzo thắc mắc.
“Tốc độ của một người không thể được đánh giá qua trò chơi tránh mưa đơn giản đó được. Trời mưa thì ướt áo là điều hiển nhiên thôi. Cháu cứ thử xem tránh được ông không là biết liền!”
“Vô tư luôn,” Hanzo khoái trá khẳng định rồi chạy ra sân cùng chơi đuổi bắt với tổ sư gia.
Cảnh tượng này khiến Jack nhận ra thằng bé hạnh phúc với cuộc sống ninja của mình như thế nào. Liệu có công bằng không khi làm đảo lộn hết mọi thứ?
Nhưng mặt khác, Akiko đã luôn phải sống trong tâm trạng dằn vặt khổ sở suốt bao năm qua, và Jack thì luôn đứng về phía cô bé trước tiên. Hơn nữa, Akiko có quyền được biết số phận em trai mình. Kiyoshi đã bị người ta cướp đi, lẽ ra thằng nhóc phải được hưởng cuộc sống êm ấm bên mẹ và chị gái ở Toba mới đúng.
Dù sao Jack cũng quyết định không kể lại với tổ sư gia. Nó không thể biết Soke sẽ phản ứng như thế nào, ông cụ vốn vẫn yêu thương Hanzo như cháu ruột mà. Vả lại, biết đâu mọi chuyện chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi thì sao?
Cách duy nhất để xác thực hoàn toàn thân phận Kiyoshi chỉ có thể là để cho Akiko được trực tiếp gặp mặt.
Nhưng bằng cách nào cơ chứ?
Trước nhất là thật ra Jack cũng chẳng biết vị trí ngôi làng này là ở đâu. Thứ hai, bằng cách nào truyền tin đến cho Akiko. Và cuối cùng, các ninja ở đây dĩ nhiên sẽ không chào đón một võ sĩ như cô bé rồi.
Jack buộc phải ở lại đây, chí ít là cho tới lúc tìm ra cách liên lạc và thu xếp để Akiko gặp mặt Hanzo. Nó sẽ lấy lí do cần mài dũa thêm các kĩ năng nhẫn giả. Việc này sẽ làm chậm tiến độ đến Nagasaki đôi chút, nhưng thực tâm mà nói, bản thân Jack cũng muốn được ở lại làng. Chỉ nghĩ đến việc gặp lại Akiko thôi là nó thấy trong lòng hoan hỉ tột cùng rồi.
Thả mình trong dòng suy tư thư thái. Jack bước vào gian sàn đất, nhẹ nhàng trở về giường của mình. Khi đến phòng ăn, qua ánh lửa bập bùng, Jack chợt nhìn thấy cánh cửa phòng tổ sư gia vẫn khép hờ. Nó chợt nhớ đến thử thách ông cụ đã bày ra và tự hỏi không biết kĩ năng nhẫn tẩu của mình đã đủ lợi hại chưa. Sau quá trình miệt mài luyện tập, đến thời điểm này nó đã có thể vượt qua tấm giấy gạo mà không làm rách lần nào rồi. Nếu bây giờ thành công sẽ càng minh chứng rõ ràng hơn cho những công phu nó đã bỏ ra.
Nghĩ vậy, Jack len lén bước đến phòng ngủ tổ sư gia, bước chân êm ái như ma, tâm hoàn toàn tĩnh tại.
Ông cụ không động đậy, nhưng cái gối vẫn nằm sâu dưới gáy.
Làm sao có thể lấy ra mà không đánh thức được nhỉ?
Jack chợt nhận ra một giọt nước mưa nhểu vào cổ chạy xuống. Lúc nhìn lên thì nó thấy trên trần nhà có một chỗ dột nho nhỏ.
Thủy tố, Jack thầm nghĩ.
Nó nhanh chóng trèo lên nhẹ nhàng cắm một cọng rơm vào vị trí.
Rồi kiên nhẫn chờ đợi.
Mưa chảy qua khe dột dần ứ lại thành giọt nhiễu xuống qua đường cọng rơm. Trúng ngay trán tổ sư gia.
Đang ngái ngủ, ông cụ cuộn người đi rồi nhấc đầu ra khỏi gối. Chỉ trong nháy mắt đó thôi, Jack đã giật được thứ mình cần.
Đầu Soke hạ xuống tấm chiếu lót sàn, Jack mỉm cười mãn nguyện. Nó thành công rồi.
Tổ sư gia lập tức mở mắt tỉnh dậy. Ông nhìn Jack, cái gối trên tay nó, và cuối cùng là trần nhà nơi giọt nước vừa rơi xuống, rồi phá lên cười.
“Jack, có lẽ con đã sẵn sàng cho bài “Thử Thách Sự Thật” rồi đấy.”