
Jack sững người trừng trừng nhìn ông Soke, mặt cắt không còn giọt máu. Nãy giờ vị Shonin trưởng làng vẫn ngồi yên trên tấm bục của mình, khúc khích cười ra chiều hứng thú với phản ứng của thằng samurai ngoại quốc.
“Hạ kiếm xuống đi,” ông Soke nói. “Bọn ta đều là ninja cả.”
“Nhưng cháu tưởng ông là nông dân cơ mà?” Jack hỏi ngay.
“Thì ta vẫn làm nông đấy chứ.”
Một dòng suy nghĩ bất chợt chạy qua đầu Jack, hóa ra từ đầu nó đã bị ông lão này biến thành một con rối. Trong lúc nguy cấp tìm cách chạy trốn thành ra nó lại đâm đầu vào chốn tử địa, hang ổ bọn ninja. Giờ đây Jack đã lọt thỏm vào giữa trung tâm ngôi làng bí ẩn tựa như một côn trùng mắc vào lưới nhện chỉ còn cách chờ chết. Jack nắm chặt cán cặp trường đoản nhị kiếm. Tuy nó đã bị bọn chúng lừa nhưng cũng nhất định không chịu xuôi tay đầu hàng.
“Không cần phải sợ hãi,” ông Soke nói giọng hiền hòa. “Cậu là khách của chúng tôi mà.”
“Khách?” tên nhẫn giả phía sau cất tiếng hỏi.
Chất giọng trong trẻo của nữ giới lập tức khiến Jack kinh ngạc. Vừa nói xong sát thủ cũng kéo luôn khăn trùm đầu. Cô gái này chỉ tầm mười sáu tuổi, tóc đen láy, khuôn mặt rất xinh đẹp. Cô ta căm phẫn nhìn Jack chằm chằm bằng cặp mắt đen sâu thẳm của mình.
“Đúng vậy, Miyuki ạ. Khách quý. Bởi thế con hãy cư xử cho phải phép nào.”
Mặc kệ lời yêu cầu, nữ ninja vẫn chĩa đoản đao vào cổ họng Jack. “Sao lại thế được. Hắn là samurai cơ mà!”
“Đâu, anh ấy là tengu đấy chứ!” Hanzo chạy đến đính chính hòng bảo vệ Jack. “Do em bắt về đấy. Anh ấy là bạn của em.”
Miyuki lắc đầu ngao ngán. “Lại là em nữa. Mà sao không ai nói gì với chị vậy?”
“Con đang thi hành nhiệm vụ mà.” ông Soke lí giải.
“Hứ, xem ra tên thiên cẩu của em may mắn lắm mới chưa bị chị giết đấy,” Miyuki nói giọng giễu cợt.
“Còn lâu, chính cô mới là người may mắn vì chưa bỏ mạng thì có.” Jack lập tức đáp trả, trong một khoảnh khắc, nó hoàn toàn bị lòng tự tôn của một võ sĩ lấn áp tình thế.
Miyuki bước thêm một bước về phía nó, ánh mắt vẫn chằm chằm. “Bọn samurai duy nhất chấp nhận được chỉ có thể là bọn đã chết mà thôi.”
“Khoan đã, Miyuki ạ,” trưởng làng khoanh tay lên giọng can thiệp. “Trong trường hợp này điều đó không hoàn toàn đúng. Chàng trai này là một người ngoại quốc, đang chịu lệnh truy nã của đại tướng quân. Kẻ thù của cậu ấy cũng chính là kẻ thù của chúng ta. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc mọi người đều đồng hội đồng thuyền.”
Miyuki cười nhạt. Dù vậy cô cũng rút lui, mặc dù vẫn cố ý tra đoản đao một cách mạnh bạo không cần thiết. “Vâng, thưa Shonin.”
“Cả cậu nữa, Jack,” trưởng làng nhắc nhở. “Cậu đang làm ta và những ninja khác thấy lúng túng đấy.”
Jack không tin lời Shonin. Thực chất nó chẳng còn tin ai trong cái căn phòng này nữa cả. Ông Soke, Hanzo, Tenzen, tất cả đều đã lừa gạt nó. Chuyện ninja nhận võ sĩ làm khách thật đáng nực cười. Chẳng qua nó đã rơi vào thế cầm tù. Là một võ sĩ, làm sao Jack có thể để kẻ thù số một của mình tước vũ khí được. Chỉ có chạy... hoặc là chết.
Nó lắc đầu. “Tôi thà chết chứ không hàng đâu.”
“Được rồi,” Shonin đáp. “Soke, thuyết phục cậu ta giúp tôi đi.”
“Bọn ta không phải kẻ thù của cậu, Jack à,” ông Soke bóp mạnh vai Jack. “Ngược lại còn đang muốn giúp đỡ đấy.”
Jack phóng ra phía cửa. Tenzen ngay lập tức chặn lại, nhưng đường thoát chưa hẳn đã hết.
Thế rồi không một lời báo trước, ông Soke điểm ngón tay cái vào cổ nó. Một cơn đau tràn qua cơ thể chạy xuống chân, Jack đổ gục ngay lập tức.
Nó đã bất tỉnh trước cả khi chạm đến sàn.