
“Nhanh lên anh!” Hanzo hối thúc. “Em không muốn là người ra trễ nhất đâu.” Bên trong, Jack đã buộc xong ống quần và đeo đôi ủng cao ngất ngưởng vào. Nó chồng thêm phần áo khoác lên lớp vải bó sát bên trong rồi cố định tất cả bằng thắt lưng. Hôm nay không cần dùng đến mũ trùm đầu và khăn bịt mặt nên nó để lại trên giường.
Jack đứng dậy nhìn khắp người một lượt. Nó chẳng thể ngờ lại có ngày vận bộ y phục ninja như thế này. Thậm chí còn rùng mình khi thoáng nghĩ đang bị hồn ma Độc Nhãn Long điều khiển. Jack lẩm nhẩm cầu nguyện cha trên trời tha thứ cho nó, và cầu mong việc này đừng bao giờ lọt đến tai ngài Masamoto.
Để chuẩn bị cho buổi tập này, mọi chi tiết trên bộ trang phục shinobi của nó đều là một màu xanh đậm. Hòa mình vào rừng, tổ sư gia đã dặn dò như thế.
Jack xếp thường phục cất bên cạnh giỏ hành trang. Nó chợt nghĩ đến cuốn hải đồ bên trong. Rõ ràng để lại vật quan trọng đến thế ở một nơi hớ hênh như ở đây chẳng an toàn chút nào, nhưng nó không còn sự lựa chọn nào khác. Dù sao thì tổ sư gia chẳng có vẻ gì là quan tâm đến việc bên trong đó có chứa những gì. Jack tin ông cụ không nắm thông tin về sự tồn tại của bản hải đồ, và tốt hơn hết là nên như thế. Nghĩ vậy, Jack đặt y phục cũ lên trên túi với hi vọng thoáng nhìn qua sẽ khó nhận ra hơn. Tất nhiên, với những tên trộm có chủ đích thì việc này chẳng ăn thua gì rồi.
“Đi thôi anh ơi!” Hanzo túm luôn tay Jack kéo đi.
Hai đứa chạy vội theo con đường duy nhất ra khỏi làng. Hanzo vừa chạy vừa nhảy theo con đường hẹp xuyên qua hàng cây dẫn xuống thung lũng bên dưới. Lúc này trời mới tờ mờ sáng, chim còn đang cất vang bài hát chào bình minh. Cuối cùng cũng bắt kịp Hanzo ở một trảng đất cạnh dòng suối chảy len lỏi giữa rừng cây, Jack đưa tay dụi mắt cho đỡ buồn ngủ.
Tổ sư gia đã chờ sẵn từ lâu. Ông gật đầu chào Jack. “Chắc là không sớm quá chứ hả?”
“Không ạ,” Jack đáp, vừa ngáp vừa cúi đầu đáp lễ.
“Sáng sớm và chập tối là hai quãng thời gian dễ công khó thủ nhất trong ngày. Rất thích hợp cho tập luyện hay làm nhiệm vụ.” Ông cụ nhìn vào khoảng không sau vai Jack. “Mọi người đông đủ cả rồi. Giờ học bắt đầu nhé.”
Jack đưa mắt nhìn quanh, nhưng ngoài nó và Hanzo ra thì quanh quất chẳng còn ai nữa cả. Đã quen thuộc với các giờ học chính quy đông đúc của trường Nhị Thiên Nhất Lưu, Jack thấy rất bất ngờ trước tình cảnh vắng vẻ này.
Tổ sư gia cười. “Bài học hôm nay sẽ xoay quanh ẩn thuật, kĩ năng có thể nói là quan trọng bậc nhất đối với một ninja.”
Bất thình lình, Tenzen chui ra từ một tảng đá. Một thằng nhóc nhảy ra khỏi bụi cây. Hai shinobi nữa xuất hiện phía bìa rừng. Bên cạnh đó thì bãi cỏ cũng là nơi ẩn nấp của không ít ninja nhỏ tuổi khác. Riêng chỉ có Miyuki là làm cho Jack suýt chút nữa rớt cả tim ra ngoài khi bất chợt xuất hiện ngay bên cạnh nó như một bóng ma.
“Thỏ đế.” cô nàng mai mỉa.
Jack lấy lại bình tĩnh nở nụ cười duyên. “Tôi không có định chơi trốn tìm với cô đâu nha!”
“Đó gọi là ngũ độn tẩu, năm nội dung trong ẩn thuật,” tổ sư gia lí giải. “Bởi lẽ sở trường của ninja luôn thiên về né tránh và ẩn nấp, mà muốn làm được việc này, tốt hơn hết là từ đầu không được để kẻ địch nhìn thấy mình.”
Nói đoạn ông ra hiệu cho Tenzen lui ra khỏi khoảng rừng thưa.
“Bằng cách vận dụng Địa tố, ninja hòa làm một với môi trường xung quanh. Hãy chú ý quan sát Tenzen lẫn vào rừng cây và biến mất.”
Mặc dù Jack biết rõ Tenzen đang đứng ở đâu, nó lại chẳng thể nào nhìn được thân thể anh ta. Cố nheo mắt lắm cũng chỉ nhìn thấy lờ mờ như kiểu vệt phồng trên rương quần áo mà thôi.
“Còn nếu không tìm được chỗ để nấp,” Soke tiếp tục, “thì phải tìm cách thay đổi hình dáng cơ thể của mình. Dạng thân người rất dễ bị nhận ra, vì vậy cần biết cách thay đổi nó. Hãy quan sát Tenzen biến thành một hòn đá.”
Nhanh chóng hiện ra từ sau thân cây, Tenzen cuộn người thành dạng hình tròn, tay vòng bên ngoài ôm chặt cơ thể, hoàn toàn bất động. Trong ánh sáng lờ mờ buổi sớm mai, Jack thậm chí chẳng thể nào tìm thấy anh ta lần thứ hai.
“Bây giờ con hãy làm thử xem nào,” tổ sư gia ra lệnh.
Jack bước đến bên cạnh Tenzen cúi xuống bắt chước động tác y hệt rồi cố giữ im bất động. Chỉ mới vài giây sau nó đã nghe tiếng khúc khích từ phía các môn đồ khác. Jack nhìn lên, thấy ngay thằng nhóc nấp sau bụi cây ban nãy. Cậu ta trạc tuổi Jack, người gầy gò, tóc cắt sát, ánh mắt rất dữ tợn.
“Coi nó kìa!” hắn giễu cợt. “Chả khác gì củ cải trắng lẩn trong đống bùn ấy!”
“Hài hước đấy, Shiro,” tổ sư gia ném cho thằng nhóc này một cái nhìn đầy nghiêm khắc. “Jack à, mái tóc vàng của con khá nổi bật, vậy nên về sau nhớ bịt lại. Với cả, đừng bao giờ nhìn trực tiếp về phía kẻ thù khi đang ẩn náu, bản năng sẽ giúp họ nhận ra sự hiện diện của con đấy.”
Jack gật đầu hiểu ý, nó chợt nhớ ra ngoại hình mình khác hẳn mọi người. Có lẽ suy cho cùng nó vẫn hợp làm samurai hơn ninja. Ngay sau đó, Soke vẫy tay ra hiệu cho Jack và Tenzen trở về vị trí.
“Ở bất kì đâu, chúng ta đều có thể ẩn nấp - tường, bụi rậm, chum nước, sàn nhà, thậm chí giữa đồng không mông quạnh. Ta đã kể cho các con nghe về lần bị kẹt giữa ruộng trong lúc một toán võ sĩ ráo riết đuổi theo chưa?”
“Ông đã thoát bằng cách nào vậy ạ?” Hanzo hỏi theo phản xạ.
“Thì giả làm bù nhìn rơm chứ còn gì nữa!”
Mọi người phá lên cười, Jack cũng thấy đây là một câu chuyện rất hợp lí. “Bọn võ sĩ toàn một lũ bị thịt,” Miyuki lầm bầm ngay bên cạnh. Mặc dù rất muốn tranh cãi bảo vệ danh dự cho giai cấp của mình, nhưng nó biết mình nên giữ yên lặng, đây là căn cứ địa ninja. Dường như cô nàng Miyuki này có thâm thù huyết hải gì với võ sĩ thì phải.
“Nhưng mà Jack ạ, suy cho cùng nơi ẩn náu tốt nhất,” Soke tiếp tục nói, “vẫn là trên không - cành cây hoặc mái nhà. Con người ít khi nhìn lên lắm.”
Ông tiếp tục quay sang nói với cả lớp.
“Chúng ta không thể nấp cả đêm. Do đó cần phải biết sử dụng nhẫn tẩu - phương pháp đi lại không gây ra tiếng động. Miyuki, con ra thị phạm đi.”
Cô nàng khom người rồi nhẹ nhàng băng qua trảng đất trống bằng những bước đi ngắn đầy cảnh giác. Dù phải băng qua vùng cỏ mọc cao nhưng vẫn chẳng gây ra tiếng động gì.
“Có thấy cách con bé dùng mũi chân để di chuyển không? Làm vậy sẽ cảm nhận được vật cản, chuyển trọng lượng về phía các ngón chân, tránh gây ra tiếng ồn. Tiếp theo là hạ người xuống sát đùi, chờ cho gót chân vừa chạm đất thì tiếp tục đi bước nữa.”
Miyuki bước qua con suối, và Jack không khỏi kinh ngạc khi cô nàng chẳng gây ra bất kì gợn sóng nào.
“Khi gặp môi trường nước,” tổ sư gia giải thích, “thì chân trước phải thẳng như giáo đâm, chân sau thật chắc cú. Nhấc cao lên rồi mới hạ xuống. Được rồi, các con chọn bạn tập rồi thử trốn cho người kia không phát hiện được đi.”
Các nhẫn giả đứng thành đôi với nhau, dĩ nhiên đều cố tình lảng tránh Jack. Nó cảm thấy mình dường như chẳng được chào đón ở đây. Một lần nữa nó rơi vào cảnh phải chứng tỏ bản thân, hệt như thân phận võ sĩ ngoại quốc lúc còn ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu vậy.
“Anh tập với em nhé?” Hanzo gợi ý.
“Được vậy thì tốt quá,” Jack đồng tình.
“Em sẽ đi trước. Anh đứng chờ bên kia con suối nha.”
Nói đoạn, Hanzo phóng luôn ra bìa khoảng rừng thưa rồi chờ Jack tiến về vị trí. Jack quay người lại, cố gắng lắng nghe tiếng thằng nhóc tiến lại gần. Jack không nghĩ Hanzo có thể đi nhanh, hơn nữa trước đây nó đã học cách tăng cường thính giác qua các buổi luyện tập cùng thầy Kano rồi. Điều này Hanzo chưa biết, và cũng chưa nên biết.
Khoảng đất trống khá tĩnh lặng, dòng suối thì chảy quá chậm nên chẳng gây ra tiếng động gì. Cảm thấy ngon ăn, Jack cất tiếng gọi. “Em đi đi, Hanzo!”
“Đến lượt anh đó!” thằng nhóc toét miệng cười ngay bên cạnh nó.
Lần thứ hai trong cùng một buổi sáng Jack được dịp thót tim. Làm thế quái nào thằng nhóc có thể di chuyển kinh khủng đến như vậy được? Jack đã nghĩ đến khả năng nó chơi ăn gian. Nhưng nhìn gấu quần thì rõ ràng có dính nước từ con suối.
Jack vừa băng qua dòng nước vừa lắc đầu sững sờ. Đến bìa trảng đất, nó khom người như Miyuki đã làm ban nãy, nhấc chân trước di chuyển. Đầu ngón chân nó chạm đất trước, nhưng rồi cả bàn cũng hạ xuống, một tiếng cành cây gãy giòn rụm vang lên.
“Em nghe rồi nhé!” Hanzo nói. “Làm lại nào.”
Miyuki lắc đầu ngán ngẩm.
“Cảm nhận bằng đầu ngón chân trước,” tổ sư gia bình luận. “Sau đó mới từ từ dịch chuyển trọng lượng. Làm như vậy con sẽ kịp dừng lại nếu cảm thấy mình đang gây ra tiếng động.”
Jack cẩn thận kiểm tra bề mặt tiếp xúc. Nó lê thật chậm rãi qua trảng đất, ngược lại những ninja khác đều di chuyển êm ái nhưng nhanh tới chóng mặt. Được nửa đường, cơ chân Jack bắt đầu đau nhức. Nó không hề thoải mái với kiểu di chuyển mệt mỏi này. Lúc bước đến khu vực có cỏ cao, nó mất thăng bằng trượt luôn chân trước gây thành tiếng lớn.
“Nghe rồi nha!” Hanzo reo lên. “Lần cuối cùng.”
Jack cảm thấy rất áp lực. Lúc này mọi người đều đang đổ dồn ánh mắt về phía nó. Thận trọng trong từng bước một, may mắn cũng giúp nó tới được chỗ dòng suối mà không gây ra âm thanh nào khác. Nhưng vừa bước xuống nước thì lập tức một tiếng tõm vang lên.
“Lại dính nữa rồi!” Hanzo quay lại nói. “Anh là tengu mà sao dở quá vậy?”
“Thiên cẩu chỉ giỏi bay thôi mà!” Jack cau có, vô tình nó trở thành trò cười cợt cho các môn sinh khác.
“Kể ra lần đầu như vậy là tốt rồi,” tổ sư gia lên tiếng. “Nhẫn tẩu không phải là thứ có thể thuần thục trong một sớm một chiều. Hãy tập bài này mỗi ngày cho đến khi có thể vượt qua toàn bộ các chướng ngại vật mà không gây ra bất cứ tiếng động nào.”
Nói đoạn ông triệu tập cả bọn lại thành vòng tròn.
“Dù có ẩn nấp giỏi đến đâu thì vẫn có những lúc bị phát hiện. Hoặc giả nhiệm vụ đòi hỏi phải đưa tin cấp tốc chẳng hạn. Gặp trường hợp này, kĩ năng tẩu thoát bắt buộc phải có. Đây là lúc chúng ta kết hợp hai yếu tố Phong và Thủy. Các con phải chạy cho nhanh, đồng thời lẩn tránh các vật cản. Bây giờ chia làm ba đội và thực hiện một bài thử thách nho nhỏ nhé.”
Soke xếp Jack vào cùng nhóm với Tenzen và Miyuki, lẽ dĩ nhiên cô nàng chẳng lấy gì làm vui vẻ.
“Đội nào về được làng trước sẽ thắng cuộc,” tổ sư gia tuyên bố. “Nhưng các con không được đi đường chính. Bài tập này giả định chỗ đó có võ sĩ đứng chốt rồi. Vậy nên chỉ còn cách băng qua rừng. Trên đường đi cũng đặt sẵn nhiều vật cản, hãy kết hợp tác phong làm việc nhóm và khéo léo của từng cá nhân để vượt qua.”
Bọn học trò đều chuẩn bị sẵn sàng.
“Anh liệu mà bay cho nhanh nhé, thiên cẩu,” Hanzo nói lớn. “Bọn em sẽ thắng trước cho xem!”
“Nhóc con ăn nói mạnh miệng nhỉ?” Tenzen đáp trả cho thành viên của nhóm mình.
Miyuki quay sang thì thầm vào tai nó, “Hãy hi vọng là anh sẽ chạy khéo hơn đi, chứ tôi chẳng thích bị thua đâu đấy nhé.”
“Tôi cũng vậy thôi,” Jack đáp nhanh, câu nói của cô nàng đã vô tình chạm phải tinh thần võ sĩ đạo của nó.
Miyuki cau mày khó chịu, nhưng cũng chẳng kịp phản ứng gì.
“Các con đã bị lính canh phát hiện,” tổ sư gia ra hiệu. “Mau chạy đi!”