
M ột tay Yamato bám vào thành lan can cố bám víu lấy sự sống. Lửa bao trùm toàn bộ khuôn viên thành Osaka, pháo kích liên tục công phá trong màn đêm, âm thanh chiến trận ầm vang bên dưới.
Jack chỉ biết đứng nhìn, toàn thân bất động. Mắt Yamato mở to sợ hãi như van lơn nó đến cứu. Nhưng dù Jack có cố gắng đến mấy, chân nó vẫn cứng như đá. Trong bóng tối còn có tiếng Akiko la lên thất thanh nữa.
Một con mắt màu xanh duy nhất hiện ra.
“Nó chết là do mày!” Độc Nhãn Long rít lên.
Tên ninja từ từ bò lên lưng Yamato, kéo từng ngón tay cậu bé ra khỏi tường thành.
“Không!” Jack hét lên khi thấy Yamato rơi xuống mặt đất.
Đến giờ nó mới có thể di chuyển trở lại. Vội vàng chạy đến bờ tường, Jack nhận ra xác Yamato nằm sóng soài dưới sân.
Nhưng Độc Nhãn Long lại chẳng thấy đâu. Một bàn tay lạnh ngắt đặt lên lưng nó...
Trước cả khi mở mắt. Jack đã chộp lấy trường kiếm rút ra hơn nửa thủ thế. “Em đây mà!” Hanzo giơ tay la lớn.
Jack nằm phịch xuống đệm, tim nó đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cơn ác mộng vừa qua đi thì nỗi nhớ thương cậu bạn thân thương lại ùa đến.
“Anh không sao chứ?” Hanzo hỏi dò.
Jack gật đầu, cố lấy lại bình tĩnh. Giấc mơ này đã lặp đi lặp lại vài lần khiến cho nó cứ phải sống lại cái đêm hãi hùng ấy. Yamato đã quyết định hi sinh để được chết trong danh dự. Dù vậy, Jack vẫn không thể loại bỏ ý nghĩ rằng lẽ ra nó đã có thể cứu được cả hai người. Cả giả định rằng Độc Nhãn Long vẫn còn sống cũng khiến nó ớn lạnh. Nhưng điều này cũng rất phi lí, kẻ tử thù của nó đã bỏ mạng dưới chân thành Osaka rồi.
“Lúc nãy em định làm cái gì đó?” Jack tra xét Hanzo.
“Thử trộm gối mà không làm anh thức dậy thôi mà.”
Jack ngây người nhìn Hanzo. Rõ ràng thằng nhỏ cũng có gối đấy chứ. “Cuối cùng em vẫn đánh thức anh dậy rồi đấy. Làm ơn đừng bao giờ làm vậy nữa. Anh không muốn nhầm em thành bọn ninja đâu.”
“Sao lại thế?” Hanzo nhíu mày hỏi.
“Vì anh có thể sẽ vô thức xả em ra làm hai đoạn chứ sao!”
Nói đoạn nó cất thanh trường kiếm sang một bên.
“Công nhận phản xạ của anh nhanh ghê chứ,” Hanzo trầm trồ thán phục. “Mà dậy thôi, quá mất bữa sáng rồi đấy. Hôm qua anh hứa sẽ dạy em dùng kiếm mà.”
Kì thực lúc này Jack chẳng có tâm trạng muốn làm việc gì cả. Nhưng nó đã hứa, mà một võ sĩ thì phải luôn biết trọng chữ tín. Cuộn người lăn khỏi đệm, Jack dụi mắt rồi bước sang phòng bên cạnh. Một bát cơm nguội và nước đã được đặt sẵn bên cạnh bếp lò.
“Ông Soke đâu rồi?” Jack hỏi trong lúc nuốt vội bữa sáng của mình.
“Đến gặp Shonin.” Hanzo nói vọng vào từ cửa, xem chừng đã háo hức lắm rồi. “Ông có để một ít nước trong chậu cho anh rửa ráy đấy.”
Ăn xong bát cơm, Jack đi dép vào rồi bước sang gian sàn đất. Ngay trước chậu nước là một cái gàu, nó sử dụng luôn vào việc rửa mặt mũi tay chân. Nói đúng ra điều nó ao ước nhất lúc này chính là được tắm nước nóng - hoạt động thường nhật của một võ sĩ và cũng là điều đem lại cảm giác khoan khoái nhất từ khi nó đến Nhật. Nhưng Jack biết những người nông dân cực khổ làm sao có được điều xa xỉ ấy. Vả lại, năm ngày lặn lội trên đường đã bõ bèn gì so với cái thời nó trôi dạt trên biển, thậm chí ở nơi quê nhà Anh Quốc của nó, mọi người còn cho rằng tắm là một việc không tốt cho sức khỏe nữa.
Cảm thấy thoải mái hơn đôi chút, Jack quyết định bước ra khoảng không gian đầy ánh sáng bên ngoài. Trước mặt nó là một màu xanh ngắt của những thửa vườn, những hạt giống được gieo xuống đầu xuân đến nay đã mọc cao thành những ô cây mùa hạ. Một vài người nông dân đang chăm lúa, còn hầu hết những người khác đang nghỉ ngơi hóng gió ở khu đất trống giữa làng. Jack còn nghe thấy khá nhiều tiếng cười đùa của trẻ con, và không khỏi bất ngờ trước sự thanh bình nơi đây.
Hanzo kéo kéo tay áo nó. “Nào, anh sẽ dạy em cái gì trước?”
Jack chợt thấy chột dạ. Một đứa còn đang học nghề như nó thì dạy được ai cơ chứ? Vả lại ở đây chẳng có dụng cụ tập luyện gì. Đảo mắt nhìn quanh một lượt, nó mới tìm được một vài cây tre chất cạnh nhà xí. Jack chọn một cây có độ dài vừa phải nhất rồi đưa cho Hanzo. “Kiếm của em đây.”
“Nhưng em muốn dùng kiếm thật cơ!” Hanzo phản đối, ném cho món vũ khí thay thế của mình một cái nhìn rất không hài lòng.
Jack cười lớn, ngày xưa nó cũng ham hố dùng trường kiếm hệt như thế này. Nhưng mọi việc đã thay đổi sau khi thầy Hosokawa, vị võ sư kiếm thuật quá cố ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu dạy cho nó một bài học nhớ đời về trách nhiệm to lớn khi cầm vũ khí trên tay. Jack còn nhớ nó đã chịu chết không dám làm bài thử thách thần kinh thép có liên quan đến đầu của Yamato, và ngay lập tức hiểu ra ẩn ý bên trong. Nhưng áp dụng cách này với Hanzo có vẻ không khả thi. Chẳng hiểu sao Jack có linh tính rằng ai chứ thằng nhóc này dám sẽ làm thật lắm.
“Ngày nào chưa sử dụng thành thục cây kiếm này,” Jack giải thích đúng như lời thầy Hosokawa nói ngày xưa, “thì em chưa đủ khả năng cầm đến kiếm thật đâu.”
Dù thất vọng ra mặt nhưng Hanzo vẫn gật đầu đồng ý. “Thế em phải làm gì?”
Jack nhớ lại bài học đầu tiên với thầy Hosokawa.
“Duỗi thẳng tay ra phía trước,” nó hướng dẫn, “thả lỏng kiếm trong lòng bàn tay.”
Hanzo háo hức làm theo ngay. “Rồi sao nữa ạ?”
“Cứ đứng yên như thế.”
Trong vườn có một gốc cây nhỏ, Jack quyết định ngồi dưới bóng quan sát cậu học trò nhỏ của mình. Hanzo bối rối nhìn nó. “Cái này đâu phải kiếm thuật đâu!”
“Có đấy nhóc ạ,” Jack gượng cười. Một lần nữa vận dụng bài học của võ sư kiếm thuật ngày trước để giải thích, “Nếu không thắng nổi thanh kiếm trong tay mình thì lấy gì để tin rằng sẽ đủ sức đánh bại kẻ địch?”
“Ồ, vậy ra đây là một bài kiểm tra!”
Quyết tâm ngay lập tức được khôi phục tràn đầy, Hanzo đứng tấn với thanh kiếm tre trong tay. Vài phút trôi qua mà tay cậu bé vẫn không run rẩy chút nào. Jack ấn tượng đến mức cảm thấy thằng nhóc này chắc chắn không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó.
Lúc Hanzo đứng đó tập thì một nhóm bốn đứa trẻ con, ba trai, một gái đi ngang qua.
“Mày đang làm cái gì thế kia?” thằng nhóc mặt tròn nói vọng qua hàng rào.
“Tập kiếm đó, Kobei.”
“Tao thấy giống tập làm bù nhìn hơn thì có ấy!” Kobei cười lớn.
“Mày thì biết cái gì? Có được Vua Thiên cẩu hướng dẫn như tao không mà phách lối,” Hanzo hất đầu về phía Jack rồi hất hàm phản pháo.
Bốn đứa trẻ lạ sững người khi nhìn thấy Jack.
“Chính tay tao bắt được anh ấy đấy,” Hanzo khoe. “Còn cái tao đang làm là bài kiểm tra khả năng đánh bại thanh kiếm trên tay của mình.”
“Dễ ợt chứ gì,” Kobei huênh hoang, rõ ràng có ý muốn lấy le trước mặt Sojobo huyền thoại.
Thế là nơi này bỗng trở thành một hội thi. Jack chưa kịp phản ứng thì bốn đứa nhỏ đã chạy đi nhặt tre bắt chước Hanzo rồi.
Đúng lúc này, một người nông dân trẻ tuổi bước đến. Công việc đồng áng khiến anh ta trông vừa lực lưỡng vừa rám nắng, dáng vóc còn khỏe hơn khối tay samurai. Jack đoán người này tầm mười bảy, khuôn mặt vuông chữ điền khá ưa nhìn, cặp mắt màu nâu đất. Nhìn thấy đám trẻ con đứng yên như tượng, mặt cau có cố giữ mấy thanh tre trên tay, anh ta không khỏi ném về phía Jack một cái nhìn đầy nghi vấn. Nhưng anh ta không bình luận gì cả.
“Hanzo à!” anh ta lên tiếng. “Soke bảo cho mời khách đến gặp Shonin đấy!”
“Dạ, anh Tenzen,” cậu bé nhanh chóng đặt món vũ khí của mình xuống đáp.
“Mày thua rồi!” Kobei nói ngay.
“Mày cứ chờ rồi xem,” Hanzo đáp trả.
Jack đứng dậy cúi đầu thi lễ, anh nông dân cũng nghiêng người cung kính.
Lúc đi qua cánh đồng, Jack không nén nổi tò mò mà quay sang hỏi. “Shonin là ai thế?”
“Shonin không phải tên người, đó là một chức danh.” Tenzen điềm đạm đáp. “Dân chúng ở đây đều dùng từ này để chỉ cha tôi, người đứng đầu ngôi làng này.”
Họ bước lên con đường dốc đi qua cánh cửa gỗ khá cao dẫn vào sân chính của làng. Tại đây có một góc dựng toàn chuồng gia súc. Một vài đứa trẻ nô đùa bên ngoài đường rào ngựa chạy, đua nhau tìm cách giữ thăng bằng. Xa hơn phía sau hàng rào là hồ chứa, có nhiều nhóm thanh niên đang bơi lội, nghịch nước với nhau.
Lẽ dĩ nhiên họ cảm thấy rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Jack, nhiều người trong số này còn cúi đầu khi nó bước qua. Jack đều đáp lễ đầy đủ. Có vẻ phong trào bài ngoại đang sục sôi khắp nước Nhật vẫn chưa lan được tới cộng đồng dân cư này. Nhưng Jack vẫn nghe có tiếng thì thầm bàn tán về việc một samurai như nó đến làng. Xem ra ở đây giai cấp mới là vấn đề chủ yếu chứ không phải sắc tộc.
Tenzen dẫn Jack bước đến tòa nhà giữa làng. Khối kiến trúc này rõ ràng đồ sộ hơn hẳn căn nhà của ông Soke, có lẽ cũng không thua kém mấy so với dinh thự võ sĩ. Tòa nhà có cả mái hiên, cửa sổ, và rộng phải gấp đôi bất kì ngôi nhà nào khác trong làng. Hai người đàn ông chào Tenzen rồi cho phép họ qua cửa. Ba người cởi dép bước vào trong hành lang lót gỗ bóng, băng qua hai căn phòng đến chỗ cánh cửa giấy đôi cuối đường. Cuộc tranh luận bên trong dần rõ ràng hơn khi Jack bước đến gần.
“Ông nghĩ sao mà lại dẫn một võ sĩ về đây vậy?”
“Chúng ta sẽ thu được thông tin có lợi cho làng,” giọng nói của ông Soke vang lên từ bên trong. “Hơn nữa, tôi tin thằng nhóc là người tử tế.”
“Lần trước ông cũng nói hệt thế này, và chuyện gì xảy ra thì mọi người đều biết rồi. Nếu bọn lính truy bắt nó lần được đến đây thì sao. Lãnh chúa Akechi đến giờ vẫn chưa nguôi ý định tiêu diệt ngôi làng này đấy!”
“Tôi biết làm vậy là nguy hiểm, nhưng thằng nhóc này rất đặc biệt. Cứ gặp nó rồi ngài sẽ rõ.”
Jack kéo cửa phòng tiến vào trong.