Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
TĨNH TÂM

❊ ❊ ❊

logo

Tối đó Jack nằm trên tấm đệm futon của mình, chẳng tài nào ngủ được, tâm trí nó rối bời khi nghĩ đến khả năng Hanzo rất có thể chính là em trai Akiko.

Theo lời kể của Akiko, thằng bé ngày trước đã bị Độc Nhãn Long bắt đi trong đợt đến thích sát Tenno, anh trai Yamato, khoảng năm năm về trước. Dù mọi người vẫn đinh ninh Kiyoshi đã chết, riêng Akiko thì luôn tin rằng đứa em trai bé bỏng của mình còn sống. Nếu không thì tên ninja bắt đi để làm gì?

Bất chấp nỗ lực tìm kiếm kéo dài của ngài Masamoto và các võ sĩ dưới trướng của ông, cho đến tận lúc này tung tích của thằng bé vẫn là một bí mật không lời đáp. Dẫu vậy Akiko vẫn không chịu từ bỏ hi vọng. Cô bé nghe người ta đồn đại về một thằng nhóc thuộc tầng lớp võ sĩ được gia tộc ninja vùng Iga thu nhận, và tự khẳng định rằng nhân vật này không ai khác chính là Kiyoshi.

Đây cũng là một phần lí do khiến Akiko đồng ý với đề nghị luyện tập nhẫn thuật của ngài Masamoto. Cô bé muốn thâm nhập thế giới shinobi, từ đó tìm ra nơi em trai đang cư trú. Nhưng Độc Nhãn Long là người duy nhất biết tung tích và số phận của Kiyoshi. Khi tên sát thủ đã chết, bí mật cũng vĩnh viễn bị chôn vùi cùng với hi vọng của Akiko. Cho đến tận lúc này.

Jack nhớ có lần nó đã hỏi Akiko làm sao cô bé nhận ra em trai sau bao nhiêu năm xa cách. Lúc đó cô bé đã tiết lộ rằng trên người Kiyoshi có vết bớt hình hoa anh đào màu đỏ tươi ở nửa lưng dưới. Hệt như Hanzo vậy.

Cũng có thể mọi chuyện chỉ là trùng hợp. Nhưng Hanzo và Kiyosho ở cùng độ tuổi với nhau. Một vài đặc tính của nó cũng cực kì thân thuộc đối với Jack. Yêu đời, khả năng tự lập cao, vui tươi hòa nhã, tất cả đều gợi nhớ đến Akiko. Và hơn hết, Hanzo cũng có tố chất võ thuật cực cao như cô bé.

Trên đời này có bao nhiêu thằng nhóc ninja sở hữu cái bớt đặc trưng như vậy?

“Anh ngủ chưa đấy?” một giọng nói thì thầm từ phía bên kia căn phòng.

Jack không trả lời, nó đang chìm vào quá sâu trong dòng suy tưởng về Hanzo. Hay nên gọi là Kiyoshi nhỉ?

“Em biết anh đang thức mà. Nghe thở biết ngay.”

Ánh trăng lờ mờ chiếu qua chấn song cửa sổ vào phòng. Jack quay lại nhìn Hanzo, mường tượng đến khuôn mặt Akiko qua những nét tương đồng từ thằng bé. Đôi gò má cao, nụ cười hiền hòa, cặp mắt đen láy.

Vì Akiko, nó mong đây đúng thực là Kiyoshi, em trai cô bé.

“Mình thử đi chôm gối tổ sư gia không?” Hanzo thì thầm.

“Hanzo này, em còn nhớ bố mẹ không?”

Thằng nhóc chớp mắt. “Bố mẹ em ấy hả?”

Jack gật đầu.

“Qua lời kể của ông thôi. Chứ họ chết từ khi em năm tuổi rồi mà.”

“Thế em có anh chị gì không?”

Hanzo nhíu mày ngẫm nghĩ hồi lâu. “Thỉnh thoảng em cũng mơ về một chị xinh xinh gọi mình là “chuồn chuồn bé”. Nhưng nghĩ lại thì ông chẳng nói em có chị gái bao giờ cả.

Jack nhận ra đây chính là điểm không khớp lớn nhất. Tổ sư gia kể rằng cha mẹ Hanzo bị chết dưới tay samurai. Nhưng mẹ Akiko, cô Hiroko vẫn hoàn toàn mạnh khỏe sống ở Toba, còn cha cô bé mười năm trước đã tử trận trên chiến trường Nakasendo. Vậy thì làm sao họ có thể là bố mẹ Hanzo được. Mà dù có bỏ qua điều này thì vẫn còn đó thân phận tổ sư gia, ông lão chẳng có chút gốc gác võ sĩ nào. Làm sao có thể đồng thời là ông của Akiko Hanzo được?

Bất chấp vết bớt kia, vẫn có những dữ kiện phủ nhận khả năng Hanzo đích thực là Kiyoshi. Vậy nên rất có thể mọi chuyện chẳng qua là trùng hợp, và Jack đã nghĩ ngợi quá nhiều.

“Đi trộm gối với em đi mà,” Hanzo nài nỉ rồi nhẹ nhàng chui ra khỏi đệm.

Jack chịu thua trước lòng nhiệt tình của thằng nhóc nên cũng kéo chăn đứng dậy bò ra cửa giấy cùng Hanzo. Nhẹ nhàng kéo sang một bên, hai đứa áp dụng bài nhẫn tẩu bước qua gian phòng bếp đến chỗ tổ sư gia.

Jack định kéo cửa bước vào thì Hanzo giữ tay nó lại, lấy dầu rưới sẵn xuống phần khe trượt bên dưới.

Giảm thanh cái đã, thằng nhóc thì thầm.

Jack mỉm cười trước suy nghĩ thấu đáo này của Hanzo. Thằng nhóc cũng lém lỉnh hệt như Akiko vậy.

Nó đặt tay lên cửa rồi kéo nhẹ nhẹ. Tổ sư gia nằm ngủ ở góc bên kia căn phòng, đầu đặt trên gối. Jack tự hỏi bọn chúng phải làm cách nào mới có thể lấy cắp mà không làm ông cụ tỉnh dậy được.

Hai đứa rón rén lại gần, êm ru như chuột nhắt.

Ấy vậy mà chưa đi được nửa đường, tổ sư gia đã mở mắt ra rồi.

“Tâm hai đứa phải thật tĩnh nữa!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »