Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
TRẬN CHIẾN KHÔNG CÔNG BẰNG

❊ ❊ ❊

logo

Từ sau quầy hàng, cô bé phục vụ có mái tóc đen ngắn ôm theo khuôn mặt đặc trưng của người Nhật sợ hãi dõi theo diễn biến căng thẳng. Ánh mắt cô không rời khỏi Jack đang bị đẩy lùi dần vào góc quán.

Vì đây chỉ là nhà trọ dành cho thường dân nghèo khổ nên kết cấu của nó khá đơn giản, chi có tre nứa và giấy dán tường màu cháo lòng được chống đỡ bởi vài cây cột gỗ èo uột, bàn ghế ọp ẹp cũ mèm. Bên cạnh quầy hàng là một thùng gỗ đựng đầy rượu gạo saké cùng các bình đá dùng để rót cho khách. Jack thoáng thấy cha cô gái vội vàng cất giấu những chiếc chén sứ có giá trị vào trong, nó tự hỏi không biết sau nhà còn có lối thoát hay không. Cánh cửa chính - lối thoát thân hiển nhiên nhất nằm tận phía bên kia phòng và bị chăn ngang bởi ba tên võ sĩ tay cầm vũ khí.

“Mình có cần phải bắt sống nó không ấy nhỉ?” tên gầy đét lên tiếng.

“Không cần, đại tướng quân chỉ muốn thấy thủ cấp nó thôi.” tay cầm đầu đáp.

Jack biết nó không thể đánh lại tất cả bọn chúng chỉ với một thanh kiếm nên cũng nhanh chóng rút cây đoản kiếm wakizashi của mình ra. Nó cầm chắc cặp trường đoản nhị kiếm trong tay, tư thế sẵn sàng phòng vệ. Cặp kiếm có phần cán màu đỏ sẫm tuyệt đẹp này vốn được Akiko trao cho Jack, người bạn thân thiết và cũng là thân thương nhất của nó. Trước đây chúng là món vũ khí yêu thích của cha cô bé, được rèn bởi nghệ nhân lừng danh Shizu, thợ rèn kiếm xuất sắc nhất mọi thời đại. Đây là lần đầu tiên Jack sử dụng cặp song kiếm này vào mục đích chiến đấu, nhưng nó vẫn cảm thấy rất chắc tay, lưỡi kiếm đạt được độ cân bằng trọng lượng cực kì tốt.

Tên thủ lĩnh lập tức cảm thấy chột dạ và bất ngờ trước lối sử dụng kiếm vô cùng khác người của Jack. Hầu hết các võ sĩ chỉ chiến đấu bằng trường kiếm mà thôi.

“Nó biết dùng tuyệt kĩ Nhị Thiên!?” tên mập hốt hoảng.

“Thì đã sao?” tay thủ lĩnh vội trấn tĩnh. “Chúng ta có những ba thằng cơ mà!”

Mặc dù lớn tiếng như vậy, Jack vẫn nhận thấy đầu thanh katana trên tay hắn hơi run run. Tuyệt kĩ Nhị Thiên vốn là một truyền thuyết trong giới võ sĩ - ngón nghề chiến đấu bằng song kiếm này chỉ được truyền cho những võ sinh ưu tú nhất của trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Rất khó có thể sử dụng thuần thục, nhưng một khi đã luyện thành thì có thể nói là gần như vô địch thủ. Ngài Masamoto, người sáng lập nên trường Nhị Thiên Nhất Lưu, cha đỡ đầu của Jack đã tỉ thí cả thảy hơn sáu mươi trận chiến mà chưa biết đến thất bại bao giờ.

“Nó lòe mình đó. Làm gì có thằng ngoại quốc nào học nổi tuyệt kĩ tinh xảo đó cơ chứ!” tay thủ lĩnh tiếp tục, nói đoạn đẩy luôn tên béo lùn về phía trước. “Giết nó cho tao!”

“Tại sao lại là tao?”

“Vì tao bắt mày đấy, được không?”

Tên võ sĩ dáng ếch ộp không còn cách nào khác, phải rút gươm thủ thế một cách miễn cưỡng. Jack liếc nhìn lưỡi kiếm của hắn. Hoàn toàn sạch sẽ trơn láng, không có chút sứt mẻ nào. Có lẽ tên này chưa từng tỉ thí thực tế lần nào trong đời cũng nên.

“Kh... Khôn hồn thì đầu hàng đi, thằng ngoại quốc!” hắn lắp bắp.

“Nếu không thì sao?” Jack ra vẻ thách thức, cố tình câu giờ trong lúc di chuyển ra sau chiếc bàn.

“Th... thì tao sẽ chặt đầu mày,” tên béo nói với giọng chả có mấy phần tự tin.

“Thế còn nếu đầu hàng thì sao?”

Không biết phải đáp ra sao trước câu hỏi cắc cớ này, hắn bèn quay đầu nhìn tay thủ lĩnh.

“Đầu mày vẫn phải rơi xuống đất,” tên này đáp lại kèm theo một nụ cười cay độc miệng ngoác đến tận mang tai.

Đoạn hắn hất đầu ra hiệu cho tên đồng đội gầy đét của mình.

“TẤN CÔNG!”

Cả ba nhất loạt xông về phía Jack.

Jack đá mạnh chiếc bàn về phía trước khiến tên thấp béo vấp phải, loạng quạng ngã xuống đất rơi luôn kiếm ra sàn. Tên gầy đét bèn vung kiếm nhằm vào cổ nó, đồng thời tay thủ lĩnh cũng phối hợp bằng một đòn đâm thẳng bụng. Jack thụp xuống tránh đòn đầu tiên, cùng lúc gạt luôn đòn thứ hai bằng đoản kiếm wakizashi.

Không cho hai tên có cơ hội phản công, Jack nhanh chóng tung cước vào ngực tên gầy đét khiến hắn bay lên không trung đập vào một cây cột gỗ. Cú va chạm mạnh khiến cây cột gãy răng rắc, cả nhà trọ rung lên khá mạnh. Không chút chần chừ, Jack xoay người vung thanh trường kiếm chém về phía đầu tên thủ lĩnh. Lưỡi kiếm xé gió lướt đi khá cao so với mục tiêu.

“Hụt rồi thằng ngu!” Hắn thét lên.

“Chắc không?” Jack vừa lên tiếng thì cái búi tóc củ hành trên đầu tên này cũng rơi bịch xuống đất.

Do quá sững sờ khi thấy biểu tượng tự hào của một võ sĩ bị đứt lìa nên đến lúc hắn nhận ra tiếng cột gỗ gãy đổ xung quanh mình thì đã quá muộn. Đường kiếm ban nãy của Jack đồng thời đã cắt đứt một phần giá đỡ trần nhà khiến tấm xà khá cứng phía trên đổ ập xuống người tên võ sĩ làm tên này bất tỉnh ngay lập tức và bị chôn vùi dưới đống tre nứa dày đặc.

Tên gầy đét hét vang rồi lại xách kiếm nhắm thẳng tim Jack phóng tới. Đòn liều mạng này của hắn khiến Jack bị đánh bật hẳn về phía quầy hàng. Tuy nó vẫn liên tục gạt đỡ nhưng một trong số những đòn chém bừa của tay võ sĩ đã vô tình trở thành chiêu cắt ngang bụng rất lợi hại.

May thay, ngay giây cuối cùng Jack vẫn kịp nhảy lùi ra sau. Lưỡi gươm bén nhọn chém vào thùng saké, dễ dàng cắt đứt cái thùng gỗ ra làm hai mảnh, rượu ào ào tuôn ra ngoài. Tên béo, lúc này đang quỳ gối cố với lấy kiếm, đã hứng trọn dòng rượu đổ như thác vào mặt. Hắn vừa nuốt ừng ực trong vô thức vừa cười ngây dại như đã say xỉn nặng.

Tên võ sĩ gầy đét càng lúc càng thêm điên tiết. Hắn tiếp tục vung kiếm quyết giết Jack cho bằng được. Bất ngờ, cô bé phục vụ bỗng nhiên xuất hiện từ phía sau quầy hàng, cầm luôn bát rượu bằng đá đập vào đầu hắn, khiến tên này lảo đảo rồi rồi đổ gục luôn xuống sàn đất.

Hành động của cô gái khiến Jack sửng sốt.

“Mấy ông này uống rượu quá chén rồi,” cô bé vừa nói vừa nở nụ cười ngây thơ về phía tên võ sĩ béo mập đang vùng vẫy trong bùn và rượu.

Một lát sau hắn cũng loạng choạng đứng dậy được, mặt mũi đầy rượu chảy tong tỏng. Vừa đảo mắt nhìn đồng bọn, hắn vừa tìm cách lùi xa khỏi Jack.

“Như thế này là không công bằng,” hắn nói, thanh kiếm run lẩy bẩy trong tay.

“Từ đầu đã vậy rồi mà,” Jack đáp lại, đoạn thực hiện một đòn Thu Diệp Thức.

Nó chém vào thanh katana của kẻ địch hai nhát, ngay lập tức khiến tên này đánh rơi vũ khí xuống đát.

Hắn chỉ còn biết giơ tay đầu hàng, miệng thốn thức, “Làm ơn đừng giết tôi!”

Trong chớp mắt, Jack đã dùng cả hai kiếm lia một đường dọc theo cơ thể tên võ sĩ khiến hắn khóc thét lên, tiếp đó tiếng thút thít chuyển dần thành rên rỉ đớn hèn.

“Tôi chẳng muốn làm hại ai bao giờ cả,” Jack đáp rồi tra kiếm vào vỏ. “Tôi chỉ cần được yên ổn trở về nhà thôi.”

Tên võ sĩ sững sờ nhìn xuống. Tuy chẳng có chút thương tích nào nhưng chỉ vài giây sau, dải đai lưng cùng bao kiếm và chiếc hộp gỗ cá nhân và các đồng xu lẻ của hắn đã nhất loạt rơi lộp bộp xuống đất.

Quá hoảng hốt trước kĩ năng kiếm thuật thượng thừa của Jack, kẻ bại trận nhanh chóng lủi ra khỏi nhà trọ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang