Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
TAY VÕ SĨ NGOẠI QUỐC

❊ ❊ ❊

logo

N hật Bản, mùa hạ năm 1614

“Ê thằng kia, mày đang ngồi chỗ của tao đó!” tay võ sĩ nạt nộ.

Jack ngừng húp bát mì của mình. Mặc dù lúc này gian nhà trọ ọp ẹp ở Shono, trong khu nhà nghỉ được dựng lên cho hành khách đi trên đường Tokaido vẫn còn rất nhiều ghế trống, nhưng nó chẳng dại gì hỏi ngược lại ông ta. Đội trên đầu chiếc mũ rơm rộng vành, Jack cố tình không nhìn lên và nhanh chóng dọn sang bàn bên cạnh. Xong xuôi nó lại tiếp tục húp một miếng thật to từ bát mì bốc khói nghi ngút.

“Ê, tao nói mày đang ngồi ở chỗ của tao đó,” người đàn ông nọ tiếp tục gắt gỏng, lần này tay đặt sẵn sàng trên chuôi kiếm như để thêm vẻ dọa nạt. Sau lưng hắn xuất hiện thêm hai đôi dép gỗ khác.

Jack cố giữ bình tĩnh. Từ lúc khởi hành tới giờ nó đã kiềm chế và tránh được vài vụ xô xát ngoài ý muốn. Cứ tiếp tục như vậy mới là thượng sách. Chỉ có điều, giữa lúc Nhật Bản đầy biến động thế này, mong muốn tưởng chừng nhỏ nhoi của nó hóa ra lại cực kì khó khăn. Ngay khi toàn thắng trận nội chiến trở về, Lãnh chúa Kamakura đã tự xưng Shogun, tức đại tướng quân, người nắm giữ quyền lực tối cao ở Nhật. Các võ sĩ dưới trướng của ông ta cũng nhân đó làm càn. Chìm đắm trong men say chiến thắng, các hũ rượu saké đầy ắp và hào quang của thứ quyền lực mới, họ luôn tìm cách sinh sự sách nhiễu dân chúng hoặc với bất cứ ai có địa vị thấp hơn mình.

Nếu chỉ nhìn thoáng qua, Jack trông không khác gì một người hành hương hoặc một nông dân nghèo. Nó mặc bộ kimono màu xanh đơn giản, chân đi guốc gỗ, đội mũ rơm đúng kiểu các nhà sư và người nông dân lúc làm đồng. Phần vành rộng của chiếc mũ giúp che đi khuôn mặt ngoại quốc của nó.

Không một tiếng phàn nàn, Jack lại di chuyển sang một cái bàn khác.

“Mày lại đang ngồi lên chỗ của anh bạn tao đó.”

Hai người lính đi cùng hắn bắt đầu cười rúc rích. Jack biết nó chẳng thể yên thân với bọn này. Trước sau gì cũng phải rời khỏi đây thôi. Nếu để chúng biết thân phận thật thì nó sẽ càng thê thảm hơn nữa. Người nước ngoài, hay như dân bản địa vẫn gọi là ngoại quốc, đang phải chịu các đợt khủng bố khốc liệt ở khắp mọi nơi. Việc đầu tiên Shogun làm khi lên cầm quyền là ban hành đạo luật bài trừ toàn bộ người nước ngoài và người theo đạo Ki-tô ra khỏi Nhật Bản. Những ai thuộc diện này chỉ có con đường duy nhất là rời khỏi đây càng sớm càng tốt - nếu không muốn nhận kết cục bi thảm. Nhưng với những võ sĩ đang hăng hái lập công thì những người ngoại quốc này có chạy nhanh chân hết mức cũng chẳng thoát. Chỉ trong quãng ngắn từ Toba ra đến đường Tokaido mà Jack đã gặp cái xác bê bết của một tu sĩ Thiên Chúa giáo bị treo lên cây phơi khô dưới ánh mặt trời.

“Tôi ăn nhanh rồi sẽ đi ngay thôi ạ,” Jack đáp bằng giọng Nhật chuẩn.

Nó đã quá đói để có thể nghĩ đến việc bỏ lại bữa ăn này nên càng vội vàng dùng đũa gắp một phần mì khá to nuốt ừng ực. Cũng phải bốn ngày rồi kể từ lúc rời khỏi nhà Akiko, nó mới được ăn một bữa tử tế.

“KHÔNG! Tao muốn mày đi ngay lập tức!” tên võ sĩ quát to ra lệnh, dộng mạnh nắm đấm xuống mặt bàn.

Bát mì văng đánh cạch xuống sàn, bao nhiêu thức ăn bên trong đều vương vãi hết ra nền đất. Một bầu không khí im lặng sợ sệt bao trùm quán ăn. Những người khách ít ỏi trong quán lùi dần về phía cửa. Cô bé phục vụ cũng co người lại núp sau lưng cha phía sau quầy hàng.

Không còn cách nào khác, Jack buộc phải ngẩng đầu lên.

Tên võ sĩ vạm vỡ có bộ ria nhỏ xíu và cặp chân mày rậm rạp không khỏi sững người kinh ngạc khi bắt gặp hai con mắt xanh biếc và mái tóc vàng của Jack.

“Một tên ngoại quốc!” hắn ta thốt lên.

Jack đành đứng dậy. Tuy mới chỉ là một thằng nhóc mười lắm tuổi nhưng nó đã cao lớn hơn khá nhiều người Nhật trưởng thành. “Tôi đã nói là sẽ đi ngay mà.”

Tên võ sĩ lập tức trấn tĩnh rồi đứng ra chắn đường nó. “Mày không được đi đâu cả,” hắn lên tiếng. “Mày là một thằng tị nạn bẩn thỉu, kẻ thù của đại tướng quân.”

Hai tên còn lại cũng nhanh chóng áp sát. Một tên trong số này có bộ dạng gầy đét cùng cái mũi hẹp kéo hai mắt sát sạt lại, tên kia thì vừa béo vừa lùn nom chẳng khác gì một con cóc. Cả hai đều mang bên mình cặp trường đoản song kiếm đặc trưng - kiếm dài katana và kiếm ngắn wakizashi.

“Tôi chẳng muốn gây rắc rối cho ai cả,” Jack cố phân bua trong lúc siết chặt túi đồ đạc, sẵn sàng cho một cuộc tẩu thoát. “Tôi chỉ đang lên đường đến Nagasaki, biến khỏi Nhật Bản như yêu cầu của Shogun thôi.”

“Lẽ ra mày không nên có mặt ở đây ngay từ đầu mới phải,” tên gầy đét rít lên, đoạn nhổ toẹt một bãi nước bọt vào chân Jack. “Mau theo bọn tao!”

Jack ném luôn đôi đũa đang cầm trên tay vào mặt tên này hòng làm hắn phân tâm rồi vội vàng lao về phía cửa.

“Bắt lấy nó!” tay cầm đầu hô hoán.

Tên võ sĩ dáng ếch ộp túm chặt cổ tay Jack. Nhưng hắn nhanh chóng khuỵu hẳn xuống, miệng rên rỉ đau đớn vì trúng phải đòn khóa tay nikkyo của Jack. Đây là một trong những thế thể thuật đầu tiên Jack học được ở Nhị Thiên Nhất Lưu, ngôi trường samurai đã cưu mang nó trong suốt ba năm qua.

“Cứu tao với!” hắn nhăn nhó.

Tên thủ lĩnh lập tức tuốt gươm xông tới.

Đòn khóa của Jack đã gần như bẻ gãy cổ tay tên mập. Jack lập tức thả lỏng rồi ném hắn về phía kẻ tấn công, cùng lúc nhanh chóng rút thanh trường kiếm katana đang được giấu trong túi hành trang ra. Khi đường gươm sắc bén của tay võ sĩ sắp vung xuống cổ thì lưỡi kiếm sáng lóa của nó cũng lóe ra khỏi vỏ.

Hai thanh katana va mạnh vào nhau giữa không trung. Trong khoảnh khắc, tất cả đều bất động.

“Một tay võ sĩ ngoại quốc!” tên cầm đầu la lên, mắt hắn mở to kinh ngạc.

“Chính đó!” tên thấp lùn vừa bò dậy vừa rên rỉ. “Tay ngoại quốc đại tướng quân đang truy nã!”

“Giá cho cái đầu nó không phải ít đâu,” tay samurai gầy đét cũng tuốt kiếm thủ thế.

Cả ba di chuyển bao vây Jack, cắt đứt mọi hi vọng thoát thân của nó.

Không còn cách nào khác, Jack buộc phải chiến đấu để chạy trốn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »