Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
NGÔI LÀNG

❊ ❊ ❊

logo

Jack, lúc này đang được Hanzo cầm tay dẫn đường, hoàn toàn không thể biết mình đang đi về đâu. Mặc dù đã kinh qua hàng loạt bài tập giác quan với thầy Kano, vị võ sư môn Bổng Thuật ở trường Nhị Thiên, nó vẫn chẳng thể xác định nổi phương hướng đông tây nam bắc gì nữa cả. Chỉ biết rằng phần lớn thì đường đi có phần dốc lên dần. Một vài lần ông Soke còn bắt hai đứa núp vào lùm cây hoặc leo tít lên cao để lẩn tránh bọn võ sĩ tuần tra nữa.

Được một lúc thì cả ba dừng lại ăn trưa trên một mô đất. Khẩu phần gồm có dâu tằm, hạt dẻ, nấm, cùng với cơm khô trong giỏ của Jack.

“Hai người lấy mấy thứ này từ đâu vậy?” Jack nói trong lúc ngấu nghiến ngon lành một chùm dâu chín mọng. Nó nhớ ban nãy chẳng thấy họ cầm theo đồ đạc gì.

“Rừng cây chính là bếp ăn của bọn em mà,” Hanzo tự hào đáp.

“Ta đã dạy nó các kĩ năng sinh tồn cần thiết,” ông Soke giải thích. “Cách nhóm lửa nấu cơm, phân biệt dâu độc, và cả bẫy thú rừng.”

“Nhưng bẫy người vẫn thích hơn ông ạ!” Hanzo nói xen vào. “Nhất là lần này cháu lại bắt được cả Thiên cẩu cơ đấy.”

“Đã bảo anh không phải Thiên cẩu cơ mà,” Jack nhắc lại phải đến lần thứ một trăm. Nói đoạn nó quay về phía ông Soke. “Giờ cháu vẫn chưa được phép tháo băng ra ư?”

“Rất tiếc là vậy,” ông đáp. “Vị trí ngôi làng là thông tin tuyệt mật.”

“Sao lại thế ạ?”

“Sự tách biệt chính là yếu tố đảm bảo cho chúng ta không bị ảnh hưởng bởi các xung đột đang diễn ra hàng ngày trên khắp đất nước này. Và tốt hơn hết là điều đó nên tiếp tục được duy trì. Thôi tiếp tục đi nào, chúng ta phải quay về đó trước khi trời tối.”

Ba người men theo dòng suối băng qua phía bên kia thung lũng. Đoạn đường tiếp theo tương đối bằng phẳng, nhưng đến giờ Jack đã quá mệt mỏi do mất ngủ, chân lại còn đau nhức dữ dội vì bị treo ngược lên cả đêm trên cây.

“Không còn xa lắm đâu,” cụ Soke trấn an, mặc dù tuổi đã cao nhưng ông lão vẫn bước đều chân không hề có dấu hiệu đuối sức.

Nói vậy nhưng cũng phải đến chiều tà Jack mới thấy họ dừng lại.

“Chào mừng đến với ngôi làng của chúng ta,” cụ Soke tuyên bố sau khi cởi khăn bịt mắt cho Jack.

Sau một hồi chớp chớp dụi dụi thì nó cũng có thể quan sát xung quanh. Ba người đang đứng trên một con đường đồi có hai hàng cây, cạnh đó là một ngôi chùa thờ Phật, một nghĩa trang nhỏ, và đền Thần đạo. Từ chỗ này có thể nhìn xuống thung lũng bao gồm nhiều ngôi nhà lọp mái rơm được xây cất khá tốt nằm khuất dưới những tán cây. Nhìn từ vị trí này, khu vực lòng chảo bao quanh ngôi làng chẳng khác nào một mê cung được tạo nên bởi những mảng đồng lúa đủ màu.

Ngay giữa trung tâm ngôi làng là một căn nhà to bằng gỗ được xây trên ụ đất cao, bao quanh bởi hàng rào tre nứa và dây gai, phía trước có khu đất tương đối rộng. Ngay bên trái căn nhà là một cái hồ trữ nước chảy từ suối vào. Quan sát kĩ, Jack chỉ thấy duy nhất có một lối đi dẫn vào làng, đã vậy lại khá hẹp và bao gồm nhiều cây cầu nhỏ bắc qua các khu ruộng. Khung cảnh rất yên bình, một nơi cực kì thích hợp để trú thân. Nó bắt đầu hiểu vì sao họ lại cương quyết giữ bí mật nơi này đến như vậy.

“Đi theo ta,” ông Soke lên tiếng, Hanzo thì đã chạy trước một đoạn khá xa. “Cậu cần được nghỉ ngơi ăn uống đã, sau đó hẵng ra mắt Shonin.”

Lúc họ đến chỗ căn nhà cách làng hai mẫu ruộng của ông lão thì mặt trời đã khuất sau rặng núi. Đây là một gian phòng xây bằng gỗ đẽo, tường đắp đất sét trắng, được bao quanh bởi hàng rào nhỏ nhắn. Ông Soke mở cánh cửa khá cứng cáp - lối ra vào duy nhất, rồi đẩy Jack bước vào trong.

Trong này nếu nhìn kĩ thì sẽ thấy có phần giống một khoảng sân được bao lại hơn là nhà. Cực kì đơn sơ giản dị, sàn làm bằng đất khô, cổng vào cũng đồng thời là nhà bếp và kho chứa luôn. Ngay bên trái chỗ Jack đứng là một cái lò sưởi bằng đất nung chứa hai chiếc cung tròn có nắp đậy. Bên cạnh chiếc lò còn có một cái thùng gỗ, một vại đựng đầy nước và hai thùng mà theo Jack có lẽ để chứa thức ăn. Phía bên bức tường đối diện treo nông cụ các loại: cuốc, néo gỗ, lưỡi liềm khá bén. Có một cái móc gắn sẵn vào dây thừng, chổi, giỏ củi.

“Bừa bộn quá phải không?” ông Soke lên tiếng. “Xin lỗi nhé, cũng khá lâu rồi ta chưa dọn dẹp nhà cửa.”

“Không sao đâu ông ạ,” Jack đáp, đến giờ nó vẫn chưa hết ngạc nhiên với sự sạch sẽ của người Nhật, ít nhất là so với quê hương Anh Quốc của mình.

“Đấy là cháu nói vậy thôi, ngủ bên này có lẽ sẽ thoải mái hơn đó,” ông vừa nói vừa dẫn nó sang nửa còn lại của căn nhà.

Từ khu vực lót sàn gỗ này có thể nhìn ra gian sàn đất ban nãy, nơi đây được chia làm bốn phòng được ngăn bởi cánh cửa giấy shoji truyền thống.

Jack tháo dép theo ông Soke vào căn phòng đầu tiên. Phòng nào cũng được lót chiếu hẳn hơi, nhưng có vẻ mỏng và thô hơn nhiều so với nhà của mẹ Akiko. Dĩ nhiên thôi, khó có thể mong một người nông dân sẽ được hưởng thụ cuộc sống tương tự như gia đình quý tộc. Chính giữa phòng, Jack thấy một cái bếp lõm hình vuông, bên trên treo chiếc vung sắt cùng một vật tựa như cá gỗ.

“Hanzo sẽ nhóm lửa,” ông lão tiếp tục. “Sau đó chúng ta dùng ít trà.”

Một lúc sau, cậu bé quay trở lại với que đóm cùng vài cục than vẫn cháy âm ỉ lấy từ lò sưởi. Ông cụ ngồi ngay trước bếp lò, khoát tay ý bảo Jack cũng làm như thế. “Cứ tự nhiên. Làm gì mà ôm cái túi như sợ mất của thế?”

Jack ngần ngừ cởi túi hành lí cùng kiếm đặt sang một bên rồi ngồi xuống. Nó vốn nghĩ ông Soke sẽ tiếp tục tra xét, nhưng có vẻ ông cụ lúc này quan tâm đến ấm trà của mình hơn là việc trong túi của nó chứa những gì.

Sau khi lửa đã cháy, Hanzo lại lui trở vào gian sàn đất, ông Soke thì vừa quạt vừa lấy củi xếp bên cạnh cho vào.

“Cậu uống được trà xanh đấy chứ?” ông lên tiếng hỏi.

Jack gật đầu. Lần đầu tiên được Akiko giới thiệu cho món thức uống này, Jack chẳng thể nào chịu nổi cái vị đắng nghét của nó. Nhưng sau nhiều năm thì cũng quen, giờ nó còn thấy thích thích nữa.

Hanzo quay lại, tay cầm theo một ấm nước đầy trông khá vất vả. Jack giúp cậu bé đặt vào chiếc vung móc trên lò. Ông Soke cho lá trà vào rồi hạ dần xuống chỗ ngọn lửa.

“Jack này, thế cậu đang định đi về đâu?”

“Hải cảng Nagasaki ạ. Tất cả những người nước ngoài khác đều đã bị đuổi về đó.”

Ông Soke gật đầu vẻ cảm thông. “Đường xa như vậy thật chẳng đơn giản gì. Nhưng ít ra cậu cũng vượt qua được khâu khởi đầu - phần khó khăn nhất. Mà cậu khởi hành từ đâu ấy nhỉ?”

Jack nghĩ nó chẳng có lí do gì để phải giấu diếm ông cụ. “Toba ạ.”

“Ngay bờ biển Ise ấy hả? Sao không đi luôn đuờng thủy cho nhanh?”

“Chẳng ai dám cho cháu đi nhờ cả ạ. Đại tướng quân đã ra lệnh trừng trị tất cả những ai dám giúp đỡ người nước ngoài rồi... Thưa ông Soke, cháu ...”

Ông cụ giơ tay ra hiệu dừng lại. “Không cần phải khách khí như vậy. Cứ bình thường đi.”

“Vâng ạ, cháu cảm ơn ông đã ra tay tương trợ. Nhưng có lẽ rời đi sớm chừng nào sẽ tốt hơn chừng ấy. Cháu không muốn gây ra rắc rối cho ông và Hanzo.”

“Cứ nghỉ ngơi đi đã,” ông cụ nói giọng chắc nịch. “Hơn nữa, cậu đã vào đây làm gì có ai tìm ra nổi. An toàn tuyệt đối luôn. Đương nhiên bọn ta cũng thế.”

“Nhưng nếu những dân làng khác đi báo quan thì sao?”

Ông Soke phì cười. “Ta dám chắc sẽ chẳng bao giờ có chuyện đó đâu.”

“Nhưng mà ...”

“Thế đã đói chưa?” ông tiếp tục hỏi, mặc kệ phản ứng của Jack.

Nghe tới đói, lập tức bụng nó sôi lên ùng ục.

“Nó trả lời thay cháu rồi đấy nhé.”

Nói đoạn ông để Jack ở lại uống trà rồi lui trở ra gian sàn đất. Nãy giờ Hanzo vẫn đứng ở phía cửa nhìn chằm chằm vào nó. Cậu bé như bị thôi miên trước cặp mắt xanh và mái tóc vàng lạ lẫm trước mắt.

“Thường thường tengu các anh ăn gì thế?” Hanzo rụt rè hỏi.

Jack ngoảnh đầu nhìn lại. Nó cũng phát ngấy đến tận cổ vì cứ phải giải thích rồi nên lần này quyết định giỡn chơi thử xem sao.

“Đa phần toàn mấy thằng nhóc con ấy.”

Mắt Hanzo tròn xoe kinh hãi. Nhưng rồi lập tức sáng bừng lên.

“Thế anh ăn thằng Kobei giùm em nhé? Hôm rồi tập chung nó đánh em đến giờ tay vẫn còn đau này.”

Nói đoạn vạch áo khoe phần cơ bắp bầm tím cả mảng của mình.

“Em tập cái gì mà ghê thế?” Jack hỏi ngay.

“Hanzo!” ông Soke nói vọng sang từ phía bên kia. “Ra đây giúp ông cái nào.”

Thằng nhỏ lập tức chạy đi ngay.

Một đứa bé nông dân mà lại tập chiến đấu thì hơi lạ, Jack thầm nghĩ trong lúc nhấp trà. Mùi nấu nướng thơm phức xộc lên mũi.

Sau khi dùng bữa tối nóng sốt với súp, cơm và rau củ muối chua, Jack mệt đến không chịu nổi, ngáp ngắn ngáp dài.

“Hanzo,” ông Soke nói. “Cháu chuẩn bị giường cho khách đi. Đêm nay hai đứa ngủ chung nhé.”

Cậu bé lập tức lôi ra hai tấm đệm futon phủ rơm trải sang phòng bên cạnh.

“Cảm ơn ông Soke, ông tốt với cháu quá.” Jack cúi đầu nói.

“Không thành vấn đề.” Ông cụ cũng đáp lễ với nó.

Jack nhặt túi hành lí và kiếm lên rồi theo Hanzo sang phòng ngủ.

“Anh nằm bên đó,” cậu bé chỉ vào tấm đệm gần cửa nói.

Jack cảm kích gật đầu, cất đồ đạc vào góc cho tiện quan sát, đoạn để sẵn vũ khí bên cạnh rồi nằm xuống. Việc để vũ khí ngay trong tầm tay gần như đã trở thành thói quen không thể thiếu đối với nó. Vừa đặt lưng xuống đệm thì Hanzo thì thầm, “Thế bao giờ anh mới dạy em dùng kiếm?”

“Mai đi,” Jack vừa ngáp vừa đáp.

“Hứa nhé?”

“Ừ, hứa.” Nó chỉ lẩm bẩm được có vậy rồi chìm luôn vào giấc ngủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »