
Jack rên rỉ đau đớn. Miyuki vừa khiến nó đổ gục xuống đất, tay đau nhức đến phát điên. Cô nàng chỉ nắm có mỗi ngón cái của Jack thôi mà đã tung được một chiêu khóa cực kì lợi hại. Chưa hả hê, nữ ninja còn dẫm lên ngón chân nó để khiêu khích nữa.
“Đó là cách thực hiện đấy, võ sĩ,” Miyuki thả tay nó ra nói.
Suốt hai tuần qua, Jack không chỉ tiếp tục tập luyện các bài ẩn náu và tẩu thoát mà còn được làm quen với thể thuật - phiên bản nhẫn giả nữa. Ban đầu, Jack ngạc nhiên với những bài quyền cước trái ngược hoàn toàn với bài học ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, nhưng rồi Jack thật sự nể phục và vô cùng hứng thú trước tính thực dụng trong chiến đấu của ninja. Mục tiêu trong thể thuật đối với ninja không phải để tấn công, mà chủ yếu để tẩu thoát. Hơn nữa, khác với cách samurai đưa từng tư thế thành nguyên tắc, ninja chẳng mấy khi tập động tác nào quá năm lần mỗi buổi tập.
“Quá cứng nhắc sẽ rất dễ bị đối phương vô hiệu quá,” Jack nhớ lại lời tổ sư gia đã nói trong giờ học thể thuật đầu tiên của nó. “Mọi nguyên tắc đều ẩn chứa yếu điểm cố hữu. Đây cũng chính là sai lầm mang tính hệ thống trong lối chiến đấu của võ sĩ. Chỉ cần phá phần móng, toàn bộ ngôi nhà sẽ lập tức đổ sập.”
Để chứng minh cho điều này, Soke đã yêu cầu Jack tung một đòn tấn công kinh điển của võ sĩ. Ông dễ dàng tránh chiêu đấm thẳng của Jack, dẫm lên chân trái, gạt đầu gối khiến nó mất thăng bằng. Điều này khiến Jack bị phân tâm tới mức nó chưa kịp phản kích đã bị ông cụ khóa tay vật ngửa ra đất rồi.
“Không có công thức nào cho nhẫn thuật cả,” tổ sư gia kết luận. “Chỉ cần có hiệu quả là được. Mỗi đòn tấn công đều có nét riêng biệt trong thời gian và khoảng cách, vì vậy cũng cần được đáp trả khác nhau. Thuần thục căn bản, từ đó phát huy bằng một cái đầu linh hoạt.”
Tính tới thời điểm này, chưa có bài thể thuật nào đi qua mà thiếu những trải nghiệm đau đớn. Nhưng hôm nay phải nói là đỉnh điểm, khi tổ sư gia quyết định bắt cặp Jack với Miyuki để luyện chiêu khóa tay đáng sợ này.
Jack đứng dậy, xoa nắn ngón cái tê rần của mình. Lúc này ánh mặt trời đã lấp ló qua rừng cây chiếu xuống bãi đất chúng tập luyện, nhưng còn lâu lắm mới tới giờ nghỉ. Các môn đồ khác vẫn miệt mài luyện tập các đòn thế chiến đấu tay không khác nhau.
“Khá lắm, Miyuki,” tổ sư gia gật đầu tán dương đòn khóa ngón tay của cô nàng. “Ta nghĩ cũng đến lúc con hướng dẫn cho Jack về Thập Lục Bí Thức rồi đấy.”
Miyuki sững sờ nhìn Soke, có vẻ rất kinh ngạc trước gợi ý của ông cụ. “Cậu ta có cẩn thiết phải biết hết tất cả không ạ?”
Tổ sư gia chỉ gật đầu.
“Vâng, thưa ông Soke,” cô nàng ngập ngừng cúi đầu chấp thuận làm theo.
“Jack,” tổ sư gia nói, “có thể con đã từng biết qua một vài lối đánh trong các bài tập ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu - đấm, đá, chặt tay, lên gối... Nhưng ninja không bó buộc mình trong khuôn khổ đó. Bộ phận nào trên cơ thể cũng đều là vũ khí. Miyuki, cho Jack thấy đòn Quỷ Đầu Thức đi nào.”
Không một lời cảnh báo, Miyuki thúc luôn đầu vào Jack. Trán cô nàng đập mạnh vào be sườn, lập tức khiến nó ngã lăn ra đập mạnh xuống đất thở hồng hộc.
“Nhiệt huyết là tốt, Miyuki, nhưng có lẽ con quá mạnh tay rồi đấy,” tổ sư gia tỏ vẻ quan ngại.
“Con đã kìm lắm rồi đấy,” cô nàng phản đối, làm bộ giơ tay tỏ ra ngây thơ. “Cậu ta có bị gãy cái xương sườn nào đâu?”
Cũng sắp rồi đấy cô nương, Jack thầm nghĩ, nó biết Miyuki lại đang tìm cách chứng tỏ ưu thế.
“Không sao đâu ạ,” Jack vừa phủi bụi vừa lấy hơi nói. “Lẽ ra con phải đứng tấn chắc hon.”
“Thôi được,” Soke nói. “Hai đứa tiếp tục đi. Nhưng nhớ thật cẩn thận. Nhất là với Bát Diệp Thức đấy.”
Nói đoạn ông nghiêm khắc nhìn Miyuki rồi đi theo dõi các môn đồ khác tập luyện.
“Bát Diệp Thức là cái gì vậy?” Jack hỏi ngay.
Miyuki nắm chặt hai nắm tay lại rồi bất ngờ đánh Jack một đòn vào hai bên đầu, ngay vị trí của tai. Dù cô nàng ra đòn không mạnh, nhưng do quá bất ngờ nên Jack bị chóng mặt, chân mất trụ, người chao đảo ngả nghiêng.
“Nếu làm đúng,” Miyuki vừa giải thích vừa cười khẩy khi thấy Jack dựa vào thân cây gần đó lấy lại thăng bằng, “Bát Diệp Thức sẽ khiến đối phương mất phương hướng, cũng như giảm sút thính giác đáng kể.”
“Rất dễ hiểu,” Jack nói, tai nó vẫn còn hơi u u.
“Tiếp theo là Chỉ Hoàn Thức.”
Cô nàng gập đốt ngón tay lại rồi đấm thẳng vào ngực nó. Không kiềm được bản thân, Jack la lên đau đớn. Phải nói là đòn này rất đau. Miyuki cũng chẳng cho nó thời gian phục hồi đã đánh tiếp rồi.
“Còn đây là Chỉ Đoan Thức.”
Miyuki bước đến trước mặt Jack khép hết các ngón và chỉ trừ ngón út tay phải.
“Cái này thì làm được gì?” Jack thắc mắc. Ngón út tay người quá yếu ớt để có thể dùng trong tấn công.
“Đòn này chuyên trị các mục tiêu dạng mềm. Như mắt hay...”
Chưa nói hết câu Miyuki đã đâm vào tai trái Jack xuyên đến tận tâm nhĩ. Chưa kịp phản ứng gì nó đã thấy cơn đau lan mạnh ra toàn thân.
“Đau đó!” Jack kêu gào, nhón cả chân lên xuýt xoa.
“Dĩ nhiên,” cô nàng nói giọng thản nhiên. “Tôi nhắm vào huyệt vị mà.”
“Làm ơn đi, đủ rồi đó!”
“Ủa, không tự mình nếm trải thì làm sao hiểu được công dụng chiêu thức? Cứ tưởng anh tự hào là một võ sĩ lắm chứ?”
Miyuki thu tay về, huyệt đạo được giải tỏa, cơn đau lập tức tan biến. “Hay thôi ngừng tập vậy.”
“Không được!” Jack phản đối.
“Thế thì đừng có cằn nhằn nữa.”
“Tôi chỉ cảm thấy những trò hành hạ này là không cần thiết, vậy thôi,” Jack cãi.
“Ồ, nếu thế thì xin lỗi, anh không đủ tư cách học làm ninja đâu,” Miyuki đáp trả.
Sôi máu với lời nói mỉa mai của cô nàng, Jack ngưng cằn nhằn thật. Nhưng đến cuối buổi tập thì nó gần như rã rời toàn thân. Miyuki không hề nương tay trong bất kì đòn nào của Thập Lục Bí Thức - thậm chí cô nàng đã đánh cho nó bất tỉnh với chiêu Bất Động Quyền.
Dù vậy, nói đi thì cũng phải nói lại, chính nhờ kĩ thuật thượng thừa của cô nàng mà Jack đã lĩnh hội toàn bộ cách đánh, cũng như hiệu quả từng đòn thế trong chiến đấu như thế nào.
“Hai đứa làm tốt lắm,” tổ sư gia kết luận, chính thức khép lại buổi học. “Jack, con tiếp thu cơ bản rất nhanh.”
“Dạ, cũng nhờ có người hướng dẫn nhiệt tình quá mà,” Jack nói trong lúc cười nhạt với Miyuki.
“Phải vậy rồi,” ông cụ cười vẻ hiểu. “Nếu không ta đâu có chọn con bé!”
Nói đoạn tổ sư gia bước lên tuyên bố kết thúc buổi học, Miyuki thì thầm qua khóe miệng, “Có thể ông ấy thấy hài lòng, nhưng tôi thì không. Đừng lợi dụng lòng mến khách của chúng tôi quá lâu. Anh không phải, và cũng không thể trở thành ninja được đâu.”
Nói xong cô nàng quay lưng đi về phía làng.
Jack thực sự thấy ngạc nhiên với thái độ thù địch dai dẳng của Miyuki. Hầu hết những người khác đã bắt đầu chấp nhận sự hiện diện của nó rồi, và chẳng có lí do nào để cô ta phải làm như thế cả. Nó nhớ lại những lần tập đôi cùng Akiko ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu và tự hỏi không hiểu tại sao hai người này lại có thể khác xa nhau đến thế.
Akiko và Miyuki đối lập như nước với lửa.
Tập với Akiko rất thú vị, còn với Miyuki thì còn hơn cả cực hình. Bỏ qua thái độ yêu mến của tổ sư gia thì trong mắt Jack, nữ ninja này có lẽ phải là em gái Kazuki cũng nên. Năng lực thì không phải bàn cãi, nhưng tính tình cứ hằn học khó ưa y như tên đối thủ ở trường ngày xưa.
Akiko cũng tài năng không kém, lại sở hữu sức mạnh tinh thần sắc bén như trường kiếm katana. Nhưng cô bé không thiếu nét thùy mị, luôn đối xử hòa đồng, cảm thông với người khác.
Bất giác, Jack nhớ người xưa đến nao lòng.