Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
GIẤY GẠO

❊ ❊ ❊

logo

Hanzo phóng hết tốc lực qua nhà tổ sư gia. Ngay phía sau nó là Kobei và hai đứa con trai khác. Tự hỏi chuyện gì khiến bọn chúng gấp gáp đến vậy, Jack liền tạm ngưng bài tập nhẫn tẩu trên ruộng của mình lại quan sát. Lạ một cái là lúc cả đoàn vượt qua một vài người làng thì chẳng ai bất ngờ vì điều này cả. Bốn đứa nhỏ chạy ra chỗ hồ nước rồi vòng qua gốc cây cổ thụ rồi nhằm hướng ngôi nhà quay lại. Jack nhận thấy đứa nào cũng đeo theo một chồng mũ rơm trên ngực.

“Các em làm đấy?” Jack la lớn.

“Tăng... tốc độ,” Hanzo thở hồng hộc, lúc này đã đến rất gần.

“Thế còn mấy cái mũ để làm gì?”

“Giúp người tập chạy nhanh hon,” Hanzo vừa đáp vừa chạy vượt qua luôn không hề hãm tốc lại. “Không được... để rơi... xuống.”

Một lát sau thằng nhóc biến mất trên con đường dẫn đến ngôi chùa đầu làng, đi đến đâu khói bụi mịt mờ đến đấy. Kobei vẫn theo sau rất sát, nhưng hai đứa còn lại thì đã bị bỏ lại khá xa. Bây giờ thì Jack đã hiểu nguyên nhân đằng sau màn trình diễn xuất sắc của Hanzo ở màn chạy đua lần trước.

“Thằng bé rất ấn tượng phải không nào?”

Jack quay lại thì thấy ngay tổ sư gia đang nhìn theo bóng Hanzo, ánh mắt sáng rực tự hào.

“Phải công nhận Hanzo là một đứa kì lạ,” Jack đồng tình. “Chỉ sau vài buổi học thôi mà nó đã đủ thuần thục để sử dụng kiếm thật rồi. Cứ như thể được sinh ra với chúng trong tay ấy. Tài năng của nó là do bố mẹ hay ông truyền lại vậy?”

“Không, không đâu... Có lẽ do thiên bẩm. Cũng như con ấy.”

“Con?” Jack không khỏi bất ngờ trước lời bình luận này.

Tổ sư gia gật đầu. “Lúc trước ta cứ lo việc từng là võ sĩ sẽ ngăn cản quá trình luyện nhẫn thuật, nhưng chẳng mấy chốc con đã thông thạo hầu hết các nguyên tắc cơ bản rồi. Nhất là tiến bộ vượt bậc trong kĩ năng nhẫn tẩu.” Ông đánh giá. Một nụ cười méo mó hiện ra trên khuôn mặt nhăn nhó của tổ sư gia. “Nhất là nếu đem ra so sánh với cái lần con nghe lén ta và ông Momochi dùng trà trước nhà.”

Jack đỏ bừng mặt vì xấu hổ.

“Đừng lo. Rình mò chính là một trong những kĩ năng cần phải được hoàn thiện tốt nhất của ninja mà.”

“Có lẽ đã đến lúc ra đi,” Jack nói với giọng thẹn thùng. “Con đã ở lại đây quá lâu rồi.”

“Tầm phào,” Soke xua tay gạt phắt ngay ý kiến của nó. “Con chỉ mới đi được bước đầu tiên trên con đường lĩnh hội Ngũ Đại mà thôi. Làm sao ta có thể vô trách nhiệm để con rời khỏi đây trong tình trạng nửa nạc nữa mỡ như thế”.

“Nhưng mà, ông Momochi...”

“Momochi quá đa nghi,” tổ sư gia cắt ngang. “Đó cũng là một điều tốt. Luôn cần phải có những người hay thắc mắc như vậy. Chính vì có bản tính này mà ông ấy đã không ít lần giúp ích cho dân làng. Rất biết cách đánh hơi hiểm họa.”

“Vậy thì con lại càng phải đi,” Jack nhấn mạnh. “Con không muốn gây thêm nguy hiểm cho làng mình.”

Dù cố tỏ ra rắn rỏi nhưng thực tâm Jack chẳng muốn rời khỏi đây. Ở thung lũng này nó cảm thấy rất an toàn. Đồng ý là phải luôn cảnh giác với ông Momochi, nhưng bọn võ sĩ đang ngày đêm tuần tra lùng sục bên ngoài còn đáng ngại hơn gấp nhiều lần. Jack không hẳn thích ở chung với ninja, mà nó cảm nhận rất rõ ràng rằng học thêm nhẫn thuật sẽ khiến cơ hội được an toàn đến Nagasaki trở nên sáng sủa hơn nhiều.

Tổ sư gia đặt tay lên vai Jack trấn an. “Lần này ông Momochi nghi nhờ con là hoàn toàn sai lầm. Ta đã cùng trưởng làng hội đàm, kết quả cả ta và ngài ấy đều có cùng ý kiến. Hiện nay tuy những cuộc lùng bắt đã thưa thớt hơn nhiều, nhưng quan quân vẫn đóng chốt bên ngoài bìa rừng. Con nên ở lại đây thêm một thời gian. Nhẫn nại không đơn thuần chỉ là một đức tính tốt mà nó còn là tiêu chí tối thượng của một ninja nữa.

Jack cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm trước quyết định của trưởng làng và tổ sư gia. Duy chỉ có Miyuki thì hẳn là chẳng mấy hài lòng, thậm chí sẽ tìm cách khiến cho cuộc sống của nó tại đây tồi tệ hết mức mới hả dạ.

“Theo ta nào. Đến lúc hoàn thiện kĩ năng nhẫn tẩu của con hơn nữa rồi,” Soke vừa nói vừa dẫn Jack trở vào nhà.

Trải dài trước gian nhà đất là một tấm giấy gạo mỏng kéo từ tận lối đi cho đến khu vực lót gỗ. Tất cả đều đã được nhúng sẵn nước.

“Nhiệm vụ của con là đi từ đây đến cuối phòng mà không làm rách giấy.”

Jack không nghĩ nó có khả năng đó - trông nó mỏng manh đến thế kia mà.

“Con sẽ cần đến phép phù túc,” Soke hướng dẫn. “Kĩ năng đi trên chân không.”

Nói đoạn tổ sư gia bước lên tấm giấy bằng cách từ từ hạ đầu ngón chân xuống. “Tưởng tượng chân chúng ta nhẹ tựa lông hồng.”

Jack không thể tin vào mắt mình được nữa. Lúc này tổ sư gia hệt như đang lơ lửng trên bề mặt tấm giấy, ông bước đến cuối phòng mà chẳng để lại bất kì dấu vết gì. Đối với một người chưa từng luyện qua phương pháp này mà nói, thật chẳng khác gì pháp thuật cả.

“Con thử xem nào,” Soke ngồi lên sàn gỗ quan sát môn đồ của mình.

Jack điều hòa hô hấp rồi đặt đầu ngón chân lên tờ giấy như cách tổ sư gia vừa làm. Tạm thời vẫn ổn. Nó đặt toàn bộ bàn chân xuống rồi chuẩn bị bước thêm bước nữa. Nhưng vừa mới nhấc chân sau lên đã nghe thấy âm thanh đặc trưng của giấy bị rách toạc rồi.

“Hãy vận dụng Phong tố,” Soke hướng dẫn. “Lơ lửng, chứ không phải đi trên bề mặt.”

Jack ráng thử lại lần nữa, nó cố gắng vận dụng tư duy tưởng tượng mình nhẹ như lông. Tuy khả năng giữ thăng bằng của Jack đã tiến bộ rất nhiều nhờ các bài khổ luyện kĩ năng nhẫn tẩu, nhưng vẫn chẳng thể giúp nó tránh làm rách giấy ở mỗi bước chân.

Đúng lúc đó thì cánh cửa chính mở ra, Hanzo xông vào trong, miệng thở hồng hộc.

“Phù túc!” thằng bé reo lên. “Em thích món này lắm đó!”

Nói đoạn, nó đá dép sang bên nhập bọn cùng Jack. “Dám cá em sẽ sang được bên kia trước anh cho xem, tengu!”

“Đây không phải một cuộc đua, Hanzo,” tổ sư gia nhắc nhở nhẹ nhàng. “Nếu cháu không cẩn thận hơn thì sẽ có ngày phải trả giá bởi tính bốc đồng của mình đấy.”

Dường như để minh chứng thêm cho lời nói của ông cụ, tiếng giấy rách lại vang lên lúc Hanzo cố gắng vượt qua Jack.

“Chỉ có xíu xìu xiu thôi mà,” Hanzo chống chế, khép ngón cái và ngón trỏ thành vòng tròn để nhấn mạnh rằng việc đó chẳng đáng quan tâm.

Tổ sư lắc đầu. “Rách là rách. Chỉ cần một sai lầm nhỏ nhặt nhất cũng đủ làm hỏng cả nhiệm vụ rồi. Nhớ kĩ lời ta, mạng sống của cháu có thể sẽ phụ thuộc vào nó đấy.”

“Vâng ạ, thưa tổ sư gia,” Hanzo lúng túng.

“Phù túc đòi hỏi người tập phải rất nhẫn nại mới có thể thành công.” Ông cụ nói. “Nhưng một khi đã làm được rồi thì bất kì bề mặt nào cũng có thể vượt qua mà không để lại tiếng động.”

“Kể cả Sàn Sơn Ca ạ?” Jack hỏi ngay.

Hai năm về trước, Lãnh chúa Takatomi của vùng Kyoto từng mời Jack đến lâu đài của mình, cũng như trình diễn cho nó thấy sự lợi hại của hệ thống phòng ngừa thích khách xâm nhập - một khu sàn được lót bằng kim loại mà chỉ cần một lực tác động nhỏ nhất cũng sẽ kêu vang như chim hót. Chẳng ai có thể vượt qua mà không gây động đến lính canh cả - cho dù họ có là ninja.

“Đây là thử thách khó khăn nhất trong môn nhẫn tẩu,” tổ sư gia thừa nhận. “Cả đời này ta cũng chỉ mới gặp duy nhất một người đàn ông có khả năng đó mà thôi.”

“Ông chỉ cho cháu cách làm đi, nha?” Hanzo háo hức hỏi.

“Khi nào cháu lấy được gối ngủ của ta thì mới gọi là đã thuần thục phù túc. Và chỉ có như vậy mới hội đủ kĩ năng vượt qua Sàn Sơn Ca mà thôi.”

Nói đoạn ông âu yếm vỗ đầu thằng bé rồi trở về bếp lò nhóm lửa chuẩn bị bữa tối.

Hanzo nhìn Jack thất vọng rõ ra mặt.

“Thế thì cũng như không,” Hanzo thì thầm cằn nhằn. “Em thử suốt, và lần nào ông cũng thức dậy cả!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »