
“Thật không thể tin được, tự nhiên nằm lăn đùng ra!” Hanzo phá lên cười. “Tưởng đâu anh ra đi luôn rồi chứ!”
“Tập trung chém đi,” Jack vặn lại, lúc này tay nó đang cầm một khúc tre để làm mục tiêu cho thằng bé.
Dù có thể xếp vào loại đáng yêu nhưng đôi lúc Hanzo cũng khiến Jack thấy khó chịu. Nó vốn định dạy Hanzo luyện kiếm trước giờ ăn tối, vậy mà thằng nhỏ vẫn chưa chịu quên thất bại thảm hại trong cuộc tỉ thí với Miyuki ban nãy.
Hanzo bất ngờ hạ vũ khí cau mày ra chiều lo nghĩ. “Nhưng mà tengu đâu có chết được phải không anh?”
Jack lắc đầu, mặc dù trong đầu nó nghĩ, Ai chứ anh thì có đấy, nhóc ạ !
Quá quyết tâm đánh bại Miyuki, nó đã nín thở cho tới tận khi não thiếu oxy dừng hoạt động luôn. Cũng may sau đó cơ thể vẫn kịp hành động theo bản năng đưa không khí vào. Lúc tỉnh dậy được, ngay trước mắt nó là khuôn mặt đầy vẻ quan ngại của tổ sư gia. “Lần đầu như thế là rất cừ,” ông nói. “Nhưng đối với một ninja, bất tỉnh cũng đồng nghĩa với cái chết. Các con nhớ đấy: phải biết giới hạn của mình nằm ở đâu.”
Trận này mặc dù thua Miyuki, nhưng Jack cũng thu được không ít điểm cộng từ phía các môn đồ khác cho ý chí quyết tâm phi thường của mình.
Phần sau đó, tổ sư gia chủ yếu hướng dẫn chúng các kĩ năng liên quan đến thở khác: đầu tiên điều khiển âm lượng, sau đó phân biệt giữa người ngủ thật và ngủ vờ, cuối cùng là học giả chết.”
“Phương pháp này chỉ nên dùng khi không còn cách nào khác, vì nó sẽ khiến các con hoàn toàn lộ diện trước mắt kẻ thù,” Soke giải thích. “Nhưng giả chết, hoặc giả bị thương nặng, cũng có thể đem lại cơ hội tấn công.”
Cả lớp cũng thử tập, nhưng việc này khó hơn sự tưởng tượng của chúng nhiều. Nhiều ninja nhỏ tuổi phá lên cười khúc khích. Tenzen hắt hơi còn Jack thì không kìm nổi việc phải chớp mắt, mặc dù nó đang đóng vai xác chết mắt thao láo. Chỉ có riêng Hanzo lại xuất sắc đến mức sởn gai ốc, tổ sư gia đã khều đến hai lần mà nó vẫn không động đậy gì.
“Vào ăn tối nào,” Soke gọi ra từ phía cửa gian sàn đất bên trong.
“Tuyệt, con đói meo rồi đây!” Hanzo nói vọng vào, cúi đầu chào Jack rồi chạy đi như bay.
Jack mỉm cười, tự hỏi không hiểu thằng nhóc giả chết lâu như vậy bằng cách nào, trong khi ngày thường hiếu động là thế.
Sau bữa tối, Soke bảo Jack nên ra ruộng tập bài nhẫn tẩu, còn Hanzo đã đi chơi với Kobei tự lúc nào. Chiều nay ấm áp rất dễ chịu, nắng cuối ngày vàng vọt phản chiếu trên mặt nước. Jack kéo quần lên, bước vào thửa ruộng trước cửa nhà. Bùn ở đây khá mềm, lại bám chân. Jack nhớ lại cách tổ sư gia dạy chân trước phải dứt khoát như giáo đâm, chân sau cao hẳn lên. Nó bước dần về phía bên kia ruộng.
Ban đầu chấn động do chân nó gây ra khiến mặt nước không ngừng gợn sóng. Nhưng càng về sau, hiện tượng này lại càng giảm rõ rệt. Jack nhận thấy cân bằng chính là yếu tố quan trọng nhất, cẩn trọng điều chỉnh mũi chân, Jack đã có thể di chuyển không gây ra tiếng động, gợn sóng cũng hầu như khó nhận ra - vấn đề duy nhất là tốc độ di chuyển của nó thật chẳng khác gì một con ốc sên.
Đi được nửa đường, Jack phá lên cười khi nghĩ đến sự ngu xuẩn của cái việc mà nó đang làm. Một người Anh, đang ở Nhật, chân cắm sâu trong ruộng lúa nước, cựu thủy thủ được phong làm võ sĩ, rồi cố đi cho giống ninja. Thật không thể tưởng tượng được Saburo sẽ phản ứng như thế nào nếu thấy cảnh này. Mà thật ra nó không hề muốn chuyện này đến tai bất kì đứa bạn võ sĩ nào của mình cả. Trong thâm tâm, Jack vẫn thấy rất khó chấp nhận việc luyện tập nhẫn thuật. Nhưng dù sao đây cũng là chuyện cần làm, nếu nó muốn đến Nagasaki an toàn. Nghĩ vậy, Jack lại tiếp tục bài nhẫn tẩu đang dang dở.
Lúc Jack đi vòng ngược lại vị trí ban đầu thì mặt trời khuất bóng. Nó vừa định leo lên thì chợt nghe tiếng hai người tranh luận gay gắt.
“Tôi nghe nói ông đang dạy nhẫn thuật cho cậu ta phải không?” một giọng khó chịu vang lên.
“Đúng thế, thằng bé rất có tố chất.”
Jack thận trọng đi từng bước một, dùng phương pháp nhẫn tẩu vòng ra sau nhà nhìn về phía phát ra âm thanh. Nhân vật có thế lực thứ hai trong làng, ông Momochi, đang dùng trà cùng tổ sư gia dưới gốc cây.
“Ông nghĩ sao mà lại tiết lộ hết bí mật của chúng ta cho nó vậy?” ông Momochi rít lên, ria mép run run vì giận dữ.
“Chỉ một phần thôi, vả lại, nó cần những kiến thức này để sống sót.”
“Nhưng nó là võ sĩ. Lại còn là người nước ngoài nữa. Việc này hoàn toàn đi ngược lại tinh thần mật thư. Ông nên dừng lại ngay đi thì hơn đấy!”
Soke lắc đầu. “Chuyện ai được học nhẫn thuật là do tôi, Soke toàn quyền quyết định. Nếu cần, anh cứ đi bàn bạc với trưởng làng. Nhưng kì thực chúng ta nợ thằng bé, nhất là sau những gì nó đã phải chịu đựng bởi Độc Nhãn Long...”
“Tôi không thể đứng yên nhìn ngôi làng này gặp nguy hiểm chỉ vì lòng hối hận của ai đó được!” ông Momochi ngắt lời, lửa giận ngùn ngụt trên khuôn mặt. “Thằng nhóc đó là nguy cơ tiềm tàng đối với chúng ta. Bọn võ sĩ tuần tra xuất hiện ngày một nhiều. Theo tôi, tốt hơn hơn hết là cứ giao nó cho Lãnh chúa Akechi, đổi lấy an toàn cho tất cả.”
“Đã bảo rồi, ông ta không phải người có thể thương thảo,” tổ sư gia nói chắc nịch. “Akechi luôn nuôi ý đồ quét sạch shinobi khỏi mặt đất, đúng như Nobunaga ngày trước từng suýt nữa đã làm được. Bây giờ mà nắm được Jack trong tay, uy tín của hắn trong mắt đại tướng quân Kamakura sẽ càng được củng cố. Sẽ ra sao nếu ông ta thuyết phục Shogun rằng ninja là mối đe dọa đối với triều đình. Chỉ e chẳng thể cứu vãn được mất.”
“Nhưng các thông tin mật thám về đã chỉ ra rằng không cần đến đại tướng quân ủng hộ, Lãnh chúa Akechi cũng đã sẵn sàng tấn công rồi. Mấy ngày nay ông ta còn gấp rút chiêu mộ binh sĩ trong thành Maruyama đấy.”
“Thế lại càng phải kín tiếng hơn.”
“Càng phải nộp thằng nhóc võ sĩ ra thì có. Chúng ta đâu thể biết Jack có ý đồ gì. Ngộ nhỡ nó bán đứng làng đổi lấy tự do thì sao.”
“Không đâu,” Soke đặt tách trà của mình xuống đáp. “Có thể Jack mang thân phận võ sĩ, nhưng nó sở hữu trái tim ngay thẳng, thuần khiết của một ninja.”
“Ông quá tin tưởng bọn ngoại quốc rồi đấy, Soke. Tôi sẽ báo lại với Shonin. Mong rằng ít nhất ngài ấy cũng hiểu biết lí lẽ hơn.”
Nói đoạn ông Momochi cúi chào cộc lốc rồi đi xồng xộc về hướng dinh trưởng làng.
Jack ở yên chờ cho đến khi tổ sư gia trở vào trong.
Tại sao Soke lại cứ muốn giúp mình như vậy?
Jack có cảm giác ông lão tự dằn vặt cho những đau khổ nó phải gánh chịu trên đất Nhật. Không lẽ tổ sư gia biết bí mật về cuốn hải đồ, và tất cả những lòng tốt này đều chỉ nhằm mục đích làm thân, dụ nó kể ra cách giải mã? Nhưng sống biệt lập với thế giới bên ngoài như thế này, làm sao những người này có liên quan đến Độc Nhãn Long, hay cha Bobadillo, chủ mưu đứng đằng sau vụ này được.
Chính ông cụ từng nói, Một cành cây không thể làm nên cả khu rừng. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi sống và tập luyện cùng các ninja, Jack cũng đã bắt đầu thấy thấm thía câu nói này. Dù động cơ của tổ sư gia là gì thì nó vẫn thấy mình vô cùng may mắn mới tìm được người thầy chịu chỉ cho mình những kĩ năng lợi hại đó - chìa khóa sinh tồn trong chuyến hành trình sắp đến.
Tuy vẫn tâm niệm không thể tin tưởng ninja, nhưng Jack cũng thấy thông cảm cho tình thế của họ. Qua những dữ kiện ít ỏi cũng đủ thấy Lãnh chúa Akechi tàn bạo như thế nào, và nó không muốn sự hiện diện của mình gây ra thêm rắc rối cho ngôi làng này. Nhưng nếu bỏ đi ngay thì rất có thể sẽ bị bắt, và chừng đó lại càng nguy hiểm hơn. Bị kẹt giữa thế tiến thoái lưỡng nan, Jack chỉ còn cách nghe theo lời Soke, ở lại cho đến khi quan quân ngừng lục soát.
Trong thời gian đó, mối lo lớn nhất không gì khác hơn chính là ông Momochi. Chắc chắn ngay khi có cơ hội, nhân vật này sẽ lập tức bán đứng Jack.