Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
ÔNG SOKE

❊ ❊ ❊

logo

“Người này có thể ví như cá, tuy cần nước nhưng vẫn sống được trên cây nếu cần,” một giọng nói trầm trầm già nua vang lên. “Rất dẻo dai.”

Jack dần dần hồi tỉnh. Nó khát khô cả cổ, lại có cảm giác buồn nôn khó chịu. Đầu nó chắc đã sưng to gấp đôi so với lúc tối. Tệ nhất là chân phải chẳng còn chút cảm giác gì. Mọi nỗ lực thoát thân của Jack đều đã thất bại, nó buộc phải chịu chết chờ Hanzo quay lại.

Nó mở mắt ra thì thấy ngay một khuôn mặt tuy nhăn nhúm nhưng có vẻ hiền hòa. Cụ già có vóc người tầm thước cùng tứ chi gầy gò, trên đầu, trừ cặp chân mày màu muối tiêu ra thì hoàn toàn trọc hếu, vẻ mặt dường như luôn thường trực vẻ ngạc nhiên.

“Đấy, cháu đã bảo rồi mà, Vua Thiên cẩu hẳn hơi luôn!” Hanzo tự hào nói.

“Rất ấn tượng,” ông cụ vừa âu yếm vỗ đầu thằng bé vừa khen. “Nhưng cháu cũng nên cho Thiên cẩu này uống nước đi chứ, trông có vẻ khát lắm rồi đấy.”

Nghe vậy Hanzo bèn nhấc vò nước lên ngang tầm miệng Jack. Jack sặc sụa bởi nước đổ được vào cổ họng thì ít mà chảy vào hai lỗ mũi của nó thì nhiều.

“Cảm ơn,” nó hằn học.

“Một tengu biết lễ nghi à. Cũng lạ nhỉ,” ông cụ lên tiếng. “Có khi bên trong còn có điều chi khuất tất. Hanzo, cháu thả tù binh của mình ra đi.”

“Nhưng Thiên cẩu biết pháp thuật đó ông ơi.”

“Không sao. Chúng ta sẽ bọc lót cho nhau mà, phải không nào?”

Cậu bé nhe răng cười toe với ông rồi chạy vào chỗ lùm cây. Vài giây sau, Jack thấy mình ngã đánh uỵch xuống đất. Nó rên rỉ đau đớn xen lẫn thở phào nhẹ nhõm. Theo bản năng, nó ngay lập tức cuộn người lại tháo nút thắt quanh cổ chân tìm cách bỏ trốn, thế nhưng chỉ mới vớ được túi hành lí cùng vũ khí định đứng dậy thì đã khuỵu ngay xuống.

“Xoa chân một lúc đi. Sẽ giúp máu huyết lưu thông trở lại đó,” cụ già gợi ý trong lúc nó xê dịch về phía khúc gỗ gần đó. Ông cụ chống cằm trên chiếc gậy méo mó của mình thận trọng quan sát Jack.

Hanzo lúc này đã quay lại ngồi ngay bên cạnh.

“Thế, Sojobo - Vua của thiên cẩu, cậu còn có cái tên nào khác không?”, ông lão vừa hỏi vừa nháy mắt với Jack ra chiều hiểu chuyện.

“Jack Fletcher,” vừa xoa cái đùi tê rần của mình Jack vừa lên tiếng đáp sau khi đã hớp thêm một ngụm nước.

“Rất hân hạnh được gặp cậu. Jack Fletcher. Ta là Soke. Thế, cậu từ đâu đến đây?”

“Anh Quốc.”

Cặp mày của ông cụ lại càng nhướn lên cao hơn bao giờ hết, vẻ muốn có câu giải thích ngay lập tức.

“Đó là một nơi cách xa hai đại dương, ở tận phía bên kia thế giới.” Nó lí giải.

“Đúng là Sojobo rồi!” Hanzo khẳng định. “Chỉ có Vua Tengu mới có thể bay được qua quãng đường xa đến vậy thôi!”

“Không, anh đến đây trên một chiếc tàu buôn. Trước đây anh từng làm thủy thủ.”

“Nhưng lại mang bên mình cặp song kiếm đại diện cho tầng lớp samurai,” ông cụ vừa nói vừa dùng gậy chỉ vào thanh katana wakizashi của Jack.

“Ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, người ta đã đào tạo cháu thành như thế.”

“À! Cái ngôi trường võ sĩ danh giá đó hử?”

“Nếu vậy chắc ông cũng biết thầy Masamoto phải không?” Jack hỏi ngay. Lúc này vị võ sư huyền thoại vừa được nhắc đến đã bị đại tướng quân Kamakura đày đến một ngôi chùa ở đỉnh Iawo, từ đó đến nay Jack vẫn chưa có tin tức gì thêm.

Ông Soke chậm rãi lắc đầu. “Danh thì đã nghe qua - dĩ nhiên thôi, tay kiếm số một hiện nay mà. Thế ông ta có dạy cậu tuyệt kĩ Nhị Thiên không?”

“Có, thầy ấy vốn là cha đỡ đầu của cháu.”

Cụ già ngạc nhiên chớp chớp mắt. Thật khó tin khi một người nước ngoài như thế lại được nhận nuôi bởi gia tộc Masamoto cao quý. “Hừm, nếu vậy thì cậu cũng mang tước vị võ sĩ nhỉ. Hẳn cậu đã phải trải qua rất nhiều biến cố mới lưu lạc đến tận nơi xa xôi thế này. Các Thiên cẩu đồng loại của cậu đâu cả rồi?”

“Chết sạch. Bị thảm sát bởi tên ninja đã tấn công tàu của cháu.”

“Thế còn gia đình?”

“Năm cháu mười tuổi mẹ cháu đã qua đời do mắc chứng viêm phổi. Cha cháu thì bị Độc Nhãn Long hạ thủ. Bây giờ người thân duy nhất của cháu là đứa em gái nhỏ vẫn đang ở Anh Quốc mà thôi.”

Ông Soke thở dài buồn bã, ánh mắt đầy vẻ cảm thông.

Nói đoạn nhìn sang Hanzo rồi vòng tay khoác lưng cậu bé. “Hanzo cũng giống cậu. Không cha, không mẹ.”

“Nhưng cháu còn có ông mà!” cậu bé vui vẻ ngắt lời.

“Tất nhiên rồi, cháu ngoan,” cụ Soke mỉm cười đáp, ngay sau đó lại quay sang phía Jack tiếp tục hỏi, “Thế cậu đang chạy trốn ai đó?”

“Chẳng ai cả,” Jack đáp gọn lỏn. Dù trông hai ông cháu này không có vẻ gì nguy hiểm, nhưng nó cũng chẳng dại gì để lộ chuyện mình đang bị Shogun ra lệnh truy nã.

“Những cành cây gãy nát và dấu chân người chạy gấp rút trên đường tới đây lại không đồng tình với ý đó rồi. Ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu người ta không dạy cậu cách di chuyển bí mật à?”

Jack bồn chồn đổi tư thế, cố tình lảng tránh cái nhìn chằm chằm của ông cụ. Tuy ông Soke đã già nhưng không hề lẩn thẩn, ngược lại còn có vẻ rất tinh ý nữa.

“Một khi đã xác định được mục tiêu thì việc tìm ra không khó,” ông cụ tiếp tục. “Trước sau gì bọn lính tuần cũng sẽ tìm thấy cậu thôi.”

Nghe đến đây Jack không khỏi mở to mắt hoảng hốt.

Bất chợt cụ Soke nở một nụ cười bí hiểm. “Té ra bây giờ võ sĩ các cậu còn đấu đá lẫn nhau nữa cơ đấy. Cũng thú vị ra phết.”

Jack thu dọn đồ đạc rồi cầm kiếm đứng dậy, loạng choạng hướng về phía nam khu rừng.

“Nếu là ta ta sẽ không đi lối đó đâu,” cụ Soke khuyên răn.

Jack đứng ngay lại. “Sao lại thế ạ?”

“Samurai.”

Nghe vậy nó bèn quay đầu lại hướng đông, nơi mặt trời mọc.

“Đừng. Dãy Iga không phải là nơi cậu có thể tự mình vượt qua đâu.”

Bắt đầu bực mình, Jack lại tìm đường lần thứ ba.

Cụ Soke vẫn nghiêm nghị lắc đầu. “Lối đó có cả cướp và võ sĩ đấy.”

Đến đây thì Jack ngờ rằng ông lão này đang chơi xỏ mình, nó bèn cáu kỉnh đáp. “Cũng phải liều một phen thôi.”

Nói đoạn nó loạng choạng bước vào một con đường dốc thoai thoải, vừa đi vừa cố gắng lấy lại sinh khí cho cái chân của mình. Jack biết mình đã rất may mắn khi cái bẫy này không phải của bọn cướp hay ninja, nhưng trò mè nheo của Hanzo cũng khiến nó mất đi kha khá thời gian, thậm chí có thể nói là cực kì nguy hiểm. Bây giờ nó chỉ có thể cầu nguyện Chúa phù hộ cho mình vượt qua được bọn lính tuần mà thôi. Thế nhưng chỉ một lúc sau, từ phía trước bỗng phát ra tiếng người la hét.

“Dẫn đường! Thằng mắc dịch đó đang ở đâu?”

“Hình như nó đi theo con đường dốc này đấy.”

Jack nhìn xuống bên dưới quan sát động tĩnh qua lùm cây. Ông cụ đã nói đúng. Nghĩ vậy nó nhanh chóng quay đầu lặng lẽ tiến lại chỗ cũ.

“Quay lại sớm thế?” ông Soke, lúc này vẫn đang ngồi trên khúc gỗ, nói như thể biết trước nó sẽ làm như vậy.

“Cháu phải đi đường nào mới đúng ạ?” Jack van nài, tiếng lao xao của bọn lính đã đến rất sát rồi.

Ông cụ chỉ ngón tay xương xẩu của mình lên trên. Hanzo đã trèo lên cành cây cao cuộn lại dây thừng tự bao giờ. Mặc dù lúc này chân vẫn còn tê nhức nhưng những kĩ năng của một thời leo trèo cột buồm tên tàu Alexandria có thể giúp Jack leo đến nơi.

“Sao anh không bay đại lên cho xong?” Hanzo thì thầm trong lúc Jack chậm chạp nhích lên.

“Suỵt!” ông Soke đưa tay ra hiệu giữ im lặng.

Jack chỉ vừa kịp trèo đến chỗ Hanzo thì sáu tên võ sĩ cũng ập đến khu rừng thưa.

“Ông già kia!” tên cầm đầu quát. “Nãy giờ có thấy thằng ngoại quốc nào đi qua đây không?”

Jack lập tức nhận ra tay võ sĩ đã bị mình cắt cột trụ trần đè xuống tại nhà trọ hôm qua, tuy vẫn còn bộ ria cụt nhưng cái búi tóc củ hành của hắn đã bị Jack cắt trụi. Bọn đi theo lần này trông có vẻ dữ dằn và từng kinh qua ít nhiều trận mạc. Hai trong số chúng sử dụng giáo ba chỉa, một tên cầm thế đao naginata. Rõ ràng bọn này đã có sự chuẩn bị tốt hơn hẳn.

Tên dẫn đường - Jack đoán vậy - vẫn liên tục cúi xuống thám thính mặt đất. Lúc này Jack chỉ đang ở trên hắn có vài mét, chỉ cần hắn vô tình nhìn lên thì coi như xong.

Cụ Soke đưa một tay lên tai khom lại vẻ như bị nghễnh ngãng khiến tên thủ lĩnh trợn mắt điên tiết. “CÓ THẤY THẰNG NGOẠI QUỐC NÀO KHÔNG?” hắn lặp lại, lần này vừa to vừa chậm.

“Với cặp mắt kèm nhèm này á?” ông cụ cười. “Quan gia cứ chọc quê lão hoài.”

“Mẹ nó, gặp thứ khỉ ho cò gáy gì đâu không,” tên cầm đầu vừa nói vừa bực tức đá chiếc gậy dò đường đi của ông cụ.

Đoạn hắn định thừa cơ tranh thủ đẩy luôn ông cụ ra khỏi khúc gỗ cho hả giận. Nhưng kì lạ thay, ông Soke cúi gập người xuống thu gậy về với tốc độ nhanh đến kinh ngạc khiến hắn mất đà ngã chúi nhủi qua khúc gỗ. Bọn thuộc hạ phải cố gắng lắm mới kìm lại không cười thành tiếng.

“Quan gia có sao không đấy?” ông Soke cau có ra chiều quan tâm lo lắng lắm.

Tên thủ lĩnh đứng bật ngay dậy vội vàng phủi đất cát khỏi y phục. Quá xấu hổ bởi cú vồ ếch vừa rồi, hắn vội vàng vẫy tay ra hiệu kéo cả bọn cùng đi.

“Tao thề có chết cũng phải bắt thằng võ sĩ ngoại quốc khốn kiếp đó cho bằng được!”

Chờ bọn chúng đi khuất khỏi khu rừng thưa, ông Soke mới ra hiệu bảo Jack và Hanzo tụt xuống.

“Nếu tên dẫn đường đó trình độ khá thì bọn chúng sẽ quay lại nhanh thôi,” ông lên tiếng. “Hơn nữa xung quanh đây vẫn còn ba tên lính canh khác đang lùng sục đấy.”

Dù rất bất ngờ với kiến thức uyên thâm của ông cụ nhưng Jack biết nó chỉ còn cách tin tưởng vào ông mà thôi.

“Ý ông là cháu chẳng còn đường nào trốn thoát?”

“Đường mưa đương nhiên phải có vũng lầy. Vấn đề là có biết cách tránh né hay không thôi.”

“Nhưng bằng cách nào ạ? Trong khi cháu còn chẳng biết chúng đang ở đâu.”

“Ồ, nhưng may cho cậu là có những người lại biết đấy. Được rồi, đi theo ta, ta sẽ dẫn cậu băng qua ngọn núi này.”

“Nhưng mà ông ơi,” Hanzo cắt ngang, “Shonin sẽ không hài lòng đâu.”

“Thế cháu quên ông là Soke rồi à?”

Căn cứ vào cách nói cung kính của Hanzo, Jack đoán nhân vật Shonin này hẳn phải quan trọng lắm.

“Vả lại,” ông Soke tiếp tục nói, “làng chúng ta là nơi duy nhất có thể đảm bảo an toàn cho tengu của cháu. Nếu được giúp đỡ, biết đâu cậu ấy sẽ truyền lại kiếm thuật cho cháu thì sao.”

Nhận ra ông cháu Hanzo là cơ may duy nhất để thoát thân. Jack nhanh chóng gật đầu đồng tình. Hanzo toét miệng cười lộ rõ vẻ hào hứng.

“Nhưng bọn ta cũng không thể để cậu biết đường vào làng được,” cụ Soke vừa nói vừa xé một đoạn vải ra khỏi tấm kimono của mình.

Jack nhìn ông lão đầy nghi hoặc. Liệu đây có phải là một trò lừa gạt? Liệu ông ấy có dắt mình đến nộp cho đại tướng quân lĩnh thưởng hay không?

“Sao nào? Tất cả đều nằm ở lòng tin thôi,” cụ Soke lí giải.

Jack quyết định xua tay làm liều, để yên cho ông lão bịt mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »