Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61
SHOGUN

❊ ❊ ❊

logo

Jack ngồi dưới gốc anh đào, ánh mắt nó dõi nhìn bầu trời Toba đang chuyển sang màu đỏ hoàng hôn. Đó đây có tiếng róc rách của nước đổ từ thác nhỏ tạo thành dòng chảy dẫn vào hồ loa kèn. Xung quanh nó là phong cảnh đẹp tuyệt vời tạo nên từ hoa và cỏ cây được chăm bẵm tỉ mẩn. Mọi thứ quá đẹp, quá yên tĩnh, đến mức tưởng như Nhật Bản chính là chốn thiên đường hạ giới.

Đối với Jack, khu vườn này là liều thuốc quý cho con tim của mình. Nó muốn tin rằng vẫn còn những điều tốt đẹp, những tia hi vọng trong cuộc sống. Hay như Yori từng nói, một thứ đáng để chiến đấu bảo vệ.

Ngay trên đầu nó là mũi tên nhắm bắn vào Độc Nhãn Long ba năm về trước, đến nay vẫn còn cắm sâu trên thân cây.

Mũi tên này nhắc nhở chúng ta phải luôn đề cao cảnh giác.

Jack nắm lấy thân tên rút mạnh ra.

Bóng đen trước đây ám ảnh nó đã biến mất.

Tên sát thủ từng gây náo loạn gia tộc Masamoto sẽ không bao giờ quay trở lại.

Jack bẻ mũi tên gãy thành hai mảnh.

Khung cảnh tuyệt vời này không nên bị vấy bẩn bởi thứ vũ khí chiến tranh.

Một ông cụ với bộ râu màu muối tiêu chống gậy băng qua cầu tiến về phía Jack.

“Cô ấy sao rồi ạ?” nó lên tiếng hỏi.

“Akiko đang hồi phục rất tốt,” thầy Yamada vừa đáp vừa liếc nhìn mũi tên bị bẻ đôi trên tay Jack. “Một phát bắn không đủ để hạ gục nữ võ sĩ trẻ tuổi ấy đâu.”

Hôm nay trông vị thiền sư già cả và mỏi mệt hơn bao giờ hết. Trận chiến đã cướp hết nguồn sinh khí, cũng như hằn sâu vào từng nếp nhăn trên khuôn mặt của ông. Thầy Yamada rên rỉ đau đớn trong lúc thả lỏng cơ thể ngồi xuống ghế đá cạnh con suối.

“Thầy có sao không ạ?” Jack lên tiếng hỏi.

“Thứ duy nhất giết được ta chỉ có thể là thời gian thôi, con trai,” ông vừa nhăn nhó đáp, vừa dùng bàn tay xương xẩu xoa cái đầu gối của mình. “Câu hỏi đó nên dành cho con thì hơn.”

“Con vẫn sống,” Jack nói giọng đều đều. “Con biết mình phải biết ơn vì điều đó. Rất nhiều người trong chúng ta đã không thể trở về. Nhưng mà sao... mọi thứ cứ trống rỗng. Cả tội lỗi nữa. Con hối hận vì đã để Yamato, những người bạn, những người thầy ngã xuống vì muốn bảo vệ mình. Tất cả là vì cái gì cơ chứ? Lãnh chúa Kamakura đã thắng rồi. Một thằng võ sĩ người nước ngoài há còn chỗ dung thân trên đất nước này nữa sao?”

“Khi trời tối, ta sẽ thấy được những vì sao,” thầy Yamada đáp, rồi ngẩng mặt lên rời.

Jack lắc đầu kinh ngạc. Thật không thể ngờ lúc nó đang giãi bầy tâm sự về những đau đớn, dằn vặt, lo lắng của mình mà ông ấy lại đi ngắm sao như thế.

“Cho dù tình thế xấu đến đâu, vẫn luôn có những tia hi vọng,” vị thiền sư bắt đầu lí giải. “Đúng là chúng ta đã mất đi nhiều đồng minh quý giá. Nhưng cũng cần phải nhớ rằng cái chết của họ đã giữ lại mạng sống cho rất nhiều người. Thầy Kano dẫn lối cho các võ sinh của trường an toàn tẩu thoát. Cô Yosa được quân địch tha mạng, để tỏ lòng tôn kính với tinh thần quyết tâm cao độ thầy Hosokawa đã bỏ ra nhằm che chở cho cô. Vẫn chưa có tin tức gì về thầy Kyuzo, nhưng với cá tính đa mưu túc trí của mình thì cũng chẳng lạ nếu ông ấy kịp thoát thân.”

“Thế còn thầy Masamoto thì sao ạ?” Jack cố tìm hi vọng cho mình.

Thầy Yamada mỉm cười nói. “Ta có tin tốt cho con.”

Rồi nhanh chóng tắt ngấm. “Và cả tin xấu nữa.”

Jack nín thở lắng nghe.

“Lãnh chúa Kamakura không giết thầy Masamoto. Nhưng cũng không cho phép ông ấy được mổ bụng chết trong danh dự.”

“Vậy bây giờ thầy ấy đang ở đâu ạ?”

“Khuất phục được tay kiếm số một Nhật Bản dĩ nhiên là một niềm tự hào lớn lao đối với Lãnh chúa Kamakura. Hiện nay thầy Masamoto đã bị lưu đày đến một ngôi chùa trên đỉnh Iawo. Ông ấy sẽ phải ở đó đến hết đời.”

“Chúng ta có thể đến giải cứu mà?”

Thầy Yamada chỉ lắc đầu. “Ta đồ rằng chính thầy Masamoto đã chọn lựa con đường đó. Nghe nói Lãnh chúa Kamakura muốn mời ngài về phục vụ dưới trướng của mình, nhưng ông ấy lấy lí do phải tỏ lòng tôn kính với những người đã khuất mà từ chối. Thật ra với cá tính của mình, thầy Masamoto sao có thể thờ phụng tên chúa công tàn ác như vậy được.”

Jack vừa thấy nhẹ nhõm, mà cũng vừa thấy buồn miên man. Cha đỡ đầu của nó vẫn còn sống, nhưng kết cục như thế này quả là nỗi hổ thẹn cho cả đời anh dũng của ông.

“Đừng lo lắng quá, Jack à,” thầy Yamada lên tiếng khi thấy vẻ thiểu não trong mắt Jack. “Thầy Masamoto vẫn thường nói muốn sống những năm cuối đời trong yên tĩnh. Ông ấy vẫn ấp ủ dự định chép lại tuyệt kĩ Nhị Thiên cho các thế hệ kiếm sĩ mai sau. Cũng có thể xem đây là một dịp may hiếm có đi.”

Jack cười. Đúng là vị thiền sư của nó lúc nào cũng có thể tìm ra ánh sáng trong đêm đen.

“Thế còn Lãnh chúa Takatomi và Emi thì sao ạ?” nó hỏi tiếp.

Thầy Yamada gật đầu. “Emi vẫn mạnh khỏe. Lãnh chúa Takatomi là một người đàn ông thông tuệ. Dù bản tính tàn bạo, nhưng Lãnh chúa Kamakura vẫn nhận ra mình cần có bộ não hoạch định tương lai cho Nhật Bản.”

“Ý thầy là Lãnh chúa Takatomi đã quy hàng Kamakura? Phản bội lại tất cả chúng ta!?” Jack hỏi ngay.

“Ngài ấy không phản bội ai cả,” thầy Yamada nghiêm nghị. “Liên quân đã bại trận. Nhưng Lãnh chúa Takatomi biết rằng mình sẽ có ích cho đất nước này hơn với cương vị giúp việc cho chính quyền mới, hơn là đi lưu đày, hoặc là chết.”

“Nhưng tương lai rồi sẽ đi về đâu? Tại sao ngài ấy không gây dựng lực lượng khởi nghĩa?”

Thầy Yamada dộng cây gậy xuống đất rồi nói. “Sau cơn mưa, trời lại sáng.”

Jack ngơ ngác nhìn vị thiền sư, nó ước gì ông ấy chịu bỏ thói quen ăn nói mập mờ của mình.

“Nhật Bản đã trở nên mạnh mẽ hơn trước khi nội chiến xảy ra. Tuy trái với mong muốn của nhiều người, nhưng Lãnh chúa Kamakura vẫn là người đầu tiên thống nhất được đất nước này. Nobunaga trồng cây, Hasegawa nhào bột, nhưng chính Kamakura mới là người ăn bánh!”

Nói đoạn ông hoan hỉ cười trước màn so sánh hình tượng của mình. Rồi nhanh chóng u sầu như trước.

“Lãnh chúa Kamakura đã tự xưng Shogun.”

“Shogun?”

“Đại tướng quân, lãnh đạo tối cao của toàn Nhật Bản. Ông ta đã độc chiếm quyền lực, tự xưng mình thuộc dòng dõi thiết kiệt Minamoto. Thiên Hoàng bây giờ chỉ còn là biểu trưng quyền lực. Toàn bộ đất nước đã nằm trong tay Lãnh chúa Kamakura. Và đây chính là vấn đề của chúng ta, Jack. Con có dự định gì cho tương lai chưa?”

“Cũng có,” Jack thừa nhận, “nhưng chẳng cái nào sáng giá cả.”

Thầy Yamada ngoắc ngoắc ngón tay trước mặt Jack. “Ta tưởng chính con là người đã nói với Yori, “Ở đâu có bạn bè, ở đó còn hi vọng.” cơ mà. Câu này rất chính xác.”

Jack đưa mắt nhìn về phía cánh cửa giấy đang mở ra.

Yori băng qua chiếc cầu, tay cầm một cành cây nhỏ nhắn.

Jack vẫn chưa hết kinh ngạc về khả năng ứng biến của bạn mình. Hôm Jack và Akiko băng qua bình nguyên Tennoji, nó bất ngờ tìm thấy thầy Yamada và Yori cũng đang rút lui trên cùng một con đường. Một sự trùng hợp đầy may mắn. Lúc đó Akiko cứ lúc tỉnh lúc mê, Jack bắt đầu hoang mang không biết phải làm gì. Thấy vết thương của cô bé, thầy Yamada ngay lập tức rút đầu tên ra rồi hái thuốc chữa trị.

Trên đường về Toba, Jack mới được nghe Yori kể chuyện mình đã thoát hiểm như thế nào. Cậu bé nói trong lúc tình hình nguy cấp, bọn Xích Quỷ chuẩn bị giẫm nát đến nơi, không còn cách nào khác bèn nhảy luôn xuống bờ hào bên dưới. Từ đó Yori lại nấp dưới các xác chết máu me xung quanh tránh địch truy bắt. Đến nhá nhem tối mò lên chỗ bình nguyên Tennoji thì gặp thầy Yamada.

Nỗi vui sướng khi thấy Jack vẫn an toàn khiến niềm tin vào Phật Tổ lại càng bùng cháy nơi Yori. Có điều đằng sau bề ngoài sung sướng ấy, Jack biết Yori đã phải gánh chịu rất nhiều tổn thương trong lần trốn chạy này. Đêm nào cậu bé cũng lẳng lặng khóc nức nở.

Yori vừa cười vừa đưa cành cây cho Jack.

“Ông Uekiya nói bọn mình hãy trồng một gốc anh đào tưởng nhớ Yamato. Akiko bảo cậu là anh trai, nên việc chọn vị trí sẽ giao cho cậu.”

Jack cố nén nước mắt đón lấy cành anh đào từ tay Yori.

Đêm đó, khi mặt trời đã khuất hẳn sau núi, Jack, Akiko, Yori, và thầy Yamada trịnh trọng làm lễ trồng cây.

Jack tỉ mẩn bịt đất vào rồi khấn một lời cầu nguyện.

“Cành anh đào này không chỉ mang theo kí ức về một người bạn đã ngã xuống, mà còn chứa đựng hi vọng vào tương lai.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »