
“Mời ngồi,” trưởng làng ra hiệu cho Jack ngồi xuống vị trí giữa tổ sư gia và Hanzo.
Hôm nay nó được mời đến dự cơm tối tại dinh thự của Shonin. Miyuki, Tenzen, và ông Momochi cau có hơn hẳn ngày thường đang ngồi xếp bằng ở hàng đối diện. Trưởng làng ngồi ở đầu bàn, vị trí chủ tọa.
Hai bé gái bưng khay đựng thức ăn vào phòng bày biện. Dù thực đơn không được phong phú và xa hoa như những lần Jack dự yến tiệc của các võ sĩ ở Kyoto, nhưng cũng không vì vậy mà kém phần ngon mắt. Điểm qua có thể thấy súp miso, khoai mỡ, dưa muối, trứng ốp, cá nướng và cơm nóng bốc khói nghi ngút.
“Cậu thấy đời sống ninja thế nào?” trưởng làng hỏi trong lúc mọi người dùng bữa.
Jack suy nghĩ trong giây lát. “Rất thách thức!” nó đáp.
Câu trả lời của Jack không đơn giản chỉ nhắm đến những buổi tập nhẫn thuật gian lao hoàn toàn trái ngược với nguyên tắc võ sĩ trước đây, mà còn ám chỉ cả cuộc tranh đấu về hệ tư tưởng nữa. Jack đã ở lại làng cả tháng nay, cũng như lớp vỏ bên ngoài quả quýt vậy, ác cảm của nó về ninja đã dần dần bị bóc đi để lộ ra sự thật bên trong.
Họ không đơn thuần chỉ là những tên sát thủ không mặt mũi nó từng chiến đấu chống lại, mà là những nông dân, thợ thủ công, trẻ em, và cả bạn đồng môn. Tuy khác hẳn hệ thống võ sĩ, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc shinobi thiếu đi tư tưởng đạo đức. Tinh thần nhẫn nhục luôn hiển hiện trong đời sống ninja. Đề cao lòng trắc ẩn, nguyên lí Ngũ Đại, họ cũng sở hữu triết lí sống không thua kém gì so với nguyên tắc võ sĩ đạo của samurai.
Jack còn thấy thích thú với việc được tập làm ninja. Những kĩ năng, dù mang màu sắc huyền bí và có phần tà đạo của họ, lại vô cùng thiết thực - đặc biệt là đối với hành trình gian nan trước mắt nó. Jack đã thề sẽ xem ninja là kẻ thù kể từ cái ngày cha nó chết dưới tay Độc Nhãn Long. Nhưng liệu như thế là đúng hay sai?
Những sự việc diễn ra ở đây đã khiến lòng tin trong Jack bắt đầu lung lay. Những ninja này sẵn sàng bảo bọc nó trước sự truy bắt của võ sĩ triều đình. Hầu hết mọi người đều tôn trọng, cũng như đối xử rất tử tế với nó. Jack thậm chí đã xem Soke, Hanzo và Tenzen là những người bạn, người thầy của mình. Chỉ có điều nó đã xem ninja là kẻ thù quá lâu để có thể xóa nhòa đi tất cả mọi hiềm khích. Không thể nào tự nhiên bây giờ lại xoay sang tin tưởng họ ngay được. Nhất là khi Jack vẫn chưa biết động cơ thật sự đằng sau việc giúp đỡ nó là gì. Thế nên, cũng như ông Momochi, Jack luôn phải nghi ngờ, đặt mình trong trạng thái phòng bị.
Cuộc sống dưới vai trò một ninja của nó chứa đựng rất nhiều thách thức... ngay từ trong tư tưởng, quan niệm.
Trưởng làng gật đầu vẻ thấu hiểu, như thể đọc được mâu thuẫn trong tâm trí Jack vậy.
“Ông đánh giá tiến triển của cậu ta thế nào, tổ sư gia?”
“Jack tập nhẫn thuật thật như cá gặp nước - giá mà ngài được thấy màn nhẫn tẩu của chàng trai này,” Soke vừa đáp vừa nở một nụ cười thân thiện với Jack. “Duy chỉ có kĩ năng ném phi tiêu thì còn hơi lừng khừng một chút.”
Jack áy náy nhìn về phía Miyuki thì liền bị cô nàng trừng mắt ném lại một cái nhìn nóng nảy tưởng cháy xém cả mặt nó. Rõ ràng cô nàng vẫn chưa tha cho nó cái tội đập vỡ bình đất và làm ướt cả người hôm nọ.
“Nhưng cậu ấy học nhanh lắm cha ạ,” Tenzen nói thêm vào.
“Rất tốt. Ta biết con là đứa có khả năng hướng dẫn mà,” trưởng làng tự hào nhìn con trai. “Và Miyuki này, ta nghe nói cháu đang dạy Jack Thập Lục Bí Thức phái không? Nó đã thành thạo hết chưa?
“Rồi ạ,” Miyuki mím môi.
Dĩ nhiên thôi, Jack thầm nghĩ. Cô nàng biểu diễn chân thật sống động đến từng đòn một cơ mà.
“Thế, có lẽ cậu Jack đây cũng không tránh khỏi tò mò tại sao ta lại đồng ý yêu cầu truyền lại nhẫn thuật - cho một võ sĩ - của tổ sư gia phải không?” Shonin lên tiếng.
“Vâng, cũng có một chút ạ.”
“Đơn giản là ta muốn làm một cuộc trao đổi. Nghe nói cậu đang hướng dẫn Hanzo tập các bài vỡ lòng của kiếm pháp samurai. Đi thẳng luôn vào vấn đề nhé, thứ ta quan tâm ở đây chính là tuyệt kĩ Nhị Thiên, nghe nói đó là môn võ công vô địch. Cậu có thể kể cho ta nghe đôi điều được không?”
Jack khựng lại ngay. Thầy Masamoto chỉ truyền lại bí mật của tuyệt kĩ Nhị Thiên cho một vài võ sĩ thể hiện được ưu điểm vượt trội cả về thể xác, tinh thần lẫn trí tuệ. Mà cho dù ông ấy có đồng ý để Jack tiết lộ thì tự bản thân nó cũng hiểu quá rõ câu: Không bao giờ cho kẻ thù biết bí mật của mình. Có điều thời gian qua ninja đã dạy cho nó quá nhiều tuyệt kĩ bí truyền của họ. Sẽ là cực kì thất lễ, cũng như vô lí nếu bây giờ từ chối thẳng thừng.
Bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan, Jack ước gì lúc này đây có thầy Yamada ở bên cạnh bảo ban, khuyên nhủ. Nhớ đêm trước ngày Jack rời Toba đi vài hôm, vị thiền sư có kể cho Yori một câu truyện ngụ ngôn thế này: Ngày xưa mèo truyền lại cách săn mồi cho hổ. Về sau hổ trở nên mạnh mẽ hơn mèo, nên nó quyết định phản lại. Thế là mèo trèo lên cây trốn, đó chính là bí mật duy nhất nó vẫn giấu kín.
Jack lúc này cũng tựa như mèo, còn họ là hổ. Chỉ cần giữ nguyên bí mật bên trong và chỉ tiết lộ sơ qua về nguyên lí bên ngoài thì có lẽ cũng không đến nỗi nào.
“Cậu biết về ngón nghề ấy chứ?” trưởng làng nói bằng giọng chắc nịch nhưng cũng đầy háo hức.
“Vâng,” Jack mỉm cười đáp. “Tuyệt kĩ Nhị Thiên là phương pháp chiến đấu bằng song kiếm, được sáng tạo ra nhằm cùng lúc có thể vừa tấn công vừa phòng ngự. Ngài Masamoto tin rằng khi bị đặt vào thế nguy hiểm đến tình mạng thì người ta cần phải sử dụng hết tất cả vũ khí trên người mà chiến đấu.”
“Rất có kiến thức. Cậu cứ tiếp tục.”
“Tuy cách chiến đấu bằng cả hai kiếm là cốt lõi của tuyệt kĩ này, điểm trung tâm mấu chốt lại nằm ở tinh thần - dành chiến thắng bằng mọi cách, mọi thứ có thể.”
Shonin gật đầu đồng tình. “Rất giống với nguyên lí của nhẫn thuật. Ta muốn hội đàm với vị võ sĩ này - mặc dù ông ta ở bên kia chiến tuyến đi chăng nữa.”
“Tôi e việc đó là không thể. Ngài Masamoto đã bị đại tướng quân Kamakura đày đi biệt xứ rồi,” Jack đáp.
“Tiếc thật,” trưởng làng bình phẩm. Nói đoạn hơi nhếch mép mỉm cười. “Hay cậu thử trình diễn cho ta xem qua tuyệt kĩ Nhị Thiên nhé?”
Jack chỉ định nói sơ qua về những điều cốt lõi nhất - chứ không hề muốn phải biểu diễn một chút nào. Mặc dù cảm thấy rất khó xử với tình huống này, nó cũng chỉ còn cách đồng ý. Dù sao cũng không đến nỗi gây ra nguy hại gì to tát cho lắm. Tuyệt kĩ này vốn đòi hỏi phải tập hàng năm, nếu không muốn nói là cả đời, mới có thể thuần thục được. Cũng như việc con mèo trèo lên cây, hổ nhìn thấy nhưng đâu thể làm theo.
“Rất sẵn lòng,” Jack gật đầu chấp thuận.
“Tuyệt. Tổ sư gia sẽ chọn ngày giờ thuận lợi. Còn giờ ta có tin vui cho cậu đây. Quan quân đã ngưng lục soát rồi. Ít nhất là không còn ở dãy Iga này nữa.”
Jack có cảm tưởng như sợi thòng lọng vô hình quấn quanh cổ nó vừa được người ta tháo lỏng ra. Cuối cùng cũng đến lúc được lên đường đi Nagasaki rồi.
“Ta biết cậu rất muốn tiếp tục chuyến hành trình của mình,” trưởng làng tiếp tục. “Nhưng sẽ phải cực kì thận trọng, vì đại tướng quân đã truyền lệnh xuống tất cả các chốt canh phải bắt cho bằng được cậu, sống chết không quan tâm. Bởi thế, có lẽ cậu vẫn nên hoàn thành khóa huấn luyện của tổ sư gia đã rồi hẵng lên đường. Thế, có việc gì cần ta giúp đỡ không?”
“Làm tôi trở nên tàng hình!” Jack nói nửa thật nửa đùa khi nghĩ đến vô số các chốt canh, cũng như binh sĩ nó phải vượt qua trên đường đi.
“Dễ thôi.”
Jack cười thành tiếng. Nhưng rồi nhanh chóng tắt ngúm khi thấy khuôn mặt hoàn toàn nghiêm túc của trưởng làng.
“Ninja nào rồi chẳng phải học cách tàng hình,” Shonin nói như thể đó là điều hiển nhiên.
“Nhưng làm sao có thể như vậy được.”
“Thế ta hỏi cậu, ở đây có tổng cộng bao nhiêu người?”
Jack nhìn quanh một lượt rồi đáp. “Bảy ạ?”
Trưởng làng lắc đầu. “Thiếu mất Yoko rồi.” Ông chỉ về phía cô bé hầu gái vẫn đang đứng yên ở phía góc phòng. “Tàng hình không có nghĩa là không thể nhìn thấy. Mà là không để nhận ra.”
“Ai chứ với tôi thì hơi khó đấy,” Jack nói, ý chỉ mái tóc vàng và cặp mắt xanh biếc của mình.
Shonin chỉ xua tay gạt phắt nhận định này của nó. “Tổ sư gia, xin hãy giải thích giúp tôi đi.”
Ông cụ quay về phía Jack lên tiếng. “Muốn tàng hình đòi hỏi chúng ta phải có lòng nhẫn nại, cũng như độ khéo léo nhất định. Bằng cách phối hợp các kĩ năng ẩn nấp, di chuyển không tiếng động, một ninja sẽ trở nên gần như không thể bị phát hiện.”
“Nhưng làm sao con trốn hết quãng đường từ đây đến Nagasaki được cơ chứ,” Jack nói ngay.
“Đúng thế. Nhưng đôi khi nơi an toàn nhất lại là ngay dưới mũi võ sĩ đấy,” ông vừa nói vừa chỉ vào mặt Jack.
“Nghĩa là sao ạ?”
“Ninja phải biết tinh thông các phép hóa trang, giả dạng. Căn bản có bảy dạng, hay còn gọi là Thất Phương Xuất...”
“Thưa Shonin,” ông Momochi cắt ngang, “Ngài thật sự cho rằng việc tiết lộ sâu đến như thế này là cần thiết?”
“Chuyện này có liên quan đến an nguy sinh tồn của Jack,” tổ sư gia nhấn mạnh.
“Cậu ta đã đồng ý biểu diễn tuyệt kĩ Nhị Thiên rồi. Trao đổi như thế cũng là công bằng thôi,” trưởng làng tuyên bố.
Ông Momochi đành miễn cưỡng cúi đầu chấp nhận.
“Như ta nói, Thất Phương Xuất có nghĩa là bảy cách hóa thân. Nhẫn giả có thể xuất hiện dưới dạng võ sĩ, nông dân, vũ công, tu sĩ, nhà sư, thương nhân, hay người hát rong. Bằng cách hóa trang như vậy, chúng ta có thể tự do di chuyển mà không sợ bị phát hiện. Nếu vận dụng đúng chỗ, có khi còn vào được những khu vực cấm kị nữa.”
“Nhưng con đâu phải, và cũng đâu thể trở thành người Nhật được?”
“Thế con vẫn tập thổi sáo như ta dặn chứ?”
Jack gật đầu.
“Tốt. Đó chính là cách giúp con ẩn mình đấy. Thông thường chỉ có komusō - hư vô tăng chơi loại nhạc cụ đó. Mà họ thì được phép hành khất đến bất kì nơi nào trên đất nước này.”
“Con vẫn không hiểu nổi,” Jack thắc mắc. Nó bắt đầu ngờ rằng vật này không chỉ là vũ khí trá hình, mà còn có phép nữa.
“Yoko!” Trưởng làng ra lệnh. “Mang bộ y phục hư vô tăng của ta ra đây.”
Cô bé mở cửa giấy chui ra, vài phút sau quay lại với một bộ áo vải màu xanh dương đựng trong cái rổ hình tròn khá lớn.
“Chỉ cho Jack đây biết cách ăn vận như một hư vô tăng điển hình đi.”
Nghe lệnh, Yoko bèn mặc chiếc áo vào, thắt đai lưng trắng, choàng áo cà sa vàng, rồi trùm luôn cái rổ lên đầu mình.
“Họ đội cái ấy ư!” Jack cười phá lên với phát hiện thú vị này.
“Đó là cách để biểu trưng cho sự tách biệt khỏi thế giới trần tục, đồng thời cũng là phương pháp hóa trang hoàn hảo đối với con.”