Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
TRẬN CHIẾN TRÊN CÂY

❊ ❊ ❊

logo

Jack bước ra ngoài.

Hành lí trên vai, nó hướng theo con đường duy nhất của ngôi làng. Ông Soke điên rồi chắc. Làm sao thể học làm ninja được? Nội việc nghĩ đến thôi là đã thấy không phải với người cha quá cố rồi. Bọn shinobi trước giờ vốn nổi danh sát thủ máu lạnh mà.

Mà, thật vậy ư?

Lời nói ban nãy của ông Soke tựa như hạt giống đã nảy mầm trong đầu Jack vậy. Một cái cây không thể làm nên cả khu rừng.

Trên đường làng, Jack đặc biệt ấn tượng với cái cách mà mọi việc vẫn diễn ra hết sức bình thường. Ai nấy đều cúi chào khi thấy nó đi qua. Nông dân chăm bẵm ruộng vườn. Trẻ con nô đùa ở sân làng. Nhìn họ giống những người dân chân chất, chẳng có chút hơi hướng nào của kẻ sát nhân.

Một bé gái chạy đuổi theo nó. “Anh đi đâu đấy, tengu?” cô bé hỏi.

Jack nhận ra một trong số bốn đứa nhỏ đã cùng Hanzo luyện kiếm hôm qua. “Về nhà.”

“ Anh không thích ở đây à?”

“Nơi này rất yên bình,” Jack thừa nhận, “nhưng anh còn có em gái chờ mình.”

“Bạn ấy tên gì?”

“Jess. Nó mới mười tuổi thôi.”

“Thế là bằng em rồi!” cô bé reo lên. “À mà em phải giao vật này cho anh cái đã.”

Nói đoạn chìa tay đưa Jack một loại quả màu cam.

“Cái gì vậy?”

“Quýt đó. Anh ăn thử đi.”

Jack đã định cắn thì chợt nhớ ra rất có thể đây là một cái bẫy.

“Ngon lắm đó!” cô bé khẳng định, rồi cũng lấy ra một quả của mình. “Ông Soke dặn em truyền lời rằng phải bóc vỏ ra mới thấy được quả ngọt bên trong.”

Xong xuôi cô bé vừa ăn vừa nhảy chân sáo về sàn làng.

Jack quan sát quả quýt đang cầm trên tay. Ông lão ấy lại định giở trò gì đây? Món quà này thoạt nhìn chẳng có vẻ gì là nguy hiểm hay khả nghi cả. Cẩn thận bóc lớp vỏ, Jack thấy bên trong có nhiều múi trông rất ngon. Nó tách một múi cho vào miệng. Vị ngọt đậm đà ngay lập tức khiến Jack mỉm cười, nó đã hiểu thông điệp của ông Soke là gì. Quá quen với các bài thiền thí trong những giờ học với thầy Yamada, nó chả lạ gì cách nói nửa úp nửa mở ấy. Ở đây quả Quýt tượng trưng cho cách nó nhìn nhận nhẫn giả, lớp vỏ chỉ là ấn tượng lệch lạc, còn phần ruột bên trong mới chính là sự thật.

Mà cũng có khi nó đã suy nghĩ quá nhiều.

Sự thật là ông Soke đã khiến Jack thấy cần suy nghĩ khác. Rất có thể nó đã quá phiến diện, những ninja này thật sự muốn giúp đỡ nó. Vấn đề đặt ra là, tại sao? Tuy có chung một kẻ thù, nhưng đó không thể là nguyên do duy nhất. Mà nó cũng chẳng thể nào biết được, trừ phi ở lại đây.

Đó là còn chưa kể đến viễn cảnh phải băng qua dãy Iga, tránh bọn lính canh đi tuần, vượt các chốt kiểm soát được dựng lên trên đường đến Nagasaki. Việc học một vài kĩ năng ninja cũng không phải là ý kiến tồi chút nào. Nó đã chứng kiến Miyuki vượt rừng nhẹ nhàng và đơn giản như một cái bóng. Độc Nhãn Long chui vào chui ra các tòa thành được canh gác cẩn mật dễ dàng tựa hồn ma. Ninja là bậc thầy ẩn nấp. Nếu có khả năng này, Jack sẽ tránh được bọn võ sĩ, thay vì trực tiếp giao tranh với họ.

Nhưng học trò tà đạo đấy khác nào phản bội ngài Masamoto, người cha đỡ đầu luôn bảo bọc nó. Ông ấy đã nuôi dạy Jack với mong muốn nó sẽ trở thành một võ sĩ chân chính. Ông ấy cũng đã chiến đấu cả đời chống lại bọn ninja. Nhưng chẳng phải việc Akiko học nhẫn thuật cũng là dưới sự chỉ đạo của ngài Masamoto ư?

Muốn hiểu kẻ thù, thì phải trở thành chúng.

Liệu đó có phải điều nó nên làm lúc này? Jack rất khó tìm lí do biện hộ cho việc luyện tập dưới sự hướng dẫn của ninja. Nhưng rồi lời Thánh kinh lại hiện ra trong đầu nó... Sẽ tốt hơn nhiều nếu tha thứ và quên đi thay vì bực tức và giữ mãi trong lòng. Là một con chiên của Chúa, từ nhỏ nó đã được dạy phải biết tha thứ. Nhưng làm sao nó có thể tha thứ cho những kẻ đã gây ra cái chết cho cha mình?

Thế rồi nó chợt nhận ra một việc. Độc Nhãn long vốn đâu phải ninja. Hắn sinh ra trong gia đình võ sĩ quý tộc, chính chiến tranh và đầu óc điên loạn đã khiến một lãnh chúa đi theo con đường nhẫn giả. Dù những kĩ năng học được tại đây đã giúp hắn nổi danh tứ xứ, nhưng trái tim Độc Nhãn Long chưa bao giờ thuần khiết cả.

Theo nguyên tắc võ sĩ đạo, nghĩa - đối xử công bằng với mọi người - là một đức tính rất quan trọng. Như vậy nghĩa là trước khi cho rằng mọi ninja đều tàn độc như Độc Nhãn Long, chí ít nó cũng phải cho họ cơ hội chứng minh mình đã chứ.

lại thêm vài ngày cũng chẳng đáng là bao, Jack thầm nghĩ. Hơn nữa biết đâu lại học được một số thứ có lợi cho mình.

Lạc lối trong dòng suy tưởng, Jack thấy mình bước dần đến hồ chứa nước. Lúc sắp bước tới một cây gỗ thích khổng lồ, nó chợt nghe tiếng Hanzo gọi.

“Anh Tengu ! Em ở đây này!”

Jack nhìn lên và thấy cậu bé đang đu trên cành cây chĩa ra mặt nước.

“Em đang làm gì vậy?”

“Tập luyện đó,” Hanzo đáp, như thể đó là thứ hiển nhiên nhất trên đời vậy.

“Để?”

“Bám chắc. Muốn trèo tường phải thật khỏe mạnh. Có những lúc phải bám hàng giờ đồng hồ mới có thể chạy trốn. Em dám cá anh cũng chẳng bám lâu được như em đâu!”

Jack mỉm cười. Có điều gì đó rất thuyết phục trong nhiệt huyết của thằng bé này, cũng vô cùng quen thuộc nữa. Hanzo có nhiều điểm tương đồng với Yori, người bạn tốt của Jack. Tự nhủ suy nghĩ như vậy là đủ rồi, nó bỏ kiếm cùng hành lí xuống, rồi cũng trèo lên cây, bò ra nhảy xuống cạnh chỗ Hanzo bám trụ bằng các ngón tay.

“Chúng ta sẽ làm thế này trong bao lâu?”

Hanzo nhoẻn miệng cười rất tươi. “Cho đến khi người kia ngã xuống!”

Lúc hai đứa đu đưa trên lòng hồ thì Miyuki bất ngờ xuất hiện.

“Ơ, thế quyết định ở lại rồi à?” cô nàng nói kháy.

“Một lúc thôi,” Jack đáp. “Cảm ơn sáng nay đã giúp đỡ.”

“Thôi khỏi. Tôi chỉ thực thi mệnh lệnh. Nếu được tự quyết thì tôi đã mặc kệ luôn rồi.”

“Sao lại thế!” Hanzo tỏ ra kinh ngạc. “Trưởng làng đã nói anh ấy là bạn của chúng ta rồi mà.”

“Hắn không phải ninja,'“ Miyuki vặn lại. “Bọn võ sĩ sẽ chẳng bao giờ có được trái tim thuần khiết của một nhẫn giả chân chính.”

“Được chứ. Jack là vua loài thiên cẩu mà!”

“Ồ, thế à?” cô nàng lại móc mỉa.

“Cũng dám lắm,” Jack đáp, nhẹ nhàng đu đưa trên cành cây, kinh nghiệm đu cột buồm trên tàu Alexandria nhanh chóng trở lại với nó.

Miyuki trừng trừng nhìn Jack. “Bộ tưởng thế là trở thành ninja được chắc? Chỉ là bài tập dành cho bọn trẻ con thôi.”

Vẫn cay cú sau trận thua sáng nay, Jack càng cố tình khiêu khích Miyuki. “Chẳng qua cô sợ thua tôi thôi.”

“Còn lâu!” cô nàng đáp trả. “Bọn võ sĩ thì chỉ được cái trịch thượng, lúc nào cũng tỏ ra ta đây là giỏi.”

Nói đoạn, cô bé trèo lên, đu xuống cành cây bên cạnh Jack, mặt đối mặt, nhanh nhẹ như một con mèo.

“Đừng tưởng việc này dễ. Vấn đề là ứng phó thế nào với các tình huống phải chiến đấu kìa.”

“Tại sao đang đánh nhau mà tôi lại phải đu đưa như thế này?” Jack hỏi ngay.

Miyuki tròn mắt bực bội. “Tường thành, mỏm đá, thiếu gì chỗ. Mà nói thật, cỡ cậu chả bám nổi lấy một phút đâu.”

Jack nhớ đến cảnh Yamato trèo lên tòa thành Osaka trong lúc nó nắm sợi dây thừng buộc Akiko. Đó là một quyết định cực kì khó khăn, nhưng cuối cùng nó vẫn không buông tay. “Sao cô dám chắc như thế?”

Miyuki nhấc chân đạp vào bụng Jack một cái.

Bị bất ngờ, nó không kịp phản ứng. Cú đá trúng mục tiêu ngay lập tức gây ra cơn đau ở cơ hoành. Cắn răng chịu đau, nó vẫn bám được vào cành cây bằng đầu các ngón tay của mình. Miyuki vẫn chưa buông tha, xoay chân nhắm hông nó phóng cước. Nhưng Jack đã ổn định tư thế sẵn sàng đối phó. Nó giơ cẳng chân đỡ đòn tấn công rồi phóng cả hai chân về phía cô nàng.

Miyuki buông một tay vung người tránh đòn rồi dùng tay rảnh của mình đấm thẳng vào mặt Jack khiến nó buộc phải thả ra đu sang phía xa hơn. Cành cây bắt đầu trĩu xuống vì sức nặng.

Trong lúc này, Hanzo đang vô cùng khoái trí vì được quan sát một trận chiến trên cây đầy hào hứng.

Miyuki nhảy sang cành khác lấy thế tấn công. Hai đứa giao tranh ngay trên không trung, cố dành quyền chủ động.

Nữ ninja tung một đòn kẹp chân ngang hông Jack rồi kéo mạnh nó xuống. Jack cố giữ thăng bằng, lực nắm yếu đi thấy rõ. Trong nỗ lực cuối cùng, nó quyết định buông một bên tay để nắm chặt cổ tay Miyuki. Cả hai cùng nghiêng ngả, dính vào vòng kẹp của nhau, thành ra cùng lúc rơi luôn xuống hồ.

Jack trồi lên thở dốc, Miyuki cũng ở ngay bên cạnh, cầm dao dí về phía nó.

Hanzo tuột khỏi cây nhảy xuống bờ hồ. “Em thắng rồi!” thằng nhóc khoái trá.

Miyuki chẳng thèm quan tâm đến màn ăn mừng của Hanzo.

“Võ sĩ, tốt hơn hết là nên đi đi,” cô nàng nói bằng giọng bực tức. “Nếu không sẽ phải hối hận đấy.”

“Xin lỗi, nhưng cô vừa khiến tôi thấy muốn ở lại hơn đấy,” Jack vừa mỉm cười vừa đáp. “Không dễ tìm được bạn tập tốt thế này.”

“Tuyệt cú mèo!” Hanzo reo lên, mặc kệ khuôn mặt sững sờ của Miyuki. “Từ nay anh sẽ tập luyện mỗi ngày cùng bọn em nhé.”

Nữ ninja lội ra khỏi mặt nước rồi lạnh lùng nhìn Jack.

“Tôi sẽ xem chừng anh,” cô nàng nói. “Không thể tin tưởng bọn võ sĩ được.”

Làm như tôi tin ninja các cô lắm không bằng ấy, Jack thầm nghĩ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »