
Thay vì vẻ an bình thường ngày, buổi sớm mai hôm nay lại tĩnh lặng một cách đầy chết chóc. Thành Osaka đã hoàn toàn yên ắng, những nhóm kháng cự cuối cùng bị tiêu diệt, lửa cũng được dập tắt. Lúc tia nắng mặt trời đầu tiên xuyên qua màn khói chiếu xuống bên dưới, quân đội Lãnh chúa Kamakura bắt đầu tỏ ra mệt mỏi. Không còn mối lo nào nữa, họ dần trở nên chủ quan, nhiều người còn gật gà ngủ trong lúc chờ lệnh mới. Duy chỉ có phía cổng chính vẫn có khá nhiều quân Xích Quỷ đứng gác.
“Tớ thấy không ổn đâu,” Jack càu nhàu trong lúc dẫn ngựa cho Akiko.
“Thầy Kyuzo đã làm được đấy thôi,” Akiko thì thầm đáp. “Cứ tỏ ra tự nhiên vào.”
Jack đưa tay chỉnh lại mũ và mặt nạ che mặt. “Mấy thứ này nhỏ quá, cứ trượt ra hoài à,” nó cằn nhằn.
Lúc này Jack vận bộ giáp vàng xanh có gia huy Kamakura của tay ashigaru ban nãy. Nó cũng cầm luôn kiếm của ông ta. Akiko tìm được một bộ cung tên và áo giáp từ một tên võ sĩ cấp cao. Chiếc mũ của cô bé có hình mặt trăng lưỡi liềm thể hiện đẳng cấp cao quý, và lại rất vừa vặn. Chỉ trách cái xác lính bộ kia có đầu bé quá thôi.
Jack cứ lo bị lộ tẩy, nhưng bọn võ sĩ đang mệt mỏi kia còn chả buồn ngẩng đầu lên lúc chúng đi qua nữa. Nhờ có lệnh cho phép binh sĩ ra vào tự do của Lãnh chúa Kamakura nên hai đứa cũng không đến nỗi kì cục. Hơn nữa, ai lại ngờ được bọn khâm phạm đang bị truy bắt lại đường đường chính chính đi cửa chính như thế này.
Lúc hai đứa đến gần cổng hơn, một tên Xích Quỷ bước ra quan sát. Akiko gật đầu, đủ thấp để tỏ ra tôn trọng, nhưng cũng đủ nhanh để thể hiện được quyền uy cao hơn của mình. Tay Xích Quỷ cúi đầu đáp lễ. Xong xuôi hắn chuyển sang nhìn Jack. Nó cúi đầu chào thật sát. Tên kia cũng chào lại, dường như có hơi nhíu mày một chút.
Phía trước tên võ sĩ, Jack đã có thể lờ mờ thấy cảnh vật bình nguyên Tennoji. Tự do chỉ còn cách chúng đúng một cái cổng, khung sắt và cây cầu nữa thôi. Jack vừa đi vừa hồi hộp đếm bước chân.
Lúc hai đứa đi ngang qua, tên Xích Quỷ nhìn kĩ hơn vào mặt Jack.
“Mắt xanh?” hắn ta lầm bầm, có vẻ như cũng không tin được điều mình vừa nhìn thấy.
Jack chột dạ tăng tốc, và vô tình làm trượt cái mũ che đầu, khiến một mớ tóc vàng lộ ra ngoài. Tên Xích Quỷ lập tức tròn xoe mắt, chạy đến giật phăng cả mũ lẫn mặt nạ phòng hộ của Jack ra.
“NGOẠI QUỐC!” hắn la lên, sững sờ với phát hiện của mình.
Không chút chần chờ, Jack co giò đá luôn vào ngực của hắn.
Akiko lập tức kéo nó lên ngựa rồi phi nước đại.
“Đứng lại!” tên Xích Quỷ lồm cồm bò dậy hô hoán.
Bọn lính canh bên trong lúc này mới hoảng hồn nhìn theo bóng tay võ sĩ tóc vàng, nhưng Jack và Akiko đã vượt qua đến cổng rồi.
“Mau đuổi theo!” tên chỉ huy giận dữ.
Akiko quay lại nói với Jack. “Cầm cương hộ tớ!”
Nói đoạn cô bé nắm chặt cung, tra tên rồi xoay người nhắm bắn sợi thừng giữ lưới sắt. Nhớ lại các bài Lưu đích mã trước đây, Akiko thả tay bắn mũi tên bay ra.
Và cắt trúng sợi dây thừng. Không chịu nổi sức ép, cả hệ thống lưới sắt sập ngay xuống.
Bọn võ sĩ đuổi theo chỉ còn biết đứng chết chân nhìn con mồi vượt qua cây cầu trở về với tự do.
Jack và Akiko vẫn phóng ngựa thật nhanh qua bình nguyên, cố gắng tạo khoảng cách xa nhất có thể. Nhưng hai đứa đã phải kinh hãi dừng lại với cảnh tượng trước mặt.
Đập vào mắt chúng là hàng nghìn, hạng vạn võ sĩ tử trận. Bình nguyên Tennoji phủ đầy xác người chết. Ngay phía sau, con hào trung tâm bập bềnh tử thi nhiều đến nỗi có đạp lên băng qua cũng khó ướt được người. Quạ bay khắp chốn rỉa thịt, tiếng than khóc của những linh hồn không may mắn còn chưa chết hẳn vang dậy trời đất.
Jack lại nhớ đến cậu bạn nhỏ bé tội nghiệp của mình, rất có thể xác Yori cũng lẫn đâu đó trong chốn địa ngục trần gian này. Tại sao Lãnh chúa Kamakura lại có thể hi sinh chừng này mạng người chỉ vì dã tâm chính trị của mình cơ chứ?
“Có lẽ bọn mình nên men theo hướng đông về nhà mẹ tớ ở Toba,” Akiko gợi ý trong lúc tháo mũ treo cung vào cạnh yên ngựa. “Lúc này Kyoto không còn an toàn nữa đâu.”
Jack gật đầu, cố nuốt thứ cảm giác buồn thảm vào bên trong. Ít ra, nó và Akiko cũng đã thoát được màn thảm sát. Vẫn còn một tia hi vọng trong màn đêm tăm tối.
Vừa định kéo dây cương, Akiko bất ngờ giật mạnh người ngã lăn ra đất, một mũi tên cắm phập vào hông cô bé.
“AKIKO!” Jack gào lên nhảy xuống ngay bên cạnh.
Mũi tên đã xuyên qua lớp giáp, vết thương chảy máu rất nhiều. Jack vội vàng xé lá cờ hiệu sachimono của một cái xác ngay cạnh buộc chặt cầm lại. Akiko rên lên đau đớn lúc nó dùng sức siết mạnh tấm vải.
KHÔNG! Xin đừng, Jack cầu xin trong tư tưởng. Tại sao lại là lúc này. Chúng ta đã thoát được ra ngoài rồi cơ mà.
“Mũi tên đó vốn là dành cho mày đó, thằng ngoại quốc!”
Jack nổi cả da gà khi nghe thấy giọng nói vừa cất lên.
Nó quay lại và thấy Kazuki đang băng qua núi xác tiến về phía chúng.
Đối thủ cũ của nó vận bộ giáp đỏ của lính Xích Quỷ.
“Cung Thuật chưa bao giờ là điểm mạnh của tao, nhưng thôi cũng có thể xem là ông trời trả lại công đạo cho cái chết của Moriko vậy,” hắn vừa nói vừa vứt cây cung đang cầm trên tay đi. “Mày sẽ phải chịu đựng, dằn vặt trong đau khổ,”
“Chính ngọn lửa của mày đã giết chết Moriko thì có,” Jack vặn lại.
“Không. Mày phải chịu trách nhiệm về việc đó, Kazuki đáp. “Trước khi lũ chúng mày đặt chân đến đây, Nhật Bản là một vùng đất thanh khiết. Ít ra thì bây giờ bọn ngoại quốc cũng sẽ bị quét sạch khỏi nơi này.” Hắn mỉm cười tàn độc. “Nếu không muốn chịu cực hình tra tấn.”
Nói đoạn hắn rút cả hai kiếm ra, vết máu tươi vẫn còn chảy ra từ lưỡi gươm.
“Là một bề tôi trung thành của Lãnh chúa Kamakura, cũng như người đã sáng lập ra băng Bọ Cạp, tao rất vinh dự - và sung sướng - được xử mày tội chết trong nhục nhã, ngoại quốc.”
Jack đành phải để Akiko nằm xuống rồi đứng dậy rút kiếm đỡ đòn tấn công của Kazuki.
Nó chỉ vừa kịp rút thanh đoản kiếm ra, Kazuki đã vung trường kiếm chém ngang tầm ngực. Gạt được đòn này, Jack rút nốt thanh katana ra đâm tới. Nhưng Kazuki dễ dàng đỡ đòn, dùng sức ép nó lùi lại phía sau. Ngay sau đó hắn đạp vào bụng Jack một cái cực mạnh khiến nó bay luôn vào đống xác người.
Jack vội vàng bò dậy thủ thế trước khi Kazuki kịp phóng tới. Kiếm hai đứa va mạnh vào nhau, Kazuki gạt luôn thanh katana của hắn và Jack sang bên rồi dùng tay kiếm còn lại đâm vào tim nó.
Một chiêu gạt và đâm hoàn hảo.
Nếu chưa từng được luyện qua tuyệt kĩ Nhị Thiên, có lẽ Jack đã bỏ mạng rồi. Nhưng cũng may nó dễ dàng nhận biết kẻ địch đang dùng chiêu gì nên kịp thời tránh sang bên. Mũi kiếm Kazuki đâm sượt qua tấm chắn ngực của Jack.
Hắn rủa vài câu rồi lại tiếp tục tấn công chớp nhoáng bằng cặp song kiếm. Jack cũng dùng cả hai thanh kiếm đáp trả. Vũ khí của chúng khóa chặt vào nhau.
Trong khoảng thời gian tiếp theo đó, Jack và Kazuki chỉ nhìn nhau trừng trừng, chuyển sang đấu tranh nội tâm. Jack nhận ra tia nhìn đầy lòng thù hằn căm phẫn trong mắt kẻ thù. Nó nhớ đến Độc Nhãn Long, và biết rằng Kazuki sẽ không bao giờ dừng lại, cho đến khi lấy được mạng mình.
Thủ lĩnh băng Bọ Cạp tấn công trước, cùng lúc đập mạnh trường kiếm và đoản kiếm của Jack. Mỗi bên hai lần. Rất nhanh, Jack hoàn toàn bị tước mất vũ khí.
Một chiêu Thu Diệp Thức kép.
Jack không khỏi sững sờ trước tài năng sử dụng kiếm siêu phàm của Kazuki.
Kazuki tung cước đạp Jack ngã lăn ra đất. Sau đó, hắn cất thanh đoản kiếm, sẵn sàng dùng katana tung đòn kết liễu.
“Lẽ ra mày không xứng đáng chết như một võ sĩ,” Kazuki nói. “Nhưng cho giữ lại cái thủ cấp thì lại càng không nên.”
Jack liếc nhìn về phía Akiko. Cô bé đang loạng choạng đứng dậy.
“Khoan đã! Hãy cho tao được biết,” Jack cố gắng câu giờ. “Tại sao mày lại ghét tao đến thế?”
“Vì mày là một thằng ngoại quốc,” hắn ta rít lên. “Chỉ nhiêu đó thôi là đủ rồi.”
“Tao đã làm gì có lỗi với mày?”
“Mẹ tao qua đời cũng là vì lũ ngoại quốc chúng bây!” Kazuki đáp, tay run lên vì lửa hận bốc ngùn ngụt.
“Điều đó thì có liên quan gì đến tao?” Jack hỏi ngay.
Kazuki lập tức vặn lại. “Mẹ tao quá nhân từ nên đã cho một tay tu sĩ ngoại quốc vào nhà nương nhờ. Chính hắn ta đã lây bệnh cho bà ấy. Lũ chúng mày chỉ là một đám dịch hạch. Thứ ung nhọt cần phải bị loại trừ.”
“Tao rất tiếc,” Jack làm bộ van nài. “Chính mẹ tao cũng đã qua đời vì bệnh tật. Tao hiểu cảm giác của mày. Giận dữ, đau đớn, phụ bạc.”
“Chả thay đổi được gì đâu,” gương mặt Kazuki chỉ còn lại sự căm phẫn. “Quỳ lên!”
Akiko đã quá yếu nên dù đã đến được chỗ ngựa, cô bé vẫn không kéo nổi dây cung lên. Jack bèn quỳ dậy, đúng lúc này, tay nó sờ được phần thân gãy lìa của một chiếc cờ hiệu. Thế là nó cầm ngay lên vung mạnh, vừa kịp lúc Kazuki hạ kiếm xuống. Cú đánh này của Jack đập ngay vào hàm Kazuki khiến hắn ngã lăn ra đất.
Nó lập tức đứng dậy đá kiếm của tên cừu thù ra xa rồi giơ cao cây cờ lên trên, phần nhọn nhắm thẳng vào ngực Kazuki.
“Tòng sơn đáo hải,” Jack nhắc lại nguyên tắc cốt lõi của tuyệt kĩ Nhị Thiên - làm mọi cách, dùng mọi thứ, miễn sao chiến thắng.
Kazuki trợn trừng mắt nhìn Jack cắm cây sachimono xuống người mình. Hắn thét lên kinh hãi, nhưng mũi nhọn chỉ đi xuyên qua bộ giáp cắm phập vào mặt đất bên dưới.
Tiếng thét lập tức nhỏ dần thành tiếng thút thít vì bị sốc.
“Mấy ngày qua tao đã thấy đủ cảnh chém giết rồi,” Jack nói rồi quay lưng đi, bỏ lại Kazuki và bộ giáp bị khóa chặt.
Jack vội vàng trở về với Akiko. Nó thấy cô bé run rẩy giơ cung lên bắn một mũi tên ra, sau đó đổ gục luôn vì kiệt sức.
Nó nghe tiếng Kazuki kêu la đau đớn phía sau. Tên này vẫn đang bị khóa chặt, cây đoản kiếm vừa định phóng vào lưng Jack rơi cạch xuống đất, vẫn chưa hoàn hồn vì bị mũi tên của Akiko xuyên thẳng qua lòng bàn tay.
Akiko vẫn còn thở, nhưng mặt mày trắng bệch, xem chừng đã yếu lắm.
“Mình mau đi thôi,” Jack lên tiếng, bọn Xích Quỷ đang bắt đầu rời khỏi lâu đài đuổi theo.
Nói đoạn nó ẵm luôn Akiko lên ngựa, lẩm nhẩm cầu nguyện cảm ơn Takuan. Bây giờ là lúc nó cần phải phi ngựa nhanh, nhanh hơn bao giờ hết.
Lúc Jack ẵm Akiko phi nước đại vượt qua, nó còn nghe tiếng Kazuki nguyền rủa văng vẳng.
“Thằng ngoại quốc kia, tao sẽ báo thù!”