Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
VUA CỦA TENGU

❊ ❊ ❊

logo

Đầu Jack đau như búa bổ, chân phải của nó đau nhức như thể bị kéo giãn ra trên giàn tra tấn, hai cánh tay nặng chịch như chì.

Nó chuếnh choáng mở mắt. Khu rừng vẫn lộn ngược, hơn nữa lại đung đưa qua lại như thể con lắc. Phải mất vài giây Jack mới nhận ra là bản thân nó đang bị treo ngược lên một cành cây, đồ đạc cá nhân rơi vãi khắp dưới mặt đất. Cặp kiếm, túi hành trang, vò nước, tất cả mọi thứ.

Jack đưa tay lên mặt cẩn thận sờ vào chỗ đầu bị va vào đá ban nãy, vẫn còn lại một mảng máu khô. vết cắt không quá nguy hiểm, nhưng có lẽ chấn động gây ra cũng đủ làm nó bất tỉnh vài giờ đồng hồ. Lúc này mặt trời đã gần xuống núi, khu rừng càng lúc càng mờ mịt.

Jack nhìn lên trên. Chân nó bị buộc vào một sợi dây thừng treo lơ lửng trên ngọn cây. Nó đã giẫm phải một cái bẫy. Một câu hỏi lớn trong đầu nó: bẫy của ai?

Rõ ràng cái bẫy này nhắm đến mục tiêu là một con mồi rất to, cỡ hươu nai... hay thậm chí là người.

Chẳng lẽ là bọn giặc cướp? Một giả thuyết khác là bọn ninja thì lại càng kinh khủng hơn nhiều. Dù cái bẫy này do ai dựng lên đi nữa thì nó cũng có thể chắc chắn một điều là than khóc sẽ chẳng có tác dụng gì. Làm vậy chẳng những đánh động bọn cướp hay ninja đặt bẫy, mà còn tự mình nộp mạng cho đám võ sĩ đang lùng sục nữa.

Jack chỉ có thể tìm cách thoát thân trước khi chủ bẫy quay lại. Nó cố với tay đến chỗ thanh trường kiếm katana bên dưới nhưng bất thành. Đến nỗ lực vung người đến sát hơn cũng không được. Món vũ khí ở quá xa tầm tay.

Jack bèn cong người lên cố túm lấy đoạn thừng buộc quanh cổ chân. Đã bị treo quá lâu nên toàn bộ cơ bắp nó gần như rã rời cả. Phải gắng hết sức bình sinh nó mới tóm được đầu dây. Nhưng chỉ liếc nhìn qua thôi là Jack đã rủa thầm rồi. Với kinh nghiệm đi biển lâu năm, nó nhận ra ngay đây là kiểu buộc rất chắc ngày trước mình từng sử dụng. Với tình trạng toàn bộ cơ thể bị lực hút xuống như thế này thì nó chẳng có cơ hội nào gỡ được nút thắt cả.

Chỉ còn một giải pháp là leo lên dây.

Nghĩ vậy nó lại cố hết sức gập người lên trên, đúng lúc này bỗng có tiếng loạt xoạt từ phía bụi rậm. Jack sững lại lắng nghe xem âm thanh phát ra từ đâu.

Một con sóc nhỏ xuất hiện từ bên dưới bò lên thân cây gần đó.

Nó thở phào nhẹ nhõm tiếp tục tìm cách thoát thân. Nhưng tim nó như muốn ngừng đập khi chợt nhận ra một tiếng loạt xoạt khác, lần này gần hơn hẳn.

Ai đó đang đến đây.

Trong ánh nắng chiều chạng vạng, một cậu bé đang tiến vào khu rừng thưa. Jack đoán cậu ta chỉ chừng mười tuổi, bằng em gái nó. Nhân vật lạ này vận bộ kimono đơn giản màu nâu đất, mái tóc ngắn màu đen buộc thành củ tỏi bên trên. Trong một khoảnh khắc, hai người cứ thế nhìn chằm chằm vào nhau. Cặp mắt đen láy như viên ngọc trai mà Akiko đã tặng Jack của cậu bé tỏ ra không chút sợ hãi. Jack thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Với sự trợ giúp của cậu bé này, nó có thể thoát thân trước khi người giăng bẫy quay trở lại. Nghĩ vậy nó cố nở một nụ cười thật thân thiện.

Cậu bé cũng cười với Jack, rồi đấm tay trong không khí vẻ hoan hỉ.

“Thành công rồi!” cậu hô vang.

“Thành công gì cơ?” Jack hỏi ngay.

“Bẫy của em!”

“Đây là do em làm đấy hả?”

Cậu bé gật đầu kiêu hãnh, đoạn hoan hỉ tiếp cận con mồi của mình chậm rãi quan sát thật kĩ càng.

“Trông anh ngộ nhỉ? Mặt đỏ chót hà.”

“Em thử bị treo ngược lên vài tiếng đồng hồ xem có giống vậy không biết liền!” Jack nói với giọng khó chịu.

“Tóc trắng nữa. Không bình thường chút nào.”

“Trắng đâu mà trắng. Vàng đấy chứ.”

“Còn cái mũi kia. Bự quá xá cỡ! Bộ anh là Tengu hả?”

“Không phải, được chưa?” Jack bực mình rít lên. So với những người châu Âu khác thì mũi nó chẳng to gì cho cam, nhưng từ ngày đến Nhật nó toàn bị những người ở đây cho là ngoại cỡ cả. “Giờ làm ơn thả anh ra đi!”

Cậu bé nhẹ nhàng lắc đầu. “Không được đâu. Tengu nguy hiểm lắm. Các anh toàn đi lừa gạt con người mà.”

“Anh sẽ không làm vậy đâu,” Jack nài nỉ. “Đến tengu anh còn chẳng biết là cái gì nữa cơ mà.”

Cậu bé cười lớn. “Thì dĩ nhiên là anh sẽ nói vậy rồi. Có bao giờ Thiên cẩu chịu thừa nhận điều đó đâu.”

Nói đoạn cậu nhặt một cành cây rồi chọc chọc vào người Jack dò xét. “Trông cũng giống người đấy, nhưng cái mũi khổng lồ như diều hâu kia thì không lẫn đi đâu được.”

Tiếp theo cậu ta kiểm tra đến hành lí của nó. “Cây quạt phép của anh đâu rồi?”

“Làm quái gì có mà hỏi,” Jack vặn lại, nó bắt đầu thấy cực kì sốt ruột.

“Phải có chứ. Thiên cẩu nào cũng có cả. Nó là thứ dùng để co giãn mũi của con người mà.”

Để túi đồ sang bên, cậu bé reo lên khi thấy cặp song kiếm lấp lánh của Jack.

“Ái chà! Của anh đấy hả?”

“Ờ.”

“Trước giờ anh giết được bao nhiêu võ sĩ rồi?” cậu bé háo hức. Nói đoạn cầm thanh đoản kiếm wakizashi lên múa may vung vẩy giả bộ chiến đấu.

Jack nhìn chằm chằm vào cậu bé bằng ánh mắt đe dọa nhất có thể rồi nói, “Nghe này. Khôn hồn thì thả ngay anh ra. Nếu không sẽ đến lượt em đấy.”

Bất chợt cậu bé há hốc mồm rồi cung kính tra gươm trở vào vỏ. “Em biết anh là ai rồi,” cậu nói bằng giọng kinh ngạc.

Phải thế chứ, Jack thầm nghĩ. Ít ra cũng có chút tiến triển rồi. Chắc nó đã nghe qua chuyện một samurai người nước ngoài đang bị quan quân truy nã.

“Anh là Sojobo, Vua của Thiên cẩu. Ngày xưa chính anh đã truyền thụ kiếm pháp cho võ sĩ huyền thoại Minamoto, chỉ dẫn pháp thuật, còn giúp đỡ ngài ấy trong công cuộc tiêu diệt kẻ thù giết cha nữa. Ông của em thường kể rằng Sojobo khỏe gấp ngàn lần tengu bình thường! Không ngờ lần này lại bắt được...”

“Anh không phải...” Jack cắt ngang, nhưng rồi lại nảy sinh một ý định. “Ờ, đúng rồi. Anh là Sojobo đây.”

“Biết ngay mà!” cậu bé lại hoan hỉ đấm tay lần nữa.

“Em cũng thông minh đấy, chúng ta kết thân nhé,” Jack nói giọng thân thiện. “Tên của em là gì?”

“Hanzo,” cậu bé lanh lợi cúi đầu.

“Nghe này, Hanzo, nếu em chịu thả anh ra, anh sẽ dạy em cách dùng kiếm như võ sĩ huyền thoại Minamoto ấy.”

Cậu bé nhìn nó bằng ánh mắt thận trọng. “Ông em thường dặn rằng tengu luôn tìm cách bắt cóc trẻ con, bắt ăn côn trùng và phân động vật cho đến lúc phát rồ!”

“Anh hứa sẽ không làm như thế mà. Anh là Vua Thiên cẩu, và anh có thể giúp em trở nên mạnh mẽ như Minamoto.”

Hanzo nhíu mày vẻ suy tư, đoạn quay đầu đi luôn chẳng thèm nhìn lại nó một cái.

“Em đi đâu đấy?” Jack hét với theo.

“Về khoe ông chiến tích bắt được Sojobo hùng mạnh. Sáng mai em sẽ quay trở lại.”

“Nhưng em không thể để anh ở ngoài này cả tối được!” Jack phản đối.

Nhưng cậu bé đã khuất bóng sau rừng cây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »