
“Thế việc chơi sáo của con tiến triển đến đâu rồi?” tổ sư gia chất vấn.
Jack tạm rời mắt khỏi những món ăn điểm tâm của mình là cơm, súp miso, dưa muối và cá nướng rồi ngước nhìn ông cụ. Đến thời điểm này nó gần như đã quên hẳn khẩu phần ăn có bánh mì, bơ lạc và khoai tây lúc còn ở Anh có mùi vị ra sao rồi. Nói đúng ra, khái niệm về cuộc sống ngày xưa của nó giờ chỉ còn là một phần kí ức mờ ảo. Nhiều lúc nó tự hỏi nếu trở về được nhà thì liệu rằng có còn nhận ra nơi đó hay không. Nhất là, liệu Jess có biết nó là ai không?
“Thú thật là gần đây con chẳng tập được mấy,” Jack thừa nhận, thấy có lỗi với ông cụ đôi chút. Lại một tuần nữa trôi qua, vẫn biết việc thổi sáo là một cách thư giãn hiệu quả, nhưng lúc này nó chỉ có thể nghĩ đến việc dồn sức luyện các kĩ năng thực chiến khác hòng tăng cường cơ hội đến Nagasaki mà thôi. “Việc luyện tập phù túc và bí thức tốn quá nhiều thời gian.”
“Lẽ ra con phải tập luyện hàng ngày mới đúng.”
“Nhưng con vẫn tập điều hòa hô hấp đều đặn mà,” Jack nói ngay.
“Thổi sáo không đơn thuần chỉ là cách cải thiện thiền định và hô hấp.”
Tổ sư gia lấy sáo ra rồi bắt đầu thổi. Giai điệu du dương sâu lắng khiến Jack như bị hớp hồn, nó lặng lẽ tựa người vào tường chăm chú lắng nghe. Được khoảng nửa khúc nhạc thì ông cụ bỗng nhấc thân tre lên hướng về phía Jack.
Bất thình lình, một tiếng “phụt” sắc lẹm vang lên trong không khí.
Từ cuối thân sáo phóng ra mũi tên nhọn màu đen xuyên thẳng vào chiếc cột gỗ ngay cạnh đầu Jack. Nó sững sờ đến run rẩy chẳng nói thành lời còn Hanzo thì cười đến văng cả cơm ra.
Tổ sư gia hạ sáo xuống. “Như ta đã nói, con nên tiếp tục tập luyện mỗi ngày thì hơn.”
“Nó là một món vũ khí sao?” Jack lấy lại bình tĩnh lên tiếng hỏi.
Soke gật đầu đáp. “Ống thổi phi châm trá hình.”
Ông đặt sáo xuống rồi đứng dậy cầm chiếc gậy đi đường của mình lên tiếp tục nói. “Khi muốn di chuyển công khai, một ninja bắt buộc phải mang theo vũ khí không gây chú ý cho người khác.” Tổ sư gia gõ vào gậy. “Nhìn thì rất bình thường, nhưng gậy đi đường của ta đồng thời cũng là một cây bổng ngắn rất hiệu quả. Khi cần ta có thể dùng nó để tấn công, phòng thủ, thậm chí ném vào kẻ thù.”
Nói đoạn ông vặn đầu chiếc gậy tre.
“Chỉ cần được bàn tay shinobi thay đổi chút ít, bất cứ thứ gì cũng có thể trở nên đáng gờm.”
Chỉ với một cú vung, một đoạn xích ngắn bất ngờ lao vút ra, phần đầu nhọn vụt qua mũi Jack chỉ trong gang tấc. Lần thứ hai trong ngày tim nó đứng nhịp vì sốc. Rõ ràng hôm nay chẳng phải là buổi ăn sáng nhẹ nhàng mà nó mong đợi.
Tổ sư gia lắp dây xích vào lại gậy rồi chỉ tay vào các nông cụ treo quanh gian sàn đất. “Đối với ninja thì vật gì cũng có thể dùng làm vũ khí. Côn nhị khúc bắt nguồn từ néo dập lúa; lưỡi hái kama thật ra chính là công cụ gặt; cả móc sắt kaginawa dùng để leo trèo hay tóm đối phương cũng vậy. Nói đúng hơn, món đồ nào càng bình thường càng tốt.”
Ông cụ cầm một chiếc trong đôi đũa dùng để ăn sáng lên rồi lắc cổ tay phóng về phía Jack. Vật tưởng chừng như vô hại này xé gió bay đi như mũi tên xuyên thẳng vào khúc tường ngang tầm mắt nó.
“Nếu dùng đúng cách thì đũa cũng có thể trở thành món phi tiêu rất hữu hiệu,” Soke tiếp tục.
Jack kéo chiếc đũa ra kinh ngạc ngắm nghía. Nó sẽ chẳng bao giờ dám coi thường thứ vật dụng này nữa.
“Đứng lên,” tổ sư gia gọi. “Theo ta đến chỗ Tenzen. Nó là đứa phóng ám khí rất tài.”
Cả ba bước về phía sân làng, họ tìm thấy Tenzen đang ở trong lò rèn của bác Kajiya. Sau màn chào hỏi, tổ sư gia nêu rõ ý định muốn Tenzen hướng dẫn Jack làm quen với kĩ thuật ném phi tiêu.
“Shuriken tuy đơn giản nhưng lại là một món vũ khí rất linh hoạt,” Tenzen nói trong lúc bác Kajiya lôi ra hàng loạt đủ thứ phi tiêu các loại - cái thì nhọn như đinh sắt, cái lại dẹt và có dạng sao, loại châm li ti, ngoài ra có cả kiểu lớn như dao găm nữa.
“Cậu thấy đấy, hầu hết phi tiêu đều có thể giấu được trong tay. Điều này tạo ra lợi thế bất ngờ trong chiến đấu.”
Tenzen nhặt cái phi tiêu hình sao có tám đầu nhọn và khoét lỗ ở chính giữa lên.
“Tuy có thể làm chết người,” anh chàng nói giọng trịnh trọng, “nhưng ninja chủ yếu chỉ dùng phi tiêu để đánh lạc hướng kẻ thù mà thôi.” Nói đoạn Tenzen chỉ vào một vài bộ phận trên cơ thể Jack. “Mục tiêu thông thường sẽ là mắt, mặt, tay, hoặc chân. Tóm lại là bất cứ chỗ nào không có áo giáp phòng vệ.”
“Mấy cái này có độc không vậy?” Jack hỏi ngay, nó vẫn nhớ chiến thuật hèn hạ của Độc Nhãn Long ngày trước.
Tenzen lắc đầu. “Người dùng có thể tẩm thuốc độc để tăng thêm hiệu quả, nhưng phải rất, rất cẩn thận mới được. Cho tới khi thật thành thục thì cậu không nên nghĩ đến chuyện đó đâu.”
Jack hãi hùng nhìn bộ sưu tập đủ loại phi tiêu trong lò rèn.
“Cái đó là để làm gì thế?” nó chỉ vào một chiếc phi tiêu to bự có gắn dây xoắn hỏi.
“Một phát minh nho nhỏ của tôi đấy,” bác thợ rèn nhe răng cười tự hào. “Cái này được làm dựa trên cảm hứng từ Hỏa tố. Người sử dụng sẽ châm lửa đốt dây rồi ném đi. Tenzen đang giúp kiểm tra tính khả thi trong thực chiến giúp tôi.”
“Và đã dành rất nhiều lời ngợi khen về nó,” tổ sư gia vừa nói vừa vỗ vai bác Kajiya chúc mừng. “Tenzen à, con giúp ta hướng dẫn Jack ba nguyên tắc phóng phi tiêu nhé?”
Tenzen lập tức cúi đầu nhận lệnh, chọn một vài chiếc phi tiêu trong lò rồi bước ra sân. Đầu bên kia sân đã cắm sẵn ba cây cọc gỗ sâu xuống nền đất. Jack dễ dàng nhận ra những chiếc cọc này đều được đánh dấu sẵn, dễ thường vẫn được sử dụng làm mục tiêu trong các buổi tập.
Lúc này cũng có khá đông dân làng tụ tập xung quanh quan sát màn biểu diễn.
Tenzen lấy phi tiêu dạng đinh nhọn vung tay ném theo phương từ trên xuống hướng về phía mục tiêu. Một tiếng phập vang lên, chiếc cọc đầu tiên đã bị hạ. Tiếp theo là phi tiêu có dạng bẹt, được ném đi theo phương từ dưới lên, trúng y chóc. Cuối cùng là phi tiêu dạng sao, Tenzen quăng đi theo phương ngang tầm hông, hạ nốt chiếc cọc còn lại. Cả ba lần đều chính xác đến tuyệt đối, hoàn hảo đến không ngờ.
“Nhất khí ngũ tiêu nào,” tổ sư gia ra hiệu.
Hanzo thúc cùi chỏ hào hứng thì thầm với Jack. “Kĩ năng một chiêu năm phát! Trong lớp chỉ có một mình anh Tenzen làm được thôi đó.”
Anh chàng liền xếp sẵn bốn chiếc phi tiêu dạng sao trong tay trái rồi giơ tay phải ngắm bắn bằng chiếc còn lại.
Trong chớp mắt, phi tiêu đầu tiên đã bay ra, nối theo sau là một loạt bốn cái nhanh đến mức không thể nhìn rõ chuyển động của Tenzen. Đòn này có tốc độ cực kì đáng nể, khi cái đầu tiên còn chưa chạm mục tiêu thì những chiếc còn lại đã lao đi vun vút trong không trung rồi. Cả năm chiếc phi tiêu đều liên tiếp găm vào khúc gỗ như thể một phát súng bắn liên thanh.
Những người đứng quanh theo dõi đồng thanh reo hò tán dương. Tenzen khiêm tốn cúi đầu đáp lễ rồi bước ra đưa Jack một chiếc phi tiêu dạng sao bốn cánh.
“Cậu thử đi.”
Jack miễn cưỡng đón lấy. Chiếc phi tiêu xem ra nhẹ hơn so với tưởng tượng của nó, cạnh thì cực kì sắc bén. Jack thấy khó chịu khi phải cầm thứ vũ khí đặc trưng của ninja trong tay, bởi lẽ chính bản thân nó đã phải trải qua kinh nghiệm xương máu với chúng rồi. Thứ vũ khí này từng khiến cha nó bị thương, bác đầu bếp ở nhà Akiko cũng đã phải bỏ mạng vì nó, anh trai Yamato cũng bị trúng độc. Vậy mà giờ đây chính tay nó lại sắp sử dụng thứ vũ khí này.
Hiểu lầm tâm trạng của Jack là thiếu tự tin, Tenzen lên tiếng.
“Giữ phi tiêu bằng ngón cái và ngón trỏ, nhưng đừng siết chặt quá,” Tenzen hướng dẫn Jack điều chỉnh vị trí cầm phi tiêu. “Nhẹ nhàng thôi, hãy để nó có thể dễ dàng trượt trong tay cậu.”
Jack ngắm mục tiêu theo sự hướng dẫn của Tenzen.
“Rồi, giờ hãy quăng đi theo phương ngang, như kiểu ném đá trên sông ấy. Để tăng độ chính xác, lúc thả ra hãy dùng ngón tay và cổ tay tác động điều khiển.”
Jack thu người lấy đà rồi phóng tới, lắc nhẹ cổ tay phóng ngôi sao sắt bay đi.
Chiếc phi tiêu lướt gió cắm thẳng vào ngay chính giữa cọc gỗ.
Tenzen và Hanzo sững sờ nhìn Jack, riêng tổ sư gia nhíu mày lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Đến Jack còn chẳng dám tin vào mắt mình.
“Ăn may thôi,” nó nói như để tự giải thích.
Tenzen đưa ngôi sao thứ hai cho nó, vẫn không thể nói lên lời.
Jack cũng làm y như lần trước, nhưng một phần do căng thẳng nên nó phóng ra quá chậm, quá mạnh. Chiếc phi tiêu bay trật mục tiêu rất xa, vòng qua tận khoảng giữa hai cọc gỗ, hướng về phía giếng nước của làng.
Một cô gái tóc đen la lên khi món vũ khí của nó cắm thẳng vào làm vỡ tan chiếc bình đựng nước bằng đất sét nung của mình. Miyuki, ướt nhẹp từ đầu đến chân, tức tối nhìn quanh tìm thủ phạm, và thấy Jack.
Cô nàng liền ném cho nó một cái nhìn chết chóc.
Tenzen che miệng nhịn cười thì thầm nói với Jack, “Có lẽ cậu sẽ cần tập thêm nhiều đấy.”