
“Chả ai tiếp đãi khách bằng cách điểm huyệt họ cả!” Jack gắt gỏng khi một lần nữa được đưa trở về nhà ông Soke.
Lúc bị Miyuki giải về làng. Jack đã tìm cách chạy trốn. Tuy nhiên cô nàng di chuyển giữa rừng quá dễ dàng nên chẳng mấy chốc đã đuổi kịp. Một trận đấu tay không nổ ra, cả hai hầu như không ai chịu kém ai. Jack rút dao găm, nhưng Miyuki nhanh chóng tước vũ khí của nó bằng tốc độ đáng kinh ngạc. Jack cho rằng do mệt mỏi nên nó mới thất bại như vậy, cuối cùng nó vẫn cứ bị người ta khóa chân khóa tay mà lôi xồng xộc đi như một con chó dại.
“Ta rất lấy làm tiếc,” ông Soke đáp, nói đoạn rót cho nó ít trà xanh, “nhưng cậu chẳng cho ta sự lựa chọn nào khác. Giờ thì chịu nói chuyện đàng đàng hoàng rồi chứ?”
Jack nhận lấy chiếc cốc nhưng không dám uống. Ninja vốn nổi tiếng với các chiêu trò hạ độc lợi hại.
Ông Soke tự tay rót trà cho mình, để ấm trở vào lò rồi khoan thai nhấp một ngụm. “Chà, tuyệt vời! Nào, như ta vẫn nói, mọi người là bạn, không phải thù.”
“Chẳng có ninja nào lại xem võ sĩ là bạn cả. Và tôi cũng thế,” Jack đáp ngay. “Tên ninja Độc Nhãn Long là kẻ đã sát hại cha tôi. Yamato, người tôi xem như anh em cũng bỏ mạng chính bởi vì hắn. Các người sẽ mãi mãi là kẻ thù của tôi.”
Ông cụ cúi sát đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ u buồn. “Ta rất đau lòng trước cái chết của cha và bạn cậu, cũng như hiểu rõ vì sao cậu lại căm ghét ninja. Nhưng cậu còn trẻ, tựa như ếch ngồi đáy giếng, chưa biết việc đại dương đâu.”
Jack ngây người nhìn ông Soke, hoàn toàn lúng túng trước cách dùng từ có phần kì lạ vừa rồi.
“Khái niệm về ninja của cậu đã bị lệch lạc. Giống con ếch, cậu nhìn về chúng tôi qua góc nhìn rất hẹp của một người võ sĩ. Cậu chỉ biết những gì họ nói với cậu, cũng như kí ức đau buồn liên quan đến Độc Nhãn Long. Nhưng một cành cây không thể làm nên cả khu rừng, một ninja không đại diện cho toàn thể shinobi.”
Jack cười nhạt. “Từ lúc gặp ông đến giờ tôi đã bị treo trên cây, bị lừa gạt vào nơi hiểm địa, điểm huyệt bất tỉnh nhân sự, giờ còn thêm bắt cóc nữa. Nói thật, quan điểm của tôi vẫn y như vậy.”
“Nói thế cũng đúng, nhưng ta lại nghĩ khác,” ông tiếp tục. “Bị mắc bẫy là may mắn, vì nó dẫn đến việc chúng ta gặp nhau, và cậu được đưa đến nơi an toàn. Đêm ở nhà trưởng làng, ta làm vậy là để giúp cậu, tránh đổ máu không cần thiết. Cuối cùng, Miyuki chính là người đã cứu cậu khỏi bị bọn lính tuần tra bắt giữ.”
Jack thấy những lời này hoàn toàn hợp lí, chẳng thể bắt bẻ được gì, nhưng ninja vốn nổi tiếng với khả năng lừa lọc dối trá mà. “Tại sao tôi lại phải tin các người? Khác với võ sĩ, ninja hành động chả có nguyên tắc gì cả.”
“Đúng là chúng ta không có hệ thống bảy đức tính võ sĩ đạo, nhưng lại sỡ hữu tính thần nhẫn nhục. Mang lòng trắc ẩn, không được phép hận thù, luôn hướng đến hòa bình, thống nhất. Điều quan trọng nhất đối với một ninja chính là trái tim thuần khiết”.
“Ấy vậy mà các vị vẫn chuyên đi ám toán người ta đấy chứ.”
“Đôi khi chúng ta được các võ sĩ hoặc lãnh chúa thuê đi làm những việc như vậy. Nhưng nghĩ mà xem, đổi một mạng tướng lĩnh để cứu lấy hàng ngàn sinh mạng binh lính trên chiến trường. Như vậy không phải tốt hơn hay sao?”
“Cũng còn tùy người bị giết là ai.”
“Chính xác,” ông Soke đặt tách trà xuống gật đầu đồng tình. “Bởi vậy thích sát chưa bao giờ là ưu tiên cao nhất. Kĩ năng đích thực của một ninja nằm ở khâu tình báo và chiến thuật kìa. Thông tin chúng ta mang về có thể giúp hạ kẻ địch, không phải bằng sức, mà là vận dụng các kiến thức để làm đối thủ suy yếu. Cậu thấy đấy, trong khi samurai luôn giải quyết xung đột bằng các trận giao tranh đẫm máu thì ninja bọn ta vẫn tìm cách tránh thương vong tối đa nếu có thể. Ninja chỉ chiến đấu nếu không còn sự lựa chọn nào khác mà thôi.”
“Nhưng các người chỉ là bọn đánh thuê không biết sĩ diện,” Jack chống chế.
“Đó chẳng qua là thứ giai cấp võ sĩ đã nhồi vào đầu cậu. Trên thực tế, bọn ta chỉ là những người nông dân muốn sinh tồn và tranh đấu bảo vệ giá trị cuộc sống của mình. Gia tộc Iga đã phải chịu đựng sự khủng bố khốc liệt từ phía các samurai từ đời này sang đời khác. Ba mươi năm về trước, suýt chút nữa đại lãnh chúa Oda Nobunaga đã tận diệt tất cả rồi. Mặc dù bọn ta may mắn thoát nạn, nhưng đến giờ vẫn phải chịu cảnh truy bắt bởi Lãnh chúa Akechi. Cậu chưa biết đấy thôi, chứ thật ra cha mẹ Hanzo cũng chính là đã chết dưới tay các võ sĩ đấy.”
Jack buồn bã lắc đầu.
“Có thể ninja và samurai trái ngược nhau như mặt trăng mặt trời.” ông tiếp tục. “Nhưng điều đó không có nghĩa tất cả ninja đều ác độc, và võ sĩ đều thánh thiện.”
“Cứ cho là ông thấy vậy đi,” Jack thừa nhận, “nhưng tôi thì không.”
“Dĩ nhiên sẽ cần có thời gian. Nhưng nói ta nghe xem nào, ai là người đang truy bắt cháu... và ai là người đang bảo vệ cháu?”
Một câu hỏi mà cả hai đều biết rất rõ đáp án là gì.
“Ngay từ đầu, ta đã nói vấn đề nằm ở niềm tin mà thôi,” ông nói. “Thế thì bây giờ ta sẽ thể hiện lòng tin của mình bằng cách trao trả vũ khí cho cháu. Ta biết song kiếm có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với một samurai.”
Nói đoạn ông lấy cặp trường đoản nhị kiếm của Jack cúi người đặt ngay trước mặt nó.
“Cháu được đi ư?” Jack sững sờ hỏi.
“Bất cứ khi nào cháu muốn.” ông đáp, gật đầu về phía hành lí của Jack, vẫn còn y nguyên, đang được đặt cạnh cửa. “Nhưng rõ ràng cậu đang bị đại tướng quân quan tâm đặc biệt. Nếu sống sót được hơn một ngày thì ta cũng thấy lạ đấy.”
Jack với tay cầm kiếm. “Phải liều thôi.”
“Vẫn còn một cách,” ông Soke nói vọng theo khi Jack bước ra cửa.
“Ý ông là sao cơ?” Jack thận trọng hỏi.
“Ở lại cho đến khi quan quân chuyển hướng lùng sục. Đường còn rất dài, và nếu luyện được vài kĩ năng nhẫn giả, có khi cậu lại đến được đích an toàn không biết chừng.”
“Cháu? Học làm ninja!”
Ông lão mỉm cười. “Chỉ có trở thành nhẫn giả người ta mới thấu hiểu được tinh thần nhẫn đạo.”