Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
XUY THIỀN

❊ ❊ ❊

logo

“Lần sau nhớ nhìn kĩ rồi hẵng nhảy nhé!” Miyuki nhìn theo bằng gương mặt không thể ngây thơ hơn.

Chẳng thể hãm lại đà rơi. Jack ngã dập mặt xuống hố phân của làng. Lúc Jack loạng choạng bò dậy trong đống phân hôi thối thì những người khác cũng đến nơi, phá lên cười rũ rượi. Nó tức lắm - phần nhiều là vì chẳng hiểu sao lại đi tin tưởng một ninja như Miyuki, để cuối cùng trở thành trò hề cho thiên hạ.

Tenzen nhẹ nhàng nhảy qua hàng rào, anh chàng phải cố lắm mới nhịn được cười khi thấy Jack gạt phân ra khỏi mắt.

“Người nào mới học cũng dính phải trò đùa này,” Tenzen nói trong lúc đưa tay kéo nó lên.

Jack cố nén sĩ diện của mình lại. Nó không muốn Miyuki biết mình đã dính một vố đau.

“Vâng, trò đùa rất chi là bẩn!” nó đáp, Tenzen bèn phá lên cười thân thiện.

“Thế là còn may lắm đấy,” Miyuki khoái trá nói. “Lẽ ra phải cho thêm ít gai vào nữa kìa!”

“Hình như Miyuki ghét tôi lắm thì phải ấy,” Jack nghiến răng bình phẩm.

“Không chỉ riêng gì cậu,” Tenzen thì thầm. “Cô ấy không ưa võ sĩ. Cái tên Mĩ Tuyết vốn được đặt theo mùa Miyuki sinh ra nên nhiều khi tính cách cô nàng cũng lạnh lùng hệt như thế, dần dần tuyết sẽ tan thôi mà.”

“Mong là vậy.” Jack đáp, nói đoạn nhăn nhó nhìn bộ áo quần dính đầy phân của mình.

“Miyuki đã dạy cho cậu một bài học rất có giá trị. Lần tới biết đâu thứ chờ đợi cậu sẽ là hố chông, hào nước, hay thậm chí giáo mác. Đừng bao giờ lặp lại sai lầm này nữa.”

Jack biết Tenzen nói đúng. Và nó cũng cần phải lưu ý đến Miyuki hơn nữa. Nó mỉm cười với cô nàng để ra vẻ ta đây là người rộng lượng rồi ra sông rửa ráy trong lúc bọn môn đồ khác trở về nhà làm việc đồng áng.

Dù đã lặn ngụp kì cọ vài lần nhưng Jack vẫn không thể làm bớt đi mùi hôi trên tóc. Nó nghĩ có lẽ phải vài ngày mới hết hoàn toàn, riêng nỗi nhục nhã ngày hôm nay có lẽ còn lâu nữa cũng chẳng lắng xuống. Ban nãy Jack còn nghe Miyuki gọi mình bằng biệt danh “Võ sĩ thối”. Dù sao cái trò này cũng chẳng khiến nó lấy làm gì buồn, ngày xưa ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, Kazuki cùng băng Bọ Cạp còn làm nhiều việc kinh khủng hơn thế nhiều. Có điều lúc đó Jack còn có bạn bè để mà chia sẻ. Còn ở làng ninja này, nó chỉ có một mình.

Trên đường về nhà tổ sư gia, Jack chợt nghe từ đâu đó phát ra âm thanh vừa da diết vừa thiết tha. Tò mò, nó băng qua bãi cỏ đến chỗ hàng cây giáp rặng núi, tiếp tục leo lên con đường dốc hẹp hướng theo tiếng nhạc.

Jack tiếp tục leo dốc, cho đến lúc cao hơn hẳn hàng cây, cuối cùng cũng đến một cái hang có thể nhìn xuống thung lũng về hướng ngôi làng. Bên trong, chính là ông Soke đang ngồi vắt chéo chân trước đền thờ Thần đạo, thổi thứ sáo tre rất dài của mình. Những âm thanh chậm chạp ngân dài theo nhịp thở của ông, dội vào tường vang vọng như suối chảy vô tận. Trông tổ sư gia lúc này nhắm mắt thanh tịnh hệt như đang thiền vậy.

Jack yên lặng ngồi ở cửa hang, bình tĩnh chờ Soke. Nó quan sát khuôn mặt nhăn nheo của tổ sư gia, ông lão đã quá già, hoàn toàn trái ngược với năng lực nhẫn giả phi thường của mình. Có điều, tại sao ông ấy lại cứ muốn giúp đỡ nó như vậy?

Một lúc sau tổ sư gia cũng đặt sáo xuống. “Ngôi đền này được dựng lên để thờ Sơn thần,” ông giải thích, như thể đã chờ Jack từ trước. “Khúc nhạc vừa rồi là để dâng cho ngài ấy.”

“Hẳn Sơn thần phải rất vui,” Jack đáp. “Tổ sư chơi hay như điệu hát thiên thần còn gì.”

“Cảm ơn lời khen. Nhưng ngón nghề này của ta còn kém lắm,” ông vừa nói vừa khiêm tốn cúi đầu. Nói đoạn cầm cây sáo lên tay. “Đây là sakuhachi, một loại sáo Nhật,” Soke tiếp tục nói. “Komuso [1] , hư vô tăng, chủ trương dùng nó để vươn đến Niết Bàn. Con đã luyện qua thiền pháp bao giờ chưa?”

Jack gật đầu. “Ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu thầy Yamada đã hướng dẫn cả lớp môn tọa thiền rồi ạ.”

“Còn thứ ta vừa làm gọi là xuy thiền. Thay vì ngồi xếp bằng giải đố, người thực hiện sẽ tập trung vào chơi nhạc.”

Ông với tay ra sau lấy một chiếc sáo khác. “Có lẽ xuy thiền sẽ có ích cho con đấy.”

Jack nhận lấy món nhạc cụ, tổ sư gia hướng dẫn nó cầm theo phương thẳng đứng như bút lông, đặt ngón tay bịt lấy năm cái lỗ trên phần thân.

“Con thổi ngang qua đầu sáo như thế này,” ông vừa nói vừa đặt môi vào góc thích hợp. Một âm thanh trong trẻo vang lên. “Khi thay đổi góc độ, âm thanh phát ra cũng khác đi.”

Jack liếm môi, bắt chước tổ sư gia rồi phùng mang thổi. Nhạc cụ phát ra âm thanh chói tai tựa chim kêu vậy.

“Đừng mạnh quá,” Soke nhịn cười nói. “Thật nhẹ nhàng, như thể muốn dịch chuyển lông vũ ấy.”

Jack lấy hơi rồi thử lại. Lần này âm thanh phát ra tuy chưa được ổn định nhưng cũng khá hơn nhiều.

“Tốt lắm. Giờ ta sẽ dạy con một bài bổn khúc cơ bản, nhan đề “Nhất Nhị Tam Bát Phản”. Các bậc hư vô tăng rất thích bài này. Về sau họ vẫn thường thổi nó trước khi đi khất thực.”

Tổ sư gia chọn vị trí thoải mái trên đất rồi bắt đầu thổi khúc nhạc nỉ non. Sau khi đi hết một lượt, ông thổi lại đoạn đầu tiên vài lần, hướng dẫn Jack từng nốt một.”

“Con thử đi.”

Jack ấp úng thổi, chẳng bao lâu đã hết cả hơi.

“Tập trung lấy sức từ bụng, không phải ngực,” ông Soke khuyên, “cũng như trong các bài tọa thiền con đã học, âm thanh cần tuôn chảy một cách tự nhiên từ môi truyền qua sáo.”

Cả sáng hôm đó Jack ở lại hang tập thổi đoạn đầu của khúc nhạc. Nó chơi đi chơi lại, dần dần hơi thở trở nên đều đặn và tự nhiên hơn hẳn. Đến gần đoạn cuối, nó gần như bay theo giai điệu, cảm thấy đầu mình êm ả, tĩnh tại như bầu trời xanh giữa mùa hạ vậy.

“Tiến bộ rất nhanh,” Soke bình phẩm. “Trong vài ngày tới ta sẽ dạy con hết cả bài nhạc.”

“Cảm ơn tổ sư gia,” Jack đáp. “Nhưng cái này thì có liên quan gì đến nhẫn thuật ạ?”

Soke nhướng cao mày, như thể đang bảo “con nói xem” vậy.

Jack suy nghĩ trong giây lát rồi nói. “Phong tố phải không ạ?”

Tổ sư gia mỉm cười. “Chính xác. Xuy thiền không chỉ giúp nhẫn giả tĩnh tâm. Con cũng nhận ra rồi đấy, phương pháp này còn làm tăng cường điều hòa hô hấp. Đây cũng là nội dung bài học sắp tới.”

Lúc này, các môn đồ khác cũng bắt đầu xuất hiện, ngồi thành vòng bán nguyện ngay trước cửa hang, mắt hướng về phía thung lũng bên dưới.

“Anh đây rồi!” Hanzo reo lên trong lúc ngồi xuống ngay cạnh Jack. “Làm em tìm anh nãy giờ mà chẳng thấy đâu cả.”

Miyuki cố tình ngồi cách xa nhất có thể, tít tận phía bên kia vòng tròn. Bên cạnh cô nàng, Shiro cũng làm bộ hít hà không khí rồi xua tay trước mũi. Hành động này khiến cả lớp cười khúc khích. Thay vì ngồi im, Jack quyết định đáp lại. Nó cũng hít lấy hít để, chỉ về phía Hanzo rồi bịt mũi nhăn nhó. Đúng lúc này Hanzo lại đánh rắm khiến mọi người phá lên cười sặc sụa.

Tổ sư gia cũng tỏ ra thích thú không kém, nhưng sau đó ông giơ tay ra hiệu giữ im lặng. “Trò đùa cũng tựa như phân bón vậy - nếu không rải ra thì chẳng có tác dụng gì. Nhưng thôi, chúng ta bắt đầu nào. Sau sáng nay, Jack đã chính thức được kết nạp rồi, các con hãy giúp đỡ nó trong quá trình luyện tập nhé.”

Các môn sinh đều cúi đầu về phía Jack. Màn đùa theo vừa rồi dường như đã giúp nó ghi được điểm trong mắt mọi người. Duy chỉ có Miyuki là vẫn nhìn nó chằm chằm bằng ánh mắt tức tối. Có vẻ cô nàng chẳng vui vẻ gì với việc phải chấp nhận sự hiện diện của Jack cả.

“Giờ học trước chúng ta đã luyện tập các kĩ năng ẩn nấp và tẩu thoát,” tổ sư gia tiếp tục. “Nhưng đánh lừa thị giác kẻ địch thôi là chưa đủ, mà còn cả thính giác nữa.”

“Khứu giác nữa tổ sư gia ơi!” Shiro nói thêm vào.

Soke ngay lập tức ném cho cậu ta một cái nhìn không hài lòng và hắn buộc phải miễn cưỡng cúi đầu tạ lỗi. “Có những lúc, ninja cần phải nín thở trong một quãng thời gian dài. Chẳng hạn như ẩn nấp ở quá gần và hơi thở có thể đánh động mục tiêu. Hoặc giả phải ở yên dưới nước, hay thậm chí giả chết. Do vậy, hô hấp là một kĩ năng tuy ít sử dụng, nhưng lại vô cùng cần thiết.”

Jack chăm chú lắng nghe từng từ. Sự lợi hại của kĩ năng Long Xuy lúc chạy về làng khiến nó vô cùng hào hứng được tìm hiểu các nhẫn thuật khác.

“Muốn nín nhở được lâu thì trước hết phải hít thở thật điều hòa bằng bụng,” tổ sư gia vừa giảng vừa hít thở thật sâu làm mẫu. “Tống hết tất cả ra khỏi lồng ngực, sau đó gom đầy không khí vào.”

Một vài môn sinh bắt chước làm theo, riêng Shiro trông cứ như thể sắp nổ tung đến nơi vậy.

“Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi!” tổ sư gia chán nản. “Đừng có gồng mình hít vào như thế.”

Ông vừa dứt lời thì cậu ta cũng phù hết cả hơi ra.

Soke tiếp tục bài giảng của mình. “Thả lỏng cơ thể, thật tĩnh tâm, giảm nhịp tim, trên thực tế, chúng ta có thể nín thở nhiều phút.”

Jack không khỏi sững sờ kinh ngạc. Nó nhớ lại lần cùng Akiko bơi xuống đường ngầm dưới thác nước trong thành Osaka, nó chỉ chịu nổi có đúng một phút, nếu không có cô bé truyền hơi bằng miệng thì suýt nữa đã chết ngạt rồi.

“Muốn làm được điều này cần đạt được sự hòa hợp cả trong cơ thể lẫn tinh thần,” tổ sư gia vừa nói vừa gõ các ngón tay lên điện thờ. “Tập kiềm chê ham muốn hít không khí bằng cách hướng suy nghĩ sang việc khác, một điều gì đó thật vui vẻ chẳng hạn. Nào, cả lớp cùng làm đi.”

Vòng tròn môn đồ bắt đầu hít sâu lấp đầy phổi như hướng dẫn, một màn thử thách ngầm nổi lên giữa chúng với nhau. Chẳng ai muốn trở thành kẻ đầu tiên hít vào cả.

Cả bọn ngồi im lặng trong thư thế tọa thiền, vài đứa còn nhắm mắt. Jack tập trung thả lỏng cơ thể, giảm nhịp tim. Ban đầu việc này không khó lắm, nhưng chỉ sau một phút, bản năng con người bắt đầu đòi hỏi nó phải hít ngay không khí vào. Jack thấy bụng mình thắt lại, lồng ngực bỏng rát, nhưng nó vẫn cố gắng kháng cự.

Nhớ lại lời khuyên của tổ sư gia, Jack nghĩ đến Jess, đứa em gái bé bỏng. Nó hình dung cảnh mình an toàn trở về nhà, và phần thưởng chính là khuôn mặt đáng yêu của Jess. Jack thả hồn hình dung xem dung mạo con bé đã thay đổi như thế nào qua năm tháng.

Việc này giúp nó vượt qua được cảm giác cháy rát, khiến thử thách trở nên dễ dàng hơn nhiều. Jack nhận thấy một vài ninja đã bỏ cuộc. Nhưng nó vẫn tiếp tục. Nó muốn chứng minh mình chẳng kém cạnh ai.

Một phút nữa trôi qua. Và giờ thì Jack cảm thấy đầu nó lâng lâng như sắp bay ra khỏi cơ thể. Ham muốn được thở lại bắt đầu bùng lên như nước dồn ứ quanh con đập.

Nhiều môn sinh khác đã bị buộc phải đầu hàng, hít lấy hít để không khí vào lồng ngực khô rát.

Trong số này không có Miyuki. Cô nàng vẫn tỏ ra vô cùng điềm tĩnh, tập trung, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Jack. Nó cũng đáp trả kịch liệt, một màn tỉ thí cá nhân nho nhỏ đã nổ ra.

Jack quyết tâm đánh bại Miyuki. Tuy cô ta tỏ ra không hề hấn gì nhưng cổ đã nổi gân, cơ căng cứng, rõ ràng cũng đang gặp khó khăn không kém gì nó.

Jack cảm thấy tự tin hơn đôi chút khi màn thử thách bước vào phút thứ ba. Dù chưa bao giờ thử trò này, nhưng nó nắm chắc những nguyên tắc cơ bản có thể giúp con người làm được cái việc tưởng như không thể ấy. Trong lần thi Tam Tố Luân Hồi năm ngoái, nó đã ngộ ra giới hạn nằm ở chính tâm lí mà thôi. Akiko đã đứng dưới thác nước lạnh cóng suốt ba nén hương mà vẫn chịu được đấy thôi.

Tinh thần luôn quyết định giới hạn thể xác, đại sư chủ trì chùa Tendai từng dạy nó như thế.

Jack chuyển hướng suy nghĩ sang những kỉ niệm của nó và Akiko. Nó hình dung nụ cười của cô bé, quãng thời gian dưới gốc anh đào, lời hẹn ước ngày trước.

Mãi mãi bên nhau.

Đến lúc này chỉ còn ba người vẫn nín thở - Tenzen, Jack, và Miyuki.

“Trông kìa! Mặt nó đỏ lên như búp bê Daruma ấy!” Shiro reo lên.

Jack chẳng thèm quan tâm, tiếng nói của cậu ta cũng chẳng khác gì âm thanh vọng đến từ nơi nào đó rất xa xăm. Nó bắt đầu thấy xây xẩm, nhưng đã quá gần chiến thắng nên không thể đầu hàng. Đây là vấn đề liên quan đến danh dự võ sĩ đạo.

Tenzen đầu hàng hít hà lấy hơi. Vậy là chỉ còn lại hai người: Miyuki, Jack, và cuộc tỉ thí trong im lặng.

“Cố lên nào, thiên cẩu!” Hanzo hào hứng cổ vũ.

Các môn đồ còn lại thì thì thầm theo nhịp “Miyuki! Miyuki! Miyuki!”

Toàn thân cô nàng đã run lên bần bật.

Mình thắng rồi, Jack thầm nghĩ. Mình thắng rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »