Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
LẶN SÂU

❊ ❊ ❊

logo

“Ngũ Đại dạy chúng ta cách vận dụng thiên nhiên tạo ra lợi thế,” tổ sư gia, lúc này đang ngồi giữa các môn đồ trên ụ đất cạnh hồ nước, lên tiếng diễn giải. “Địa tố trong ẩn nấp, Phong tố xóa dấu vết, Hỏa tố cho sát thương...”

Jack nhắm tịt mắt xoay đi chỗ khác vì bất ngờ bị chói lóa.

“... hoặc đánh lạc hướng.”

Nằm trong tay tổ sư gia là một chiếc phi tiêu màu bạc sáng bóng được dùng để phản chiếu ánh mặt trời mùa hạ.

“Nhưng trong số các nguyên tố này thì ninja thường vẫn chọn Thủy làm người đồng hành thân tín nhất,” Soke tiết lộ. “Không có thứ gì mềm dẻo hơn nước, và cũng chẳng mấy ai có thể kháng cự trước sức mạnh của nó. Nước có thể chảy trong yên tĩnh, mà cũng có thể xiết cuộn ầm ầm. Nó có thể dùng trong tấn công, phòng ngự, ngụy trang, hoặc thậm chí là vận chuyển. Đơn cử như ta từng nghe kể chuyện các ninja trường phái Koga dùng phao chân vượt hào. Dĩ nhiên một con thuyền vẫn ngon lành hơn nhiều - khô ráo sạch sẽ - nhưng bằng cách này, chúng ta có thể gây ra nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng các samurai, làm gì có ai tưởng tượng nổi việc đi lại trên mặt nước chứ!”

Nhiều môn sinh cố nén cười trước câu nói bông đùa này. Nhưng Jack thì không, nó đã từng được mục kích chiến thuật này trong trận Osaka ngày trước rồi. Kể ra bây giờ biết được bí mật thật sự đằng sau chuyện đó cũng nhẹ nhõm phần nào.

“Thế nói thử xem chúng ta có thể dùng nước làm vũ khí ra sao nào?”

Tenzen giơ tay phát biểu. “Chặn và hướng dòng chảy để gây ngập úng chắn đường hoặc phá cầu ạ.”

Tổ sư gia gật đầu. “Rất hay. Cách này tránh đụng độ trực tiếp với kẻ địch. Tuy nhiên lại mắc phải hạn chế đòi hỏi người dùng tính toán tỉ mỉ, cũng như phụ thuộc không ít bởi địa hình. Còn ý kiến nào khác không?”

“Đầu độc nguồn nước uống trong thành trì ạ,” Miyuki gợi ý.

“À... rất, rất hữu hiệu đấy. Nhưng cách này sẽ khiến không ít người dân vô tội phải bỏ mạng.”

“Thế thì chỉ tẩm vào cốc uống trà của kẻ thù thôi là được.”

“Khá hơn rồi đấy,” tổ sư gia gật đầu hài lòng.

Jack khắc cốt ghi tâm sẽ không bao giờ uống thứ gì từ tay cô nàng này.

“Thế còn ngụy trang thì sao nào?” tổ sư gia tiếp tục hỏi.

Hanzo hăng hái trả lời. “Chúng ta có thể ẩn mình trong vũng nước, vạc, giếng, hồ, sông...”

“Tốt, tốt, cảm ơn con, ta hiểu ý rồi,” Soke cắt ngang lời thằng bé, nhẹ nhàng xua tay kìm hãm bớt nhiệt huyết của nó lại. “Các bài tập nhịn thở sẽ giúp chúng ta có thêm lựa chọn khi cần ẩn nấp trong vài phút. Nhưng vẫn có những khi bắt buộc phải ở dưới nước lâu hơn như thế.”

Nói đoạn ông đứng thẳng dậy bước ra bụi lau sậy gần đó rút một cây vừa dài vừa mảnh lên.

“Thân lau rỗng có thể giúp chúng ta thở được từ dưới nước. Nó còn đặc biệt phù hợp với môi trường xung quanh, khiến kẻ địch muốn phát hiện cũng rất khó khăn. Có điều nếu không thể tìm được thì phải làm thế nào?”

“Dùng vỏ kiếm ấy ạ,” Shiro, người lúc này đang ngồi cạnh Miyuki, lên tiếng trong lúc lơ đễnh nhìn về phía bụi cây.

Tenzen nhận thấy Jack nhíu mày vẻ không hiểu nên bèn lấy thanh đoản đao ninja của mình đưa cho nó quan sát phần cuối bao - khác hẳn với phiên bản nguyên khối cứng cáp của võ sĩ, bao kiếm ninja có một cái lỗ nhỏ dùng để thở qua được.

Tổ sư gia tiếp tục. “Chưa hết, nước còn có thể dùng để phòng ngự. Dẫn dụ kẻ địch đến một con sông, khiến chúng bắt buộc phải chiến đấu trong môi trường nước. Lớp giáp sắt lúc này sẽ khiến người mặc chậm đi thấy rõ, tạo lợi thế cho chúng ta. Muốn tăng cường khả năng thủy chiến, các con buộc phải cải thiện thể thuật, cũng như các vũ khí chuyên dụng tại hồ nước.”

Jack cầu Chúa nó không bị bắt cặp cùng Miyuki lần nữa. Chứ nếu không cô nàng dám nhấn chìm đầu Jack xuống nước lắm - “tai nạn” thôi, đương nhiên rồi.

“Nước là lá chắn tuyệt vời. Tenzen, con ra đây làm mẫu với ta nào.”

Nghe lệnh, Tenzen cởi quần áo, chỉ chừa lại tấm khố. Tổ sư gia bước ra chỗ cây cổ thụ lấy bộ cung tên mắc sẵn bên trên.

“Có những lúc các con sẽ bị kẻ địch bắn với theo, do vậy những kĩ năng tránh cung tên, đạn dược sẽ vô cùng cần thiết.”

Jack há hốc miệng khi thấy Soke tra tên vào cung rồi giương lên nhắm bắn Tenzen.

Anh chàng ngay lập tức nhảy vào hồ, bơi là là trên mặt nước. Tổ sư gia bắn ra một mũi tên xuyên thẳng vào lòng hồ. Thoạt nhìn thì sẽ nghĩ Tenzen đã trúng tên rồi, nhưng anh ta vẫn tiếp tục bơi đi. Tổ sư gia bắn ra thêm hai mũi tên như vậy nữa thì Tenzen cũng leo lên đến bờ bên kia, hoàn toàn bình yên vộ sự.

“Đến cậu đó, Jack,” Tenzen hô vang.

“Tôi ấy hả?” Jack đáp, sợ hết cả hồn. Tenzen an toàn qua được phía bên kia phần nhiều cũng là vì cậu ta hiểu rõ mình đang làm gì đấy chứ.

“Lên đi anh Jack!” Hanzo nói “Thiên cẩu đâu có chết được!”

Nó ném cho Hanzo một cái nhìn đầy ngờ vực.

“Tên võ sĩ sợ rồi kìa,” Miyuki khiêu khích.

Jack biết rõ nếu không muốn bị mất mặt thì chỉ có một lựa chọn duy nhất mà thôi. Nó cởi quần áo rồi bước ra bờ hồ.

“Dám cá bữa nay nước lạnh cóng,” Shiro lầm bầm lúc Jack chuẩn bị nhảy xuống.

Tổ sư gia đã lắp tên vào cung rồi.

“Bơi sâu vào đấy nhé,” ông nhắc nhở trong lúc kéo dây cung nhắm bắn.

Bắn thật chứ chẳng phải đùa.

Jack hít thở ba nhịp điều hòa rồi phóng xuống lòng hồ lạnh giá. Cảm giác tê cóng lập tức xâm chiếm cơ thể, chưa kịp đạp chân nó đã thấy mũi tên đầu tiên lao sượt qua rồi. Cần phải lặn sâu hơn mới được.

Trong quá trình bơi, Jack nhận thấy mũi tên thứ hai hướng đến lưng mình. Nhưng cũng may độ sâu lúc này của nó đã đủ để làm mũi tên bị sức nước hãm lại. Tuy không bị thương nhưng Jack vẫn không khỏi rùng mình khi nghĩ đến độ nguy hiểm của bài tập lần này.

Không dám nghĩ đến chuyện trồi lên cao, nó tiếp tục bơi điên cuồng. Có điều càng gắng sức lại càng cần không khí. Jack đã ngộp thở lắm rồi. Tuy vậy nó vẫn tập trung kìm nén bản năng lại để tiếp tục tiến về phía trước.

Một mũi tên nữa bắn chệch qua chân Jack, nhưng lực có vẻ đã yếu hơn nhiều. Bóng đen của bờ hồ đã ở khá gần, Jack trồi hẳn lên trên hít một hơi căng đầy rồi bò dậy đổ gục ra đất, vừa mệt vừa sợ thót tim.

“Cậu làm tốt lắm,” Tenzen vỗ lưng Jack nói.

“Tổ sư gia điên rồ thật đấy!” Jack thở dốc.

Tenzen gật đầu. “Thông thường ông ấy sẽ mài mòn đầu tên trước.”

Cả hai cùng ngồi trên bờ đất cao chờ những học viên khác thực hiện màn bơi lội đầy nguy hiểm của mình. Ngồi chờ mặt trời hong khô cơ thể, Jack chợt nhận thấy chẳng có nông dân nào làm việc trên đồng cả.

“Sao tôi chẳng thấy các cậu làm đồng bao giờ ấy nhỉ?” nó cất tiếng hỏi.

Tenzen mỉm cười.

“Mùa hạ là khoảng thời gian tuyệt nhất trong năm đối với nông dân trồng lúa nước,” anh chàng giải thích. “Công việc gieo hạt đã được làm sẵn từ xuân rồi, phần còn lại cứ để thiên nhiên xử lí. Thế nên ngoài việc thỉnh thoảng nhổ cỏ tưới nước ra thì chúng tôi chỉ ngồi chờ cho lúa chín. Dĩ nhiên trừ những lúc tập nhẫn thuật ra. Đến khoảng cuối hạ đầu thu là vào thời kì làm việc từ tờ mờ sáng cho đến tối muộn để thu hoạch.”

“Chán kinh khủng luôn!” Shiro rên rỉ càu nhàu ngồi xuống cạnh Jack và Tenzen, vẫn đang hổn hển vì thiếu hơi trong lúc bơi. “Chẳng bao lâu nữa là phải đập lúa rã cả tay ra rồi.”

Bất chợt Jack nhận ra thời gian trôi qua quá nhanh. Nếu nó không gấp rút lên đường thì chẳng mấy chốc mùa hè sẽ hết, đồng nghĩa với di chuyển giữa tiết thu. Khoảng thời gian đó ngày rất ngắn, đêm vừa dài lại vừa lạnh, hành trình sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Đã đến lúc phải đi rồi.

Hanzo trồi lên bơi về phía Jack đang ngồi nghỉ với nụ cười toe toét trên môi.

“Em đã bảo là tengu không thể chết được rồi mà!”

Jack biết nó sẽ rất buồn khi phải chia tay Hanzo. Dù đến giờ thằng nhóc vẫn cứ cứng đầu cho rằng Jack là thiên cẩu, hay đôi lúc nhiệt tình quá mức cần thiết. Nhưng bản chất dễ gần, cởi mở của nó rất đặc biệt, hoàn toàn trái ngược với phong cách hòa nhã, hướng nội của hầu hết những người Nhật Bản khác. Trong quá trình hướng dẫn Hanzo luyện kiếm, Jack cũng nhận ra thằng bé là một đứa học trò chịu thương chịu khó và tiếp thu rất xuất sắc. Jack thật sự rất mến Hanzo.

Hanzo trèo lên bờ ngồi sát thành hồ, đu đưa chân trên mặt nước quan sát Miyuki bơi tới.

“Hanzo...” Jack định bắt chuyện rồi lập tức câm bặt, miệng há hốc ra sững sờ.

Nó không thể tin được là mình lại không hề nhận ra điều này trước đây. Nhưng dẫu sao đây cũng là lần đầu tiên hai đứa đi bơi cùng nhau.

“Gì vậy anh?” Hanzo hỏi ngay.

“À... không có gì...”

Nhưng sự thật là đã có gì.

Trên lưng Hanzo, chỗ nửa dưới, là một vết bớt màu đỏ tươi hình hoa anh đào.

Giống như lời Akiko mô tả về Kiyoshi, đứa em trai bị thất lạc của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang