Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62
CON ĐƯỜNG VÕ SĨ ĐẠO

❊ ❊ ❊

logo

Jack kiểm tra lại túi hành lí của mình một lần nữa.

Cuốn hải đồ đã được cất kĩ ở dưới cùng, bao bọc bên ngoài bởi lớp giấy dầu. Ngay bên trên là con búp bê Daruma, một con mắt nhìn nó trừng trừng qua ánh lửa. Trong đó cũng có một vò nước, hai hộp cơm, bộ kimono để thay đổi, và vài đồng tiền. Tất cả những thứ này, cả bộ kimono màu xanh nó đang mặc trên người nữa, đều được mẹ Akiko, cô Hiroko chuẩn bị cho. Những tấm áo này không có gia huy. Cô Hiroko cố tình làm vậy để không ai biết Jack xuất thân trong gia tộc đã từng chống đối Lãnh chúa Kamakura.

Đóng gói xong xuôi, Jack mỉm cười cất con hạc may mắn của Yori vào hộp cá nhân rồi giắt lên đai lưng. Chú chim giấy nằm ngay phía trên viên ngọc đen Akiko tặng, như thể gà mẹ bảo vệ trứng của mình vậy.

Jack đã định vác túi lên vai thì chợt nhớ vật thầy Yamada vừa trao. Nó bèn cầm lá bùa omamori lên, cột vào dây buộc túi. Bên trong lớp lụa đỏ này là một miếng gỗ hình chữ nhật đã được thầy Yamada viết phép. Vị thiền sư bảo lá bùa này có thể bảo vệ cho nó. Ông còn dặn tuyệt đối không được mở ra, nếu không phép sẽ mất thiêng. Hơn nữa, việc treo bùa trên túi sẽ làm người dân nhầm tưởng Jack là một Phật tử, sẽ sẵn lòng giúp đỡ nó trên đường đi.

Jack kéo cửa bước ra ngoài vườn.

Lúc đó mặt trời chưa lên, xung quanh hãy còn tối. Không khí vừa mát vừa trong lành. Jack đi giày vào rồi bước qua chiếc cầu gỗ về hướng cánh cổng ngoài vườn. Đặt tay lên chốt, nó nhớ lại lần đầu tiên mình chạy trốn khỏi căn nhà này. Nó đã tự gây cho mình rắc rối lớn - nhưng lại học được một từ tiếng Nhật vô cùng hữu ích. Abunai. Nguy hiểm. Jack biết khi bước ra khỏi cánh cửa này, nó sẽ gặp phải muôn ngàn mối họa diệt thân.

“Cậu định đi mà không nói lời từ biệt sao?” một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên.

Akiko đứng ngay sau lưng nó, tay chắp trước dải thắt lưng obi, tóc chải gọn gàng, cột cao buông thõng sau lưng. Cô bé nhìn nó bằng ánh mắt rất buồn, có phần trách móc.

Jack thấy đau lòng.

Nhưng tối qua trong bữa ăn nó đã nói lời từ biệt với mọi người rồi. Lúc đó Akiko cứ im lìm một cách lạ thường, Jack đã nghĩ chắc do cô bé chưa bình phục hẳn. Cô Hiroko nói nó muốn ở lại đây chừng nào cũng được. Thầy Yamada mời Jack cùng đi với Yori và ông lên chùa Tendai ở vùng Iga Ueno. Nhưng nó đã quyết rồi.

“Tớ phải về nhà đây,” Jack lên tiếng, tim nó tan nát khi phải nói lời từ biệt Akiko.

“Nhưng nơi đây cũng có thể là nhà của cậu mà,” cô bé nói giọng run run.

“Tớ không thể ở lại. Làm vậy sẽ khiến cho cậu và cô Hiroko gặp nguy hiểm. Mọi người đã bắt đầu đồn đại căn nhà này có chứa chấp người nước ngoài. Chẳng bao lâu nữa Lãnh chúa Kamakura sẽ phái người đến điều tra thôi.”

“Tớ sẽ bảo vệ cậu... “

“Không, lần này hãy để tớ làm người bảo vệ cậu,” Jack kiên quyết. “Đã đến lúc tớ chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Ngày trước cũng vì cố tìm cách bảo vệ cuốn hải đồ mà tớ đã làm ảnh hưởng đến an nguy của cậu, Yamato, Emi, thầy Masamoto, và cả Lãnh chúa Takatomi nữa. Tớ không thể cho phép mình lặp lại sai lầm đó thêm một lần nào nữa. Trước khi chia tay, thầy Masamoto nói tớ đã trưởng thành. Điều đó cũng có nghĩa là tớ buộc phải tự đương đầu với khó khăn, thử thách.”

Akiko nhìn sâu vào mắt Jack và thấy ngọn lửa quyết tâm. Cô bé bèn cúi đầu chấp thuận quyết định của nó. Khi cô bé ngẩng đầu lên, vẻ u buồn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một Akiko mạnh mẽ, tự tin mọi ngày.

“Một võ sĩ không thể khởi hành mà không cầm theo kiếm được,” cô bé liếc nhìn chỗ đeo vũ khí trống huơ của nó. “Chờ tớ một chút!”

Nói đoạn cô bé bước vào trong, Jack bất giác thấy tội lỗi kinh khủng vì đã không giữ được cặp song kiếm của thầy Masamoto. Sau trận chiến với Kazuki, nó hoàn toàn có thể lấy lại cặp kiếm nhặt được, nhưng Akiko vẫn là ưu tiên cao nhất.

Cánh cửa giấy mở ra, Akiko trở lại, tay cầm theo một cặp trường đoản nhị kiếm.

“Jack, cậu là một samurai. Và một samurai thì phải luôn mang theo cặp song kiếm,” cô bé cúi đầu nói.

Jack thật sự bất ngờ trước hành động này. Trong tay Akiko là cặp kiếm chuôi dệt màu đỏ đen cực đẹp nằm trong lớp vỏ bóng khảm ngọc.

“Làm sao tớ dám nhận,” Jack từ chối. “Đây là kiếm của cha cậu mà.”

“Nhất định ông ấy cũng muốn cậu giữ nó thôi. Vì tớ muốn như vậy. Gia tộc tớ sẽ rất vinh dự nếu cặp kiếm này có ích trên đường về nhà của cậu.”

Cô bé lại càng cúi sát hơn, đẩy bao kiếm vào tay Jack.

Không còn cách nào khác, nó ngập ngừng đón lấy cặp song kiếm đeo vào đai lưng. Không kìm được tò mò, Jack rút trường kiếm ra. Lúc này trời đã tờ mờ sáng, ánh thép lấp lánh lộ ra một cái tên khắc trên lưỡi gươm.

Shizu.

Cặp kiếm có linh hồn thánh thiện.

Jack tra kiếm vào lại vỏ, bất giác nhận ra cả đời này mình sẽ mắc nợ Akiko. Nó muốn chí ít cũng đền đáp được gì cho cô bé. Nghĩ vậy Jack bèn tháo túi đi đường lấy con búp bê Daruma ra.

“Tớ chỉ có thứ này trao cậu mà thôi,” nó vừa nói vừa đưa con búp bê tròn lăn cho Akiko.

“Nhưng còn điều ước của cậu,” cô bé từ chối.

“Đó chính là lí do tớ muốn cậu giữ nó đấy,” Jack đáp, kiên quyết bắt Akiko nhận. “Người duy nhất tớ có thể tin tưởng trao điều ước của mình.”

Akiko nhìn thẳng vào mắt nó, tay hai đứa vô tình chạm vào nhau.

“Cậu nghĩ vậy thì tớ rất vui,” cô bé thì thầm. “Nhưng làm sao để biết lời ước của cậu đã trở thành sự thật?”

“Khi nào tớ về đến nhà, cậu cứ tô mắt còn lại cho nó là được.”

Akiko gật đầu, cũng chẳng cần phải hỏi làm sao biết được khi nào Jack về đến nhà làm gì cả. Linh tính sẽ tự cho cô bé biết.

Hai đứa vẫn đứng rất sát, tay chạm vào nhau xung quanh con búp bê. Dường như không đứa nào muốn thu tay về. Còn quá nhiều thứ cần phải nói. Mà Jack biết lời nói cũng chẳng diễn hết được. Làm sao có thể diễn đạt những kỉ niệm bên nhau? Những thử thách đã cùng nhau vượt qua? Làm sao nói cho Akiko biết cô bé quan trọng với nó như thế nào?

Những miền kí ức lại hiện về trong đầu Jack.

Một cô gái bí ẩn trong bộ kimono đỏ tươi. Bài học tiếng Nhật dưới gốc cây anh đào. Đêm ngắm trăng ở Nam Thiền Viên. Đón bình minh đầu năm ở đỉnh Hiei. Thác nước trong thử thách Tam Tố Luân Hồi. Viên ngọc đen. Màn trình diễn trong hội thi Kị Xạ. Thân phận ninja giả bí mật. Phút chạm môi dưới lòng nước khi cô bé truyền hơi cho nó.

Biển vẫn đang vẫy gọi. Quê nhà, và đứa em gái đang chờ nó quay về.

Nếu được làm theo những gì con tim mách bảo, nó sẽ chẳng bao giờ rời khỏi đây.

“Tớ phải đi thôi,” Jack rút tay ra. “Cần có sự khởi đầu.”

“Ừm,” Akiko thoáng chút bối rối. “Cậu quyết định đi bộ là đúng đấy. Cưỡi ngựa sẽ gây ra nhiều sự chú ý không cần thiết. Nhớ đừng bao giờ tin ai cả, và cứ thẳng đường chính mà đi nhé.”

Jack gật đầu, mở chốt cửa rồi bước ra con đường đầy bụi dẫn vào thung lũng và hàng loạt cánh đồng trước khi lên dốc hướng về phía Nagasaki.

Jack cố tình bước đi trước khi chính mình thay đổi ý định.

Thế rồi nó đứng sững lại.

“Nếu tớ mà không trao cậu cái này thì Yori sẽ trách móc cả đời mất,” nó nói rồi với tay lấy mẩu giấy cất trong đai lưng.

“Cái gì vậy?” Akiko hỏi.

“Một bài haiku.”

“Cậu làm thơ tặng tớ!” cô bé kinh ngạc.

“Chủ đề là những trải nghiệm sẽ mãi mãi thuộc về... hai đứa mình,” Jack đáp.

Rồi quay người đi luôn trước khi Akiko kịp mở ra.

Đi gần đến khúc rẽ, nó chợt nghe tiếng cô bé gọi tên mình.

Akiko vẫn đứng đó, sau lưng là mặt trời buổi bình minh. Dường như cô bé vừa gạt nước mắt, mà cũng có thể là đang vẫy tay từ biệt nó. Duy chỉ có âm thanh truyền đến rất rõ ràng, thanh khiết.

“Mãi mãi bên nhau.”

Nói đoạn cô bé cúi đầu.

Jack cũng đáp lễ.

Khi nó nhìn lên thì Akiko đã đi rồi.

Jack đứng lại nhìn mặt trời, rất lâu. Nó tự hỏi liệu mình làm như vậy là đúng hay sai. Dù sao đây cũng là sự lựa chọn duy nhất. Nó không thể ở lại đây, ở lại đất Nhật Bản khi mà vị đại tướng quân chỉ lăm le lấy mạng mình. Về Anh Quốc, còn có đứa em gái cần có nó.

Jack xoay người đối mặt với con đường dài phía trước. Nó bước đi bước đầu tiên, một mình, trên chuyến hành trình võ sĩ đạo... trở về nhà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang