
Nghe thấy những tiếng nói xung quanh. Jack thận trọng mở mắt. Nó đã được đưa về nhà ông Soke và đang nằm trên tấm đệm của mình. Xoa xoa chỗ đau trên cổ, Jack ngồi dậy. Trong phòng không có ai, bản thân nó cũng không bị thêm thương tích gì. Có vẻ tối qua ông cụ đã dùng một dạng điểm huyệt để trấn áp Jack. Nó đã từng mục kích phương pháp tấn công cổ quái này, hay nói chính xác hơn là nạn nhân cho trò tra tấn tàn độc của tên Độc Nhãn Long. Lẽ dĩ nhiên, Jack chẳng dám coi thường ông lão có vẻ yếu ớt đó nữa.
Bây giờ trong đầu Jack chỉ có duy nhất khao khát tẩu thoát. Nó không thể chấp nhận cảnh cầm tù bởi bọn ninja, ít nhất là khi vẫn còn có khả năng chống cự. Jack nhận thấy đồ đạc của mình vẫn nằm trong góc nó đã đặt tối qua, cuốn hải đồ còn nguyên không hề hấn gì. Chỉ có điều cặp kiếm thì chẳng còn thấy đâu.
Di chuyển thật nhẹ nhàng, Jack mở tấm cửa giấy nhìn ra bên ngoài. Phòng bếp trống không. Thế là nó chụp luôn túi đồ rồi mở cửa nhón chân bước ra gian sàn đất. Những tiếng trao đổi to dần. Một nhóm ninja đang ở ngay sát bên lối vào. “Giữ nó là chuyện lợi bất cập hại,” Jack nhận ra ngay người đang rít lên không ai khác hơn chính là ông Momochi.
“Nhưng khả năng chiến đấu của cậu ta quả không tầm thường đâu.” Tenzen đáp. “Tôi chưa từng thấy Miyuki lúng túng như vậy bao giờ cả.”
“Thì lại càng nguy hiểm hơn chứ sao. Chúng ta đâu thể tin tưởng nó được.”
“Thôi được rồi,” ông Soke ngắt lời. “Ta đã bảo sẽ nói chuyện với cậu ta vào sáng mai mà.”
Jack hoàn toàn không muốn ở lại đây đến tận lúc đó chút nào.
Nó lùng sục ngôi nhà tìm cặp trường đoản song kiếm của mình nhưng chẳng thấy đâu cả. Dù đây là việc làm đi ngược lại tinh thần võ sĩ đạo, nhưng có lẽ chỉ còn cách để lại vũ khí mà chạy trốn thôi. Sẽ là quá nguy hiểm nếu lục tung cả làng lên để tìm kiếm chúng.
Dù vậy Jack vẫn cần thứ gì đó để tự vệ. Nghĩ vậy nó lục trong đống nông cụ ra một con dao cũ giắt vào thắt lưng, rồi quan sát gian sàn đất tìm lối thoát. Cửa sổ duy nhất trong phòng quá nhỏ; trần nhà cũng khó lòng phá thủng. Lối đi duy nhất chỉ có thể là cửa chính. Thế rồi bất ngờ nó nhận ra ngọn lửa của ánh cây nến trong phòng cứ nghiêng ngả như bị gió thổi. Nhưng cửa sổ vẫn đang khép kín. Gập ngay người xuống, Jack nhận ra một phần tường trống bên dưới lớp sàn gỗ, gió lọt vào chính là từ đường này. Nó bèn nằm bò xuống đẩy hành lí ra ngoài.
Chỗ này thông ra thửa ruộng ngay đằng sau ngôi nhà. Tuy đồ đạc lọt qua tương đối dễ dàng nhưng cái lỗ có phần quá nhỏ đối với cơ thể Jack. Tức mình, nó điên cuồng đào bới đất xung quanh. Jack biết nó không có nhiều thời gian, trước sau gì cũng có người quay lại kiểm tra. Bằng nỗ lực phi thường, cuối cùng nó cũng trườn qua được. Buộc túi hành lí lên vai, Jack phóng đi trên bờ kè gần nhất. Chỉ cần đến được chỗ hàng cây, họ sẽ khó đuổi theo kịp.
Jack tiếp tục leo lên đồi hướng đến ngôi chùa. Do không có lối đi thẳng nên tốc độ di chuyển của nó phải nói là rất chậm, chưa đến đầu làng nó đã nghe tiếng Hanzo hô to.
“Ông ơi, thiên cẩu chạy mất rồi!”
Jack nhảy ngay xuống con đường chính chạy thục mạng. Đường dốc khiến nó phải thở hồng hộc vì mệt. Lúc đến được chỗ chùa, Jack quay lại quan sát lần cuối. Không thấy tên sát thủ nào đuổi theo cả, nhưng điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì những kẻ này rất giỏi ẩn náu trong bóng đêm.
Khu rừng tối đen như mực khiến Jack chỉ có thể xác định phương hướng bằng các giác quan còn lại. Nó cố giữ bình tĩnh, nhưng nó cứ tưởng tượng ra đang có kẻ rình mình ở mỗi ngã rẽ. Các cành cây vốn bình thường giờ đây lại mang dáng dấp ghê rợn. Nấp trong bóng đêm chính là những kẻ đang đi truy bắt nó sẵn sàng xuất hiện từ bất cứ nơi nào.
Nhưng kì thực chẳng ai hiện ra chặn đường nó cả.
Sau một tiếng như vậy thì Jack buộc phải dừng lại nghỉ ngơi. May thay, lúc này đã sắp sửa bình minh, bầu trời cũng sáng dần lên. Trái với suy tưởng cả đêm qua, chẳng có tên ninja nào đuổi theo nó cả. Dường như nó đã thoát, một kì tích thực sự.
Jack nốc nốt ngụm nước cuối cùng trong vò, và nhận ra mình hoàn toàn thiếu chuẩn bị cho chuyến hành trình dài ngày sắp đến. Trong tay chẳng có kiếm, chỉ còn một ít cơm nguội, lại chẳng biết chỗ này là chỗ nào.
Đoán hôm nọ mình đã bị ông cháu Soke dắt đến dãy Iga phía nam Shono, Jack cho rằng bây giờ di chuyển về hướng tây sẽ là thượng sách. Nếu may mắn, nó sẽ tìm được đường đến Iga Ueno. Hai năm trước Jack từng đến chùa Tendai dự cuộc thử thách Tam Tố Luân Hồi. Nhất định những nhà sư ở đó vẫn còn nhận ra một trong những võ sinh thắng cuộc và cho nó vào ẩn náu. Nếu may mắn thì có khi thầy Yamada và Yori cũng đang ở đó không chừng.
Đã có mục tiêu trong đầu, Jack cảm thấy tự tin hơn đôi chút. Nó nhìn lên bầu trời, rất khó để xác định hướng đông khi mà đồi núi xung quanh vẫn còn che lấp mặt trời. Nhưng công việc cũng không đến nỗi phức tạp khi chỉ cần đi theo hướng ngược lại với ánh sáng. Nghĩ vậy, Jack đứng dậy, quyết tâm tránh ngôi làng nọ càng xa càng tốt.
Nhưng chẳng mấy chốc nó đã nhận ra con đường này hoàn toàn không dễ đi. Sông ngòi xuyên qua các rặng núi khiến việc đi theo đường thẳng gần như là không thể. Thậm chí đôi lúc còn có những con đèo không thể vượt qua nổi khiến Jack buộc phải quay ngược đầu lại. Rồi cả các khu thung lũng uốn lượn dẫn nó đi sai đường, đó là chưa kể đến tán cây rậm rạp che lấp mặt trời khiến việc xác định phương hướng càng gặp nhiều khó khăn hơn nữa.
Đến giữa sáng thì Jack nhìn thấy dấu chân người. Vẫn còn rất mới.
Nó lo lắng quan sát cây cối xung quanh. Khu vực này không chỉ có ninja, lính tuần canh mà còn cả bọn sơn tặc. Dù mệt mỏi nhưng hiểm nguy trước mắt vẫn buộc giác quan của Jack phải hoạt động nhạy bén hơn bình thường. Nó cảm thấy một điều rất lạ kì. Chân người Nhật vốn đâu có to như vậy. Đến lúc này Jack mới hiểu người để lại những dấu vết này thật ra chính là bản thân mình. Từ nãy đến giờ nó cứ đi lòng vòng như lọt vào mê cung.
Jack buông lời chửi rủa rồi giận dữ đạp gốc cây gần đó. Nó đã hoàn toàn mất phương hướng.
Nó nghĩ trong đầu thôi thì cứ đi men theo dòng nước. Được một lúc cuối cùng Jack cũng đến được chỗ đường mòn, lẽ dĩ nhiên nó phải chớp ngay cơ hội. Đi thêm khoảng nửa dặm đường Jack bắt gặp một ngã rẽ và suýt chút nữa đã reo lên hào hứng. Cả hai lối đi đều rất có triển vọng, vậy nên nó quyết định tung quẻ lên không phó mặc cho trời.
Số phận đưa đẩy nó sang con đường bên phải.
Chỉ vừa mới đi được vài bước chân thì Jack bị ai đó kéo từ phía sau vật ngửa ra đất. Chưa kịp phản ứng gì, nó đã nhận ra mình đang nằm trong tầm khống chế của Miyuki, dao kề sát cổ.
“Thả tôi ra!” Jack phản ứng.
“Im lặng!” nữ sát thủ rít lên. “Không thì đừng trách sao mình bị cứa cổ nhé.”
Bỗng có tiếng chân người. Miyuki càng hạ xuống sát người Jack, kéo lá phủ xung quanh.
“Khu rừng này ghê bỏ mẹ,” một giọng đàn ông vang lên.
“Sao, bộ mày sợ ma hả?” tên khác trêu.
Nhìn qua lỗ nhỏ từ lùm cây, Jack nhận thấy bóng bốn tên võ sĩ đi tuần dần hiện ra trước mắt.
“Ừ. Người ta đồn đại cây cối ở đây toàn là thứ âm binh. Nhiều vụ mất tích bí ẩn nửa.”
“Rồi còn bọn sơn tặc,” tên võ sĩ nhỏ con nhất vừa nói vừa sợ hãi nhìn quanh.
“Tao chỉ mong bắt được thằng ngoại quốc đó càng nhanh càng tốt. Mà nó thì có gì đặc biệt nhỉ?”
“Chính tay đại tướng quân hạ lệnh truy nã đấy. Thằng này hưởng tập tước samurai. Trước từng tham gia phiến quân ở Osaka.”
“Xạo hoài. Samurai ngoại quốc hả?”“Tùy mày, nhưng tao chả dám bỡn cợt đâu. Nó biết tuyệt kĩ Nhị Thiên đấy.”
“Thôi đi, sao người ta nói gì mày cũng tin được vậy!”
Lúc bọn võ sĩ đã đi khỏi, Miyuki mới thu dao thả Jack ra.
“Bộ cô bám theo tôi suốt từ đêm đấy à?” nó hỏi ngay.
Có gì khó,” cô nàng vặn lại. “Dấu chân to như voi.”
“Nhưng sao lại ra tay cứu?”
“Đừng có ngộ nhận. Chẳng qua ông Soke muốn tôi đưa cậu sống sót trở về thôi.”